Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

TỪ NHÀ - RA PHỐ - LÊN CHÙA

(Chiều nay, ông xã về quê xây nhà thờ họ, một mình ở nhà, mở máy tính ra định viết cái gì đó. Chợt thấy bài viết này từ dịp lễ Vu lan, cách nay mấy tháng rồi. Chỉnh sửa lại một vài câu từ rồi đưa lên mạng. Coi như một minh chứng cho sự "cầm tinh cụ Kim Quy" của tôi đây.)


Tôi mắc một căn bệnh trầm kha là: yêu nhà tôi quá thể. Chẳng thế mà, tôi chả thích đi đâu bao giờ, chỉ thích quanh quẩn ở nhà thôi. Nếu có việc gì đó phải về bên nội hay bên ngoại, tôi chỉ muốn mau mau chóng chóng để trở về nhà mình. Xa nhà một vài hôm là tôi đã nhớ quay nhớ quắt, đến nỗi ăn không ngon ngủ không yên. Lần xa nhà lâu nhất của tôi là hơn một tháng lên trông cháu trên Hà Nội. Tôi buồn nhớ ngẩn ngơ và sút mất mấy kg luôn dù các con rất hiếu thuận và công việc chăm cháu cũng chẳng vất vả gì. Có lần con dâu nói với tôi: “ Bây giờ bố mẹ cao tuổi rồi hãy lên đây ở với chúng con để chúng con chăm sóc”. Tôi giẫy nảy lên ngay: “ Bố, mẹ chỉ thỉnh thoảng lên thăm các con thôi còn lên ở hẳn thì không đâu. Khi nào nằm liệt rồi thì các con muốn đưa đi đâu cũng được chứ còn tự phục vụ được thì bố mẹ chỉ ở nhà mình thôi” Tệ hại hơn nữa là vì yêu ngôi nhà và nơi ở hiện tại của mình mà tôi chẳng màng đến chuyện tham quan du lịch chi hết. Các con mời đi du lịch nơi đâu tôi cũng không đi. Trong thâm tâm tôi luôn cho rằng chẳng ở đâu bằng ở nhà mình.
Hẳn các bạn sẽ nghĩ rằng : Nhà của tôi chắc đẹp lắm. Xin thưa rằng 100 lần không, 1000 lần không phải vậy. Nhà tôi không phải là biệt phủ cũng không phải cao ốc và càng không phải là một khuôn viên sang trọng gì. Nó nguyên vẹn là một căn nhà cấp bốn mái chảy, lợp ngói xi măng. Tuy cũng có sân gạch, vườn cây nhưng sân không quá rộng và cây cối cũng không có cây gì quý hiếm cả. Cách đây vài năm, tôi đã làm một bài văn vần tả về ngôi nhà của mình như sau:
Nhà ta nằm trong thị xã
Vẫn có tre xanh vườn ao
Sớm bắt ốc bươu thỏa thích
Chiều nghe chim hót xôn xao

Nhà ta nằm trong thị xã
Nhưng không cao ốc tầng tầng
Giản dị tường vôi mái chảy
Tiện nghi tạm đủ vừa dùng
Vài ba chậu hoa cây cảnh
Không hề uốn phụng tỉa long
Cứ để tự nhiên dân dã
Mà tươi tốt suốt năm ròng…
Ngoài “căn bệnh yêu nhà tôi quá thể”, tôi còn mắc một căn bệnh nữa cũng không kém phần trầm trọng, đó là: ẩn tinh cụ rùa. Vì thế mà chỉ có việc quét dọn nhà cửa sân ngõ với nấu ăn ba bữa cho hai vợ chồng thôi, tôi cũng hì hụi suốt ngày rồi, chẳng còn đi đến đâu được nữa. Thậm chí cả năm tôi cũng chẳng ra đến chợ to Sao Đỏ mấy khi. Dù chợ đó chỉ cách nhà tôi hơn 1km. Ngay cả cái chợ con gần nhà, tôi cũng hiếm khi lui tới. Tôi chỉ mua đồ ăn qua điện thoại là chính. Đến cái siêu thị cách nhà dăm bảy trăm mét mở hàng năm rồi, tôi cũng mới ghé qua một đôi lần gần đây. Con dâu chưa có ý kiến gì nhưng con gái thì bảo: “ Mẹ phải đi chợ, ra phố thường xuyên cho nó nhanh nhạy hơn chứ cứ ở nhà thế này thì trì trệ mất thôi”. Tôi nghe vậy và biết vậy chứ cũng không có ý định thay đổi nếp sống của mình.
Ấy thế mà, ba ngày nay, ngày nào tôi cũng đi từ sáng sớm đến tận trưa rặt ra mới về thì có lạ không kia chứ. Đến tôi còn thấy lạ về chính tôi nữa là. Nhưng thực ra, sự thay đổi nào cũng đều có lý do của nó cả chứ chẳng phải bỗng dưng bỗng deo gì. Chả là thế này: Có một ngôi đền thờ Liệt sỹ cách nhà tôi vài ba trăm mét, mới khánh thành cách đây mấy tháng, nghe mọi người nói là đẹp lắm, bề thế lắm. Tôi cũng lăm le định ra tham quan mấy lần rồi nhưng chưa đi được. Một hôm, ông xã về nói rằng bà bạn bên hàng xóm báo là mai có buổi cầu siêu cho các vong hồn liệt sĩ ở đền thờ. Nếu em đi cùng Hội “ Bát cháo cửa thiền” thì 7h sáng mai có mặt tại đó. Nếu không đi sớm được thì 8h ra cũng không sao. Gớm, “nhanh” như tôi mà đòi xong công việc buổi sáng để ra cùng hội có mà trời sập. Thôi tôi cứ cố gắng ra vào lúc 8 h vậy. Nhưng lại nghĩ, ra một mình vào lúc đó thì cũng dơ, tôi bèn điện thoại rủ cô bạn vong niên đi cùng. May quá, em ấy hưởng ứng nhiệt tình luôn. Thế là sáng hôm sau, cũng phải hơn 8h, tôi và em mới khởi hành.
Chúng tôi đến cổng đền thờ và thấy vắng hoe. Nghĩ rằng họ tổ chức bên cung văn hóa cạnh đấy nên rẽ sang. Gặp các bà trong Hội “ Bát cháo cửa thiền” đang lau dọn, quét tước thì ngại quá. Vì mình cứ nghĩ là đi dự lễ cầu siêu nên ăm mặc chỉnh tề lắm lại còn đi dép cao gót thời trang nữa chứ. Chúng tôi bèn đi thẳng vào hội trường, gặp ngay một cô học sinh cũ phụ trách phần lễ hội trong các di tích đang ỏ đó. Hỏi ra mới biết sáng nay mọi người đi dọn dẹp để chuẩn bị cho buổi chiều tổ chức lễ hội Phật giáo tại đây. May mà cô trò cũ của tôi cũng tế nhị để chữa thẹn cho chúng tôi, em nói: “ Mời cô và chị sang đền thờ Liệt sỹ thắp hương và chiều về đây dự lễ hội Phật giáo ạ". Chúng tôi bắt tay em rồi sang bên đền tham quan và thắp hương.
Ngôi đền tọa lạc ngay sát mặt đường 18, với một khuôn viên rộng chừng hơn mẫu Bắc bộ. Cửa đền quay ra phía quảng trường và hồ Mật Sơn rất thoáng đãng. Cổng đền cũng được kiến trúc mái cong rất đồng bộ với kiến trúc ngôi đền. Bước qua cổng đền là đến một khoảng đất khá rộng rồi lên tiếp mấy bậc nữa thì mới tới sân trước cửa đền. Bên trái sân là một ngôi nhà để khánh, bên phải tương xứng có một ngôi nhà để chuông, ngay cửa đền là một lư hương lớn. Dẫu mới khánh thành nhưng hai bên cạnh đền đã được trồng những cây đại khá lớn, nở hoa trắng muốt với nhụy vàng tươi . Xung quanh đền là hàng cây tường vi còn loáng thoáng mấy bông hoa màu hồng rất đẹp. Lại lên tiếp những bậc đá hoa nữa mới vào đến trong đền. Gian chính giữa là một hậu cung, có ban thờ lớn với đầy đủ đồ thờ bằng đồng sáng bóng. Trong cùng ban thờ là tượng Hồ Chủ tịch cũng bằng đồng, phía trên tượng Bác là câu nói của Người: “ KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠI ĐỘC LẬP TỰ DO”. Hai bên cạnh ban thờ là một dãy bia ghi danh sách các liệt sĩ của từng xã, phường. Nền bia bằng đá hoa cương màu đen xám và bóng. Họ tên, năm sinh và năm mất của từng liệt sĩ được ghi bằng màu vàng rất trang trọng và nổi bật. Tuy vậy tôi cứ thắc mắc mãi mà chưa hiểu vì sao khi ghi danh sách các liệt sĩ trên bia người ta lại phân ra thành các mục: Chống Pháp, chống Mỹ, bảo vệ Tổ Quốc. (Gia đình tôi cũng có hai liệt sĩ được ghi trong phần bảo vệ Tổ Quốc. Đó là chú em ruột của ông xã tôi và thằng cháu con ông anh họ. Cả hai đều hy sinh trong chiến tranh bảo vệ biên giới năm 1978 và 1979). Tôi nghĩ đã phân chia theo tiêu chí chống kẻ thù thì cứ chống kẻ thù nào là ghi rõ kẻ thù đó chứ phân chia thế này chẳng lẽ những người chống Pháp và chống Mỹ không phải là bảo vệ Tổ Quốc sao? Hay là những người hy sinh trong mục bảo vệ Tổ Quốc ấy chẳng chống lại kẻ thù cụ thể nào? Thật không sao lý giải nổi! Rõ là ngày đầu ra phố của tôi đã có cái để phải suy nghĩ rồi. Tối đó tôi đang mang những suy nghĩ của tôi ra kể với ông xã thì cô bạn vong niên gọi điện đến bảo rằng: “ Nhân dịp lễ Vu Lan này, ngày mai trong chùa Côn Sơn tổ chức làm lễ cầu siêu đấy, chị có đi thì em sẽ chở đi” . Tôi bằng lòng ngay. Vì từ bé đến giờ tôi chưa đi dự lễ cầu siêu bao giờ. Với lại, nhân dịp này tôi cũng muốn vô chùa thành tâm lễ Phật và cầu cho vong linh gia tiên tiền tổ.
Sáng hôm sau khoảng gần 8h, tôi với em lại lên đường. Chùa Côn Sơn, tức chùa Hun, cách nhà tôi chừng 6 km. Ngôi chùa tọa lạc ở vùng rừng núi Côn Sơn, nơi có hồ nước trong xanh, rộng mênh mông, lại có thông reo vi vút, suối chảy rì rầm, nơi Anh Hùng dân tộc, danh nhân Văn hóa, Nguyễn Trãi từng về ở ẩn thuở xưa. Đang từ nơi phố thị ồn ã, bụi bặm, vô tới đây cảm thấy yên lành thư thái lạ. Tôi hít căng lồng ngực bầu không khí của núi rừng và mở rộng tầm mắt để ngắm cảnh non xanh nước biếc mà thấy như mình đang trở về ngày xửa ngày xưa. Vào tới sát cổng chùa mới thấy những hàng quán cũng khá phong phú. Nào quán ăn, quán giải khát, hàng bán quần áo tạp hóa, lại còn có cả hàng bán sách nữa. Tuy nhiên các hàng quán cũng không ồn ào tấp nập như ở phố và người bán hàng cũng chỉ mời mọc khách mua rất nhẹ nhàng từ tốn chứ không chèo kéo gì. Tôi ghé vào mua một bộ quần áo dài màu gụ để mặc trong những dịp đi lễ bái đâu đó và một bộ quần trắng áo dài vàng in hoa sen cùng chiếc váy hoa đỏ về cho cô cháu nội ba tuổi, giá cả ở đây cũng rất phải chăng thậm chí là khá rẻ nữa.
Sau đó chúng tôi vào một khu nhà ngang của chùa để nộp tiền làm lễ cầu siêu. Một bà thu tiền, một cháu gái chừng dưới 30 tuổi, giúp chúng tôi ghi danh sách, ngày tháng năm mất của những vong linh trong gia đình. Rồi bà thu tiền bảo: Mai các bà vào dự lễ chứ? Chúng tôi cùng đáp: Vâng ạ. Tôi thấy rất nhiều bát đĩa, nồi niêu, xoong chảo và mọi người đều tay dọn dẹp ai vào việc ấy rất nhịp nhàng lặng lẽ chứ không ồn ào xô bồ. Ngạc nhiên quá, tôi hỏi cô bạn đi cùng:
- Sao ở đây cứ như chuẩn bị tiệc vậy em?
- Thì mai mời các phật tử cơm chay mà chị?
Thế rồi hai chị em tôi dạo một lượt để tham quan và chụp ảnh và trở về nhà. Qua bãi lấy xe, trở ra một đoạn nữa, tôi thấy một chiếc ô tô đậu sát barie và mấy chiếc xe máy nữa. Mọi người xuống mua vé vào cổng, mỗi vé 15000đồng. Có bao nhiêu hành khách trên ô tô hoặc trên xe máy thì phải mua bấy nhiêu vé. Ngạc nhiên quá, tôi lại hỏi cô bạn đi cùng:
-Sao hồi sáng chị em mình vào không phải mua vé nhỉ?
- Chị không nghe em nói với người gác cổng là chúng tôi vào nộp tiền làm lễ cầu siêu à?
- Có. Nhưng sao?
- Vì đi làm lễ thì không phải mua vé còn đến tham quan thì phải mua. Chị lạ lẫm vậy sao?
- Thế ở nơi tham quan nào cũng vậy ư?
- Không, em đi nhiều nơi rồi nhưng chỉ thấy ở đây bán vé vậy thôi.
Trên đường về tôi cứ miên man suy nghĩ mãi về vấn đề này mà quên cả ngắm bức tranh thiên nhiên tươi đẹp của rừng Côn Sơn và đập rừng Sành, nơi mà ban sáng khi vưa tới đây tôi đã thấy khoan khoái biết bao nhiêu.
Tới cổng nhà, cô bạn bảo: “ Chị về nhé, em bận chút việc nên không vào chơi nữa đâu. Mai chuẩn bị sớm, khoảng 7h em đến đón đấy”. Tôi vô nhà, ngó đồng hồ đã thấy 12h30 rồi.Không biết do ông xã tôi vốn dễ tính hay tại tôi ít đi mà thấy tôi về muộn vậy chàng cũng chẳng khằn khò gì. Tôi bảo, “ muộn rồi, em không nấu cơm nữa, nấu mì ăn tạm nhé”. Chàng cũng chỉ gật đầu và nói: “Tùy em, anh thế nào cũng được”.
Y hẹn, hôm sau em lại đến đón tôi. Hôm nay chúng tôi mặc bộ đồ nhà chùa hẳn hoi. Khi chuẩn bị lên đường, ông xã còn bảo đứng bên cổng để ghi hình làm kỉ niệm. Lùng tùng mãi cũng phải khoảng 8h hơn chúng tôi mới xuất hành nên khi tới nơi thì lễ cầu siêu đã xong, chỉ còn dự lễ Vu Lan thôi. Nếu lễ cầu siêu làm ở trong chùa thì lễ Vu Lan lại tổ chức ở sân chùa, có trang trí phông nền, loa đài , bắc rạp và có ghế ngồi đàng hoàng. Lễ được tổ chức long trọng, có cả cán bộ chính quyền địa phương, cán bộ quản lý các di tích trong vùng tới dự. Lại có cả các cháu thiếu nhi đến làm lễ dâng hoa và cả các ca sĩ đến hát những bài hát với nội dung của lễ Vu Lan báo hiếu. Người dự lễ đông lắm, phải đến năm,sáu trăm kia đấy. Một điều đặc biệt nữa là ai ai cũng trật tự, thành kính. Mỗi người tới dự đều được trao một bông hồng cài ngực, tùy theo cảnh ngộ của từng người mà họ tự chọn hoa cho phù hợp. Tôi lớ ngớ nên cô bạn đi cùng phải chọn giúp rồi giảng giải cho nghe, cài hoa trắng là sao, hoa đỏ là sao và hoa hồng nơ trắng là sao…Đúng là “ đi một ngày đàng học một sàng khôn” thật!
Sau những màn dạo đầu như giới thiệu đại biểu, lễ dâng hoa và ca hát là đến phần chính. Một vị sư thầy lên truyền giảng về ý nghĩa ngày lễ vu lan. Nội dung bài giảng khá phong phú và sâu sắc. Mọi người lặng phắc lắng nghe ra chiều tâm đắc lắm. Ấy vậy mà tôi thì lại cứ thất vọng mới lạ chứ. Chả là tôi luôn hình dung ra các nhà truyền giáo thường điềm đạm, sâu lắng; ngôn từ nhỏ nhẹ mà thấm thía, lời giảng bình dị mà cao siêu, cái nhìn hiền dịu mà xa xăm bao quát, dáng đi khoan thả mà đường hoàng từ tốn. Thế nhưng thầy giảng ở đây phong thái đi lại có gì đó như vội vã mạnh mẽ quá, giọng nói to và cứng đã thế phát âm lại ngọng giữa l và n rất trầm trọng nên tôi thấy thất vọng và buồn lắm . Chắc là tại tôi khó tính quá chăng? Kết thúc buổi lễ mà lòng cứ băn khoăn sao sao ấy. Nhìn đồng hồ đã 10h 30’rồi. Nhà chùa mời mọi người lưu lại dùng cơm chay vào lúc 11h. Phần vì hơi muộn, phần vì trời mưa nên tôi và em quyết định ở lại dùng bữa. Tôi gọi điện về để ông xã tự biên tự diễn. Chàng cũng vui vẻ bằng lòng ngay. Chúng tôi vào chùa thắp hương lễ Phật rồi ra trú mưa nơi một Phật Tử cho mọi người mượn mâm, đĩa đựng đồ thờ cúng và sắp lễ giúp họ. Có lần tôi nghe mọi người kể rằng những người sắp lễ ấy chặt chém đắt lắm. Nhưng hôm nay, tôi lại thấy bà này chẳng thu tiền của bất kì ai. Một số người sau khi thụ lễ xong mang trả mâm, đĩa có biếu bà gói bánh, kẹo hoặc chút hoa quả, bà đều xin và cám ơn rất nhẹ nhàng rồi để tất cả vào một cái thúng. Tôi nghĩ chắc hẳn bà sẽ đem lộc ấy về nhà để chia cho con cháu. Nhưng không, bà nộp hết lại nhà chùa để chia lộc cho mọi người. Bà kể, “ bà đã chấp pháp tại chùa này hơn hai chục năm rồi. Mùa lễ hội nào bà cũng vào đây dọn dẹp và cho khách thập phương mượn đồ đựng lễ. Tất cả các vật dụng này đều do bà tích cóp và sắm dần mỗi năm một ít”. Thấy tôi ngạc nhiên bà lại bảo: “Nhiều Phật tử cũng như vậy cả, mỗi người mỗi việc nên nhà chùa mới sạch đẹp như vầy đấy. Bác nhìn xem, những bà nấu cơm rửa bát kia cũng là tự nguyện cả mà”. Trời đất, thế mà tôi cứ nghĩ đó là những người nấu ăn thuê kia đấy. Vì họ làm việc khá thành thạo và chuyên nghiệp. Có đến hàng trăm mâm cơm chay chứ chẳng ít ỏi gì. Thế mà khoảng 11h là tươm tất cả. Mọi người lục tục tự bưng mâm ra ăn ( 6 người một mâm) không bàn ghế chi hết mà trải chiếu xung quanh sân, thềm nhà chùa.Ăn xong lại tự rửa ráy bát đĩa. Mọi việc cứ đâu vào đấy không chút ồn ã chen lấn xô bồ .
Hay thật đấy! Đúng là những con người có đạo nên sống hiền lương và tận tâm một cách tự nhiên, tự nguyện hơn.

Sao Đỏ : 14-7 năm Đinh Dậu ( 2017)
Song Thu

Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017

Hoa ngày Nhà Giáo

Dù đã nghỉ hưu nhiều năm rồi nhưng 20-11 năm nào ST cũng được những học trò yêu quý đến tận tư gia tặng hoa và chúc mừng. Thật cảm động và vui mừng khôn tả. Những năm gần đây, nhờ công nghệ phát triển, nên mình lại nhận được thêm rất nhiều lời chúc mừng qua điện thoại và faceboook của các anh, chị, em,bầu bạn và con cháu trong gia đình nữa. Có những trò ở tận Đức, Tiệp vẫn điên về chúc mừng.
Song Thu chẳng biết nói gì hơn chỉ biết gửi lời qua mạng này Chân thành cám ơn tất cả mọi người đã dành cho mình những tình cảm nồng nàn thắm thiết đó. Nếu kiếp sau được làm người, ST vẫn sẽ làm nghề giáo và nguyện thật tâm huyết với nghề để đáp lại tấm thịnh tình của mọi người .
Một lần nữa xin cám ơn.
Khoe cùng mọi người những bó hoa tươi thắm và những tình cảm nồng nàn của các trò cũ với ST đây ạ






Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

LỜI ỚT



 "Ớt nào là ớt chả cay"
Ớt này cay gắt cay gay hơn nhiều
Nhắn ai nếu có máu liều
Vô đây nếm thử mà yêu suốt đời

31-10-2017
Song Thu

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

HOA HỒNG VƯỜN TA

Mặc cho mưa gió sụt sùi
Vườn hồng vẫn nở hoa tươi mê hồn
Sao Đỏ : 6-10-2017
Song Thu

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

THU CHẲNG THU



( họa nguyên vận bài LÁ CUỐI THU của Cẩm Tú)


Ngày tháng đã vào độ quý thu
Mà sao thời tiết chẳng hề thu
Dẫu không nồng nã như mùa hạ
Cũng chẳng êm đềm giống tiết thu
Thiếu cái nắng hanh làm úa lá
Vắng làn gió nhẹ thổi mềm thu
Ùn ùn mây xám che trời thẳm
Lấp ánh trăng ngà ảm đạm thu

03-10-2017
Song Thu

( Phụ chép bài LÁ  CUỐI THU)


LÁ CUỐI THU
Mời họa (Thơ độc vận )

Ngồi viết vần thơ buổi cuối thu,
Nghe trong tiếng lá nỗi lòng thu.
Nhớ khi lộc biếc trên cành hạ,
Thương lúc lá vàng dưới gốc thu.
Quý ngọn gió ru êm mặt đất,
Yêu làn mây dạo mát trời thu.
Biết bao mùa lá theo năm tháng,
Rụng xuống trang thơ tiết mãn thu.

Cẩm Tú
Hà Nội Thu ; 2017

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

LẠI NHỚ VỀ LƯU QUANG VŨ VÀ XUÂN QUỲNH

29-8-1988 ngày định mệnh và tang lễ vô cùng cảm động

Ngô Thảo
04:22' CH - Thứ hai, 29/08/2016
Cuối buổi chiều, sân 51 Trần Hưng Đạo - Trụ sở của 6, 7 Hội Văn học Nghệ thuật xôn xao, ồn ào rồi bàng hoàng khi nhận được tin: Cả nhà Lưu Quang Vũ chết hết rồi (do một tai nạn giao thông khi ôtô qua cầu Phú Lương).

12 giờ đêm, xe của Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam đưa được thi hài 3 người từ Bệnh viện Hải Dương về đến Hà Nội. Ở cổng Bệnh viện Việt - Đức mấy trăm nghệ sĩ hơn chục đoàn sân khấu Hà Nội và bạn hữu đã khóc rầm rĩ suốt phố Phủ Doãn. Đêm hè, trời oi ngột, nhà xác bệnh viện Việt Đức trống trải khó chịu đựng được mấy ngày. Nhờ đạo diễn Đình Quang - Thứ trưởng Bộ Văn hóa liên hệ, 3 quan tài được chuyển về nhà xác Bệnh viện Hữu nghị Việt - Xô - nơi duy nhất có nhà lạnh chứa, ở đó họ có 3 ngày cuối cùng bên nhau nơi dương thế!

Thay quan tài là việc theo phong tục rất kiêng kỵ. Nhưng đạo diễn Hoàng Quân Tạo của Nhà hát kịch Hà Nội đại diện nhiều nghệ sĩ dứt khoát bằng giá nào cũng phải thay quan tài mới tử tế hơn.

Lại phát sinh vấn đề về thủ tục hành chính: Nơi an táng 3 người ba tiêu chuẩn: nhà thơ Xuân Quỳnh, Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn - được an táng Khu A Văn Điển. Còn Vũ chỉ mới cá sự ba. Và cháu Quỳnh Thơ có khu giành cho tuổi nhỏ.

May có mấy ngày chờ đợi, cả giới Sân Khấu đã cùng nhau chạy để cuối cùng đồng chí Trần Độ, Ủy viên TƯ Đảng, Trưởng ban Tuyên huấn TƯ quyết định để ba người có một suất mộ chung ở Khu A nghĩa trang Văn Điển. Có lẽ đến giờ, đây vẫn là khu mộ gia đình duy nhất ở nghĩa trang này.



Tang lễ 3 người tổ chức ở Trụ sở Trung ương Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật 51 Trần Hưng Đạo, không chỉ có các văn nghệ sĩ tất cả các hội đang có ở Hà Nội, nghệ sĩ các đơn vị sân khấu, các đoàn ở miền Bắc từ Đà Nẵng - quê Vũ trở ra, mà còn rất đông công chúng yêu mến, hâm mộ Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh. Hai hội Nhà văn và Sân khấu đã phối hợp tổ chức một tang lễ trang nghiêm, xúc động và... hoành tráng!

Tổng thư ký Hội nhà văn Vũ Tú Nam đọc điếu văn cho Ủy viên Ban chấp hành Xuân Quỳnh. Nhưng Vũ chỉ là cán sự ba! Không chút phân vân, Nghệ sĩ nhân dân Dương Ngọc Đức chuẩn bị điếu văn cho Lưu Quang Vũ. Xử sự theo quy định hành chính thông thường chắc không ai dám chắc. Nhưng Tổng thư ký Dương Ngọc Đức là người lão thực. Ông hiểu tình cảm của giới Sân khấu, hiểu vị trí Lưu Quang Vũ trong sân khấu việt Nam. Bài điếu văn của Hội đã thể hiện sự đánh giá tức thời mà chuẩn xác về vị trí, đóng góp của Lưu Quang Vũ, không vì xúc động mà đề cao quá đáng, cũng không vì ấn tượng quá khứ, mà không thấy thành quả và tầm vóc thực sự của người vừa nằm xuống.

"Lưu Quang Vũ là người lao động lực lưỡng gồng trên đôi vai rộng khỏe của mình chương trình tiết mục hàng bốn năm mươi đơn vị nghệ thuật trên cả nước..." - hai mươi năm qua, những lời điếu văn viết vội ấy vẫn nguyên giá trị.



Hàng ngàn người Hà Nội đã tham dự tang lễ gia đình Quỳnh - Vũ. Có vòng hoa bạn bè cả nước và quốc tế. Theo phong tục, xe đưa quan tài qua nhà 96 Phố Huế đối diện chợ Hôm. Một cuộc tập hợp bất ngời của đông đảo tầng lớp công chúng với những tiếng gào thét tiếc thương làm tắc cả một quãng đường Phố Huế - Trần Nhân Tông. Chặng đường từ đó về Văn Điển đông nghẹt người đưa. Cho đến nay, đó vẫn là một đám tang lớn và xúc động ít thấy ở Hà Nội...

(Theo "Nhớ về Lưu Quang Vũ - những khoảnh khắc chợt hiện", Ngô Thảo)


Sau đây là 2 bài thơ cuối cùng Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh viết trong mùa hè năm 1988

THƯ VIẾT CHO QUỲNH TRÊN MÁY BAY
(Lưu Quang Vũ)

Có phải vì mười lăm năm yêu anh
Trái tim em đã mệt?
Cô gái bướng bỉnh
Cô gái hay cười ngày xưa
Mẹ của các con anh
Một tháng nay nằm viện

Chiếc giường trắng, vách tường cũng trắng
Một mình em với giấc ngủ chập chờn
Thương trái tim nhiều vất vả lo buồn
Trái tim lỡ yêu người trai phiêu bạt
Luôn mắc nợ những chuyến đi, những giấc mơ điên rồ, những ngọn lửa không có thật
Vẫn là gã trai nông nổi của em
Người chồng đoảng của em
15 mùa hè chói lọi, 15 mùa đông dài

Người yêu ơi
Có nhịp tim nào buồn khổ vì anh?
Thôi đừng buồn nữa, đừng lo phiền
Rồi em sẽ khoẻ lên
Em phải khoẻ lên
Bởi ta còn rất nhiều dặm đường phải đi
Nhiều việc phải làm nhiều biển xa phải tới

Mùa hè náo động dưới kia
Tiếng ve trong vườn nắng
Và sau đê sông Hồng nước lớn
Đỏ phập phồng như một trái tim đau
Từ nơi xa anh vội về với em
Chiếc máy bay dọc sông Hồng
Hà Nội sau những đám mây
Anh dõi tìm: đâu giữa chấm xanh nào
Có căn phòng bệnh viện nơi em ở?

Trái tim anh trong ngực em rồi đó
Hãy giữ gìn cho anh
Đêm hãy mơ những giấc mớ lành
Ngày yên tĩnh như anh luôn ở cạnh
Ta chỉ mới bắt đầu những ngày đẹp nhất
Vở kịch lớn, bài thơ hay nhất
Dành cho em, chưa kịp viết tặng em
Tấm màn nhung đỏ thắm
Mới bắt đầu kéo lên
Những ngọn nến lung linh quanh giá nhạc
Bao nỗi khổ niềm yêu thành tiếng hát
Trái tim hãy vì anh mà khoẻ mạnh
Trái tim của mùa hè, tổ ấm chở che anh...

(7/5/1988)

THỜI GIAN TRẮNG
(Xuân Quỳnh)

Cửa bệnh viện, ngoài kia là quá khứ
Những vui buồn khao khát đã từng qua
Nào chỉ đâu những chuyện ngày thơ
Con đường gạch ao bèo hoa tím ngát
Những ô ăn quan, que chuyền, bài hát
Những mùa hè chân đất, tóc râu ngô
Quá khứ em không chỉ ngày xưa
Mà ngay cả hôm nay là quá khứ
Quá khứ của em ngoài cánh cửa
Gương mặt anh, gương mặt các con yêu...

Em ở đây không sớm không chiều
Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng
Trái tim buồn sau lần áo mỏng
Từng đập vì anh vì những trang thơ
Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ
Chỉ có đập cho em mình em đau đớn
Trái tim này chẳng còn có ích
Cho anh yêu, cho công việc, bạn bè
Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia
Thời gian trắng vẫn ngừng trong bệnh viện
Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết
Ngày với đêm có phân biệt gì đâu
Gương mặt người nhợt nhạt như nhau
Và quần áo một màu xanh ố cũ
Người ta khuyên “lúc này đừng suy nghĩ
Mà cũng đừng xúc động, lo âu”
Phía trước, phía sau, dưới đất, trên đầu
Dường trong suốt một màu vô tận trắng

Muốn gánh đỡ cho em phần mệt nhọc
Tới thăm em, rồi anh lại ra đi
Đôi mắt lo âu, lời âu yếm xẻ chia
Lúc anh đến, anh đi thành quá khứ
Anh thuộc về những người ngoài cánh cửa
Của con đường, trang viết, câu thơ
Mùa vải thiều lại tới mùa dưa
Mùa hoa phượng chắc rơi hồng mái phố
Đường cuốn bụi bờ đê tràn ngập gió
Những phố phường lầm lụi với lo toan.

Dù cùng một thời gian, cùng một không gian
Ngoài cánh cửa với em là quá khứ
Còn hiện tại của em là nỗi nhớ
Thời gian ơi sao không đổi sắc màu.

(6/1988)
Song Thu sưu tầm

Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017

XƯỚNG HỌA VỚI CHỊ NGUYỄN THỊ VIN






ĐỢI CHỜ
( Thơ mời họa)
Đường quen ngõ vắng cảnh xưa đây
Nắng sớm soi nghiêng bóng trúc gầy
Chờ bạn tâm giao vàng tóc liễu
Mong người tri kỉ trắng màn mây
Trà thơm đậy lại môi còn đắng
Rượu quý thu vào mắt vẫn cay
Một tiếng chim kêu chiều não nuột
Bâng khuâng nhìn gió dạ vơi đầy

Tháng 7-2017
Nguyễn Thị Vin

THÁC LỜI GÓA PHỤ
( Họa nguyên vận bài ĐỢI CHỜ của Nguyễn Thị Vin)
Vẫn là cảnh cũ chốn này đây
Sao thấy hư hao thấy héo gầy
Cửa khép phòng im hiu hắt bóng
Chiều tàn hồ vắng ngẩn ngơ mây
Chàng  về Phật Quốc hồn an lạc
Thiếp ở trần gian dạ đắng cay
Bóng lẻ thẫn thờ nơi phố nhỏ
Mà nghe thương nhớ cứ dâng đầy

30-8-2017
Song Thu

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2017

XƯỚNG HỌA VỚI CHỒNG


ƯỚC

( Họa đảo vận bài ĐỢI của Đỗ Đình Tuân )
Nghỉ hưu, ai bảo nghỉ hưu nhàn
Thân chửa tàn hơi thân chửa an
Nào việc gia đình nào việc xóm
Lúc thăm bầu bạn lúc thăm làng
Tiền nong ít ỏi tiền nong thiếu
Bệnh tật vô biên bệnh tật tràn
Chỉ ước đủ xài chỉ ước khỏe
Chẳng ham du lịch chẳng ham vàng

28-8-2017
Song Thu

( Phụ chép bài xướng của Đỗ Đình Tuân )

Đợi


                                           

Đã Được về hưu đã được nhàn
Thế là nhẹ gánh thế là an
Câu thơ hài hước câu thơ tếu
Chén rượu mềm môi chén rượu tràn
Du lịch loanh quanh du lịch xóm
Giao lưu luẩn quẩn giao lưu làng
Bữa thì cơm nóng bữa thì cháo
Đợi tuổi đồng thau đợi tuổi vàng...


20/08/2017

Đỗ Đình Tuân




Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

NHÀN



Thích hồng thì tớ trồng hồng
Mê phong lan tớ lại trồng phong lan
Quanh năm đủng đỉnh an nhàn
Tự chăm tự ngắm ai bàn mặc ai
Sự đời đắp trốc cài tai
Hòa cùng hoa lá yên vui thanh bần

Sao Đỏ 18-8-2017
        Song Thu

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

CHẠNH LÒNG

Thêm chú thích


Chiều tà nắng lạt hắt bên song
Ngắm cảnh bỗng dưng thấy chạnh lòng
Núi vợi vợi cao mà một bóng
Sông mê mải chảy chẳng hai dòng
Giăng tơ con nhện nương nhành liễu
Làm tổ bầy chim tựa nhánh phong
Lữ khách độc hành ngơ ngẩn ngóng
Liệu còn ai đợi với ai mong?!

12-4-2017
Song Thu

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

Chuyện về ước nguyện cuối cùng của liệt sỹ có tên là HIỂN.


( Nguyễn Thị Tiến, bạn cùng học một lớp với tôi trong Đại học sư phạm. Sau khi ra trường, bạn vào dạy tại trường Cao Đẳng Sư Phạm Đà Lạt. Rồi trời xui đất khiến thế nào, bạn lại chuyển về công tác tại Bảo tàng QK4. Tại đây, bạn phụ trách công việc tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ. Tuy chân yếu tay mềm nhưng bạn lại rất xông xáo và có thể nói là dũng cảm, kiên cường, tận tụy nữa khi cùng các trang nam nhi thực hiện nhiệm vụ của mình. Bạn đã thật sự có công trong lĩnh vực này. Vì thế, bạn đã có mặt trong chương trình Người đương thời. Bạn còn viết và xuất bản một cuốn sách kể về quá trình quy tập này. Những mẩu chuyện giản dị, chân thực mà xúc động vô cùng.
Hôm nay, bạn lại gửi vào trang faceboook của tôi câu chuyện nhỏ này . Tôi tải sang đây, mời anh, chị, em và bạn bè blog cùng đọc ạ.)
Dưới đây là ảnh và bài viết của bạn tôi cùng bài thơ của anh Nguyễn Trọng Luân



Tôi và chị đi tìm mộ bạn của chị đã hi sinh tại chiến trường Lào.
Sang Lào. Có hai từ thôi nhưng là cả môtj chặng đường gian nan vất vả,thế mà chị Nga vẫn đi. Chân chị bị đau,chị phải ngồi lại bên gốc cây một nhánh suối...còn 3 người nữa hành quân vào nơi có trạm phẫu ngày xưa.
Sau trạm phẫu bao giờ cũng có một nghĩa trang..
Kết quả đến
nơi chỉ có những huyệt mộ đã đào,cỏ mọc lan đầy.
Về nước,chị gọi tôi từ Vinh ra,hai chị em tìm tung tích về binh trạm, chị em tôi tìm được chị Bình,bây giờ chị bán hột vịt ở gần Cồn ngựa.Chị Bình cho biết có anh Hùng đang mưu sinh trong một quán nhỏ ven đường Láng,chị em tôi tìm đến bác Hùng quân y binh trạm ,trời chiều muộn.
Hỏi bác,bác kể biết bao nhiêu câu chuyện về các thương binh đã hi sinh ở đó. Lúc đầu chị em hỏi tin ls Giáp,cuối cùng thì nghe những liệt sỹ khác nhiều hơn,cuốn theo dòng kể của bác Hùng. Chuyện đi tìm và tìm ra nơi mai táng cuối của liệt sỹ Giáp tại nghĩa trang Quốc gia đường 9 quả là một hành trình gian nan.ls Giáp nằm chung với các liệt sỹ khác, chưa biết tên( sau chị em tôi vào xin đào mộ lấy mẫu tìm phả hệ bằng GEN Di truyền và đã thành công) tôi sẽ kể lại chi tiết câu chuyện của chị Nga đi tìm mộ bạn .
Trở lại với câu chuyện của bác sĩ Hùng ccb binh trạm,bác nhờ chúng tôi cố tìm xem ai có liệt sỹ tên là Hiển đã hi sinh tại binh trạm, bác kể trong nước mắt:
Khổ ,anh Hiển bị thương nặng lắm,chúng tôi đã cố gắng hết sức, trạm phẫu thiếu thốn đủ thứ. Với nghề nghiệp,tôi biết anh sẽ không qua khỏi, thương lắm.
Anh nói với tôi,anh vào bộ đội chưa biết yêu. Chưa có bạn gái nào nhớ anh ấy , anh ấy ao ước được trở về để yêu và lấy vợ,sinh con,anh không muốn chết ở đây.
Anh nói: ở đây có phụ nữ,bác sĩ cho tôi được hôn ai đó là phụ nữ ,tôi chỉ mong có vậy trước khi tôi chết.
Mọi người nhìn nhau nén lặng, tôi nhìn 4 chị trong trạm phẫu,các chị cungx chỉ trạc 22 tuổi thôi, anh Hùng bảo có cả chị Bình đây( anh chỉ tay vào chị Bình,chị Binhf khóc gật gật)
Cả 4 chị xếp hàng lặng lẽ cúi xuống ôm và hôn anh Hiển,tôi cũng ôm anh ấy hôn lên đôi mắt đã khép mà miệng anh vẫn nở nụ cười.
Chúng tôi mai táng anh,anh vẫn như cười...
........
Hôm nay đọc tập thơ:" mây trên trời Quảng Trị" của nguyễn Trọng Luân. Tôi gặp lại khuôn mặt của liệt sỹ Hiển trong câu chuyện của ccb bác sĩ Hùng.
Muốn các bạn hiểu thêm về ước mơ của người lính .
Tôi đã khóc ,khóc nhiều khi viết vắn tắt câu chuyện này,khi đọc thơ của Nguyễn Trọng Luan ,Cảm ơn nhà thơ đã thay lời muốn nói.
Dưới đây là bài thơ đã làm tim mình nhức nhối khi nghĩ về những người lính yêu thương không về.
Nguyễn Thị Tiến


Chi Nga VietNguyễn Trọng cho phép tôi đưa tên hai người chính kiến mà tôi chưa xin phép.

NGỠ LÀ YÊU.
Ngỡ là yêu
Ngỡ là em
Ngỡ là
Một thuở
Trường Sơn lại về
Giá mà
Cái buổi anh đi
Có cô gái
Hẹn ngày về
Đón anh
Để trong biêng biếc
rừng xanh
Dẫu bom đạn
Vẫn nhớ hình bóng ai
Ngỡ mình
Là một
Thành hai
Trường Sơn
Thương nhớ
Của vài
Trường sơn
Những chàng trai
Vẫn còn "son"
Giả thư con gái
giả hồn đang yêu
Ngỡ như
người vẫn trông theo
Ngỡ như
mình có người yêu
nhớ mình
Ngỡ như
rồi có hy sinh
Có người
Con gái
khóc mình đêm đêm
Ngỡ là yêu
Ngỡ là em
Giũa Trường sơn
cứ đêm đêm
ngỡ là....
Nguyễn Trọng Luân
( Song Thu sưu tầm)

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

VIẾT TRONG NGÀY LẬP THU



Đợi mùa thu tới cúc đơm bông
Đón gió heo may trải khắp đồng
Thả sắc hoa vàng vào bát ngát
Đưa làn hương dịu đến mênh mông
Cho say câu hát đêm hò hẹn
Để thỏa niềm yêu buổi ngóng trông
Trời đất vào thu mê mẩn đẹp
Mây xanh nắng nhẹ tấm tình nồng


Sao Đỏ 7-8-2017
       Song Thu

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

KHÁC XƯA RỒI

 (Hôm qua, Nguyễn Đức Hưng họa bài thơ : VẪN THẾ của Đỗ Đình Tuân, rồi gắn vô trang faceboook của Song Thu. Đọc thấy hay ra phết nhưng  mình chưa có ý định họa lại nên đành khất. Vậy mà hôm nay, vừa mở mạng ra đã bốc hứng họa luôn. Gớm người ta thì: " Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại" còn mình vốn "thẳng ruột Rắn nên cứ thấy sao viết vậy. Dám mong bạn đọc đừng cười)

( Họa nguyên vận bài: VẪN THẾ  của Đỗ Đình Tuân)


Bảy lăm mà lão chửa thôi gầy
Rượu uống tì tì cũng chẳng say
Dẫu đã no cơm miền Lục Ngạn
Vưỡn còn thèm phở chốn Thung Mây
Chợt nghe tiệc rượu liền mau bước
Thoáng thấy bóng hồng đã vội bay
 "Bản tính nan di" sai bét nhé
Ngày xưa nào lão có như này?!

Sao Đỏ: 06-8-2017
       Song Thu

Phụ chép bài: "Vẫn Thế" 

Bẩy chục tuổi hơn mới bớt gầy
Ngày ba bữa rượu,rượu không say
Nhà trong thung lũng nên nhiều gió
Ngõ mở bên hồ hóa lắm mây
Tuyết ở xóm xa nên ít đến
Nguyệt treo đỉnh dốc đứng mà bay
Càn khôn nhật nguyệt dù lay chuyển
Năm ngoái năm kia vẫn thế này !
Đỗ Đình Tuân

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

VƯỜN HỒNG

                                    
                    
                                                 

Vườn hồng nhà tớ lại đơm hoa

Phô nét đài trang vẻ ngọc ngà
Sắc đỏ rạng ngời như tố nữ
Màu vàng thanh khiết tựa hằng nga
Cánh hồng cánh trắng thêm đằm thắm
Nụ biếc lá xanh cứ nõn nà
Ngọt lịm hương thơm chiều cuối hạ
Càng nhìn càng thấy ấm lòng ta
Sao Đỏ chiều 04-8-2017
          Song Thu


Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

CHIỀU CHƠI VƠI



( Thiên hạ chơi thơ cũng thật công phu. Hết thủ nhất thanh tiệt hậu, khoán thủ thi, thơ toàn tê(t), thơ độc vận, thơ toàn thanh trắc rồi lại toàn thanh bằng và còn bao nhiêu thứ nữa, không sao kể ra cho hết được. Tôi văn dốt võ dát chỉ xem thôi cũng thấy chóng hết cả mặt mày. Ấy thế mà chiều nay, chàng đi vắng, một mình ngồi nhà bỗng thấy chông chênh lạ thường. Thế là táy máy bắt chước thiên hạ, ghép luôn một bài văn vần toàn thanh bằng. Đọc lên thấy cũng có vẻ xuôi tai ra trò. Vội trưng nó lên blog cho bõ công chắp chắp ghép ghép của mình. Mong mọi người đọc đừng cười)


Anh ơi hồn em đang chơi vơi
Nằm nghe thơ anh trong mưa rơi
Lòng buồn chân tay luôn buông lơi
Mong sao cùng ai đi vui chơi
Cho chiều chìm vô cơn mê tơi
Cho đời an nhiên trong muôn nơi
Không còn mênh mang buồn tàn hơi
Hồng lên màu son trên làn môi

30-7-2017
Song Thu

Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

VĂN CỦA LÍNH


 (Lang thang trên mạng, tôi gặp bài viết này trên trang faceboook của bạn tôi. Càng đọc càng cảm thấy thú vị vì hình ảnh người lính cũng như tình đồng đội của họ. Và nhất là thấy chất văn của lính nó mộc mạc giản dị vô cùng mà lại có sức lay động tâm can ta đến lạ. Tôi bồi hồi nhớ lại những bức thư của bạn tôi gửi cho tôi thời chống Mỹ và lại bập bõm nhớ đến lời của một bài hát:
" Thư của lính không hương nồng nàn không nét thơ đa tình...Thư của lính ba lô làm bàn nên nét viết không ngay...Nhưng thư của lính thư viết giữa rừng cây lúc nhớ em thật đầy..."
Nhân dịp kỉ niệm 70 năm ngày thương binh liệt sĩ, tôi xin đăng bài viết này lên mời anh, chị, em và bạn bè blog đọc để thưởng thức thêm chất văn của lính và hiểu thêm về hình ảnh người lính cũng như tình đồng đội nói riêng và tình cảm cao đẹp của họ với cuộc đời, con người và nghệ thuật  nha)

THỜI TRAI TRẺ HÀO HOA.
**************
Tôi và Khuất Duy Hoan- lính d76
Bây giờ già rồi nghĩ lại thấy bao nhiêu điều cần cám ơn số phận. Số phận cho mình vui buồn khổ ải và cũng có lúc vinh quang. Đời chả ai qua được chữ may mắn. Mình chả giỏi hơn được ai chỉ là nhờ may mắn mà còn đến bây giờ, còn lại nguyên là mình chứ bao đồng đội giỏi giang hơn mình họ lại chết trẻ quá. Tôi và Hoan là thế. Cũng như bạn bè còn lại ở lứa cùng nhập ngũ với nhau hồi d76 đều may mắn mà thôi.
Gặp nhau trưa nắng 15/9/1972 ở rừng cọ Phú Lương. Áo quần học trò thay ra khoác vào bộ quân phục thùng thình nhìn nhau cười. Nụ cười thằng nào cũng có nước mắt. Tôi nhìn thấy Hoan cao lêu nghêu da trắng môi đỏ và răng khểnh. Cảm tình đầu tiên là nó không gọi bạn bè là mày tao. Nó ăn nói rất chi mô phạm. Cái cười của nó rất hiền. Mỗi khi cười là như có điều muốn nói với mình. Tối hôm ấy về đại đội ở Thượng Đình Phú Bình hai thằng lại vào cùng trung đội. Từ ấy suốt 4 năm sau chúng tôi ở cùng nhau cho đến lúc tôi ra bắc nó còn ở lại quân đội và đi hết cuộc đời vẫn làm bộ đội.
THời chúng tôi, đời bộ đội thì chỉ có việc là đi đánh nhau. Ấy thế mà cũng có lúc chúng tôi làm VĂN NGHỆ. Sự văn nghệ của chúng tôi ai oán lắm. Quân đội ta tài thật đấy, họ động viên lính tráng giỏi ơi là giỏi. Ai chưa từng ở chiến trường thì không thể hiểu một bài hát, hay một vở chèo, một màn tấu vui ở rừng nó có tác dụng lớn lao với người lính sắp xuất kích đến cỡ nào. Ba mùa mưa ở Tây Nguyên là ba mùa chúng tôi cùng viết bài hát cùng dựng hoạt cảnh chèo để diễn cho nhau xem. Diễn xong ngày mai lại đi vào trận. Sau mùa mưa lại vài thằng chết lại nhặt thằng khác làm diễn viên. Diễn viên và khán giả toàn cùng đại đội tiểu đoàn với nhau, biết thừa tiếng súng của nhau nên đồng cảm lắm. Có một điều đặc biệt, thằng nào làm văn nghệ mà hèn nhát đồng đội nó không nghe, thằng nào lên hát trước anh em là phải là thằng phải tự tin về bản lĩnh chiến trận của mình. Tôi và Hoan chả bao giờ e ngại vì chúng tôi đều là A trưởng cứng ở đơn vị.
Khổ lắm, nghĩ lại thấy sự hẹp hòi từ xa xưa của loài người đã có rồi. Cứ đi văn nghệ một tháng về là mọi thứ làm lại từ đầu. Cảm tình đảng thì lại phấn đấu cảm tình lần nữa. Nhưng bản năng trong máu là lạc quan không sợ khổ thì nó lại cứ hiện lên. Bao nhiêu lần hành quân chiến dịch hay cả khi tăng gia làm nương tự túc ở Tây nguyên tôi viết bài hát cho Hoan hát . Tôi làm thơ Hoan thuộc trước rồi ngâm thơ tôi cho tôi nghe. Nằm ôm nhau dưới hầm nghe nó hát mà thấy mình cũng đáng sống.

*****
Mùa mưa năm 1974. Sau trận đánh đồi CỦ LẠC. Một hôm nó cho tôi xem chiến lợi phẩm. Một cái khăn quàng nữ móc bằng sơi chỉ và nhuôm tím bằng thuốc pháo sáng. Tôi nhớ lúc ấy nó nâng niu cái khăn và nói:
- Nếu ngày hòa bình còn sông mà được ra bắc, qua cầu Bến Hải người phụ nữ đầu tiên tao gặp sẽ là người tao tặng cái khăn này.
Cuộc chiến ác liệt suốt đến ngày hòa bình ba lô của Hoan không còn. Nhiều thứ kỉ niệm không còn nữa nhưng với tôi ánh mắt của nó và giọng nói chìm trong mưa hôm ấy thì còn mãi đến bây giờ. Người như nó không thể làm điều ác. Người như nó dũng cảm bao nhiêu thì cũng dễ khóc bấy nhiêu.
Đẹp trai hào hoa và chiến công đầy mình mà nó cứ bẽn lẽn như con gái khi tiến vào Sài Gòn. Đêm đầu tiên ở Sài Gòn nó ở gần tôi bên khu đại học Kiến Trúc. Bao nhiêu cô gái thích nó. Bao nhiêu của nả nó chả nhặt cái gì. Nó mang về Củ Chi tặng tôi một cái an bum nhấp nháy mặc dù tôi cũng có rồi.
NHững ngày sống ở Đồng Dù tôi với nó ngủ kề với nhau trên đội Tuyên văn Sư đoàn. Nhắc lại chuyện một mình nó đóng hai vai chèo nó lại khóc. Chiều chiều hai thằng ngồi ở chân cột cờ Tổng hành dinh sư đoàn 25 TIA CHỚP NHIỆT ĐỚI nhìn núi Bà Đen mơ ngày về miền bắc đi học tiếp. Tôi ra bắc cuối tháng 10 năm 1975. Nó ở lại đơn vị. Nó viết thư cho tôi
“ Mày lên xe rồi tao chạy về phòng đóng cửa và khóc một mình, tao khổ sở mỗi khi nhìn những dòng chữ viết của mày trên cánh cửa Luân ơi..”

CHúng tôi đổi võng cho nhau. Nó dùng võng tôi, tôi mang võng của nó ra bắc. Gần nửa thế kỉ rồi tôi vẫn nhớ ở góc võng nó viết bằng bút bi “ Duy Hoan”.
***
Cuộc chiến tranh bắt buộc đưa nó và bao đứa bạn tôi sang Thốt nốt. Từ tháng 10/1977 đến 6/1979 nó đánh nhau ngót trăm trận. Cuối năm 1979 nó về Hà nội tìm tôi. Nó là quyền Trung đoàn trưởng 64 f320. Cái xe dép đỏ ngầu bụi và nó cũng ngầu sương ngầu gió. Hai thằng ôm nhau và lại ngủ với nhau đêm Hà nội đói meo với cuộc sống học viên chính trị của tôi.
45 năm nay chúng tôi là bạn của nhau cũng như thằng Sỹ thằng Thịnh thằng Tiêu thằng Dương, chúng tôi vẫn mày tao và hiểu nhau tơ tóc. Nó làm Phó Tư lệnh quân đoàn thằng Sỹ làm Viện trưởng, thằng Tiêu làm Giám đốc Sở , thằng Thịnh làm phó ban TC đại học. Thằng Dương và tôi giám đốc Xí nghiệp bé bằng ngon tay, Ồn ào vẫn chỉ tao mày. Ở Hà nội chỉ độ 3 tuần không gặp nhau là thấy lâu lắm. Gặp nhau rồi uống bia nhậu bằng khuôn mặt nhau để thấy mình lại là mình.
Chúng tôi là lính d76.

Luân và Hoan đi về chiến trường xưa
22-7-2017
( Song Thu sưu tầm)

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

PHU XƯỚNG PHỤ TÙY




Bỏ cỏ…
Mùa hè nóng bức lại đau vai
Mấy thước vườn nhà biết cậy ai
Cuốc mướn cầy thuê người khó kiếm
Nên đành bỏ cỏ dập dây khoai.

15/07/2017
Đỗ Đình Tuân

BIẾT NHỜ AI
( Họa nguyên vận bài BỎ CỎ của Đỗ Đình Tuân)
Trâu yếu cày cùn lại mỏi vai
Vườn nhà bỏ vậy biết nhờ ai
Thuê người cày cuốc sao mà khó
Đành nhẽ thả dài mấy luống khoai
17-7-2017

Song Thu