Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

VŨ ĐIỆU THẮP LỬA

(Lang thang trên mạng, Song Thu gặp một bài viết về chuyện đời cùng với video trình diễn thật tuyệt vời và vô cùng cảm động của cặp đôi vũ công khuyết tật này, liền mang về đây. Xin mời anh chị em và bầu bạn blog lãm thưởng ạ)

Hand in hand - vũ điệu kỳ lạ đã lay động hàng triệu người. Thăng hoa nổi bùng cho nước mắt rơi. Sự kết hợp hoàn hảo giữa hai vũ công khuyết tật vẽ nên trước mắt người xem sức mạnh kỳ diệu của sự sống. Và đằng sau đó, lại vẫn còn một câu chuyện đời thật đáng khâm phục và đáng yêu.


Ma Li - một nữ diễn viên ballet xinh đẹp và tài năng đầy hứa hẹn. Một vụ tai nạn xe hơi năm 1996 lấy mất cánh tay phải của cô khi vừa tròn 19 tuổi. Tương lai dường như khép lại, người bạn trai cũng vội vã quay lưng. Đau đớn, nhưng tình yêu dành cho cha mẹ đã tiếp thêm cho Mali nghị lực sống. Chỉ còn một tay, cô lại bắt đầu học cách tự mình làm lấy mọi việc .

Một lần tình cờ, được yêu cầu đến hướng dẫn một nhóm trẻ em tập múa, những giai điệu ngân nga đánh thức tình yêu đang chết lịm trong cô. Cô yêu ballet và chưa thể quên đam mê được múa. Ma Li lại bắt đầu khổ luyện. Năm 2001 chiếc huy chương vàng trong cuộc thi trình diễn nghệ thuật đặc biệt quốc gia lần thứ 5 dành cho người khuyết tật đã đem đến hi vọng trở lại sàn diễn cho MaLi.

Cuộc sống lại mỉm cười. Năm 2002, Li Tao - một thanh niên 20 tuổi, đẹp trai đã ngỏ lời yêu Ma Li, vượt qua những ngăn cản của gia đình. Hai người quyết không rời xa nhau, và Li Tao đã trở thành điểm tựa cho Ma Li để tiếp tục theo đuổi đam mê trình diễn.

Hand in hand thành hình vào một đêm tuyết giá lạnh, khi họ cùng nhau đợi mặt trời lên, đón xe buýt trở về sau một ngày dài vất vả với những công việc mưu sinh. Đột nhiên cô muốn múa trong tuyết với anh. Cô dùng điệu múa để một lần nữa kể với anh câu chuyện của mình. Và khi họ cùng nhau kết thúc vũ điệu trong đêm lạnh lẽo, Li Tao nhận ra đây chính là màn trình diễn của riêng Ma Li, vũ điệu về sức sống kì lạ của chính cô.


Ma Li - cô gái nhỏ nhắn với lòng yêu nghệ thuật và nghị lực phi thường
Tháng 9-2005, Ma Li gặp Zhai Xiaowei - một thanh niên 21 tuổi bị mất một chân trong tai nạn khi 4 tuổi. Lúc đó Zhai Xiaowei đang tập luyện trong đội tuyển xe đạp cho Thế vận hội quốc gia. Cô đề nghị anh cùng múa bài Hand in hand với mình. Viễn ảnh về một việc chưa bao giờ làm: múa, và với một chân khiến Zhai e ngại. Anh từ chối và bỏ đi. Không nản chí, Ma Li tiếp tục tìm gặp và thuyết phục.

Rồi Zhai Xiaowei đã hình dung ra được một vũ điệu tràn đầy sức sống. Anh nhận lời. Ma Li tận tình chỉ dẫn cho Zhai từng động tác, họ cùng nhau khổ luyện từ 8g sáng đến 11g đêm, từ ngày nay sang ngày khác. Có nhiều lúc bất đồng ý kiến, nhiều lúc hết sạch tiền để chi dùng, nhiều lần Zhai bỏ đi rồi lại quay lại...

Cuối cùng, Hand in Hand đã rung lên những giai điệu ngợi ca sức sống mãnh liệt trong cuộc thi múa trên CCTV lần thứ 4 vào năm 2007. Sự kết hợp tuyệt vời giữa âm nhạc và những động tác, sự bổ sung, nâng đỡ cho nhau để vẽ nên những nét hoàn hảo từ sự thiếu hụt... Màn trình diễn đầy tính nhân văn, lay động hàng triệu người theo dõi ngay lập tức đã trở thành sự kiện quốc gia. Họ đoạt giải bạc trong 7.000 người dự thi.

Hãy dành một ít thời gian để thổn thức cùng bản vũ điệu thắp lửa trong từng động tác này, để cảm nhận nghị lực phi thường của con người, sức mạnh của niềm đam mê và tiếp nhận nguồn cảm hứng tràn đầy từ câu chuyện này.

NGUYỄN HƯƠNG GIANG
25-5-2016
( Song Thu sưu tầm)


2

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

TÌNH YÊU KHÔNG CÓ TUỔI



Hình như mình hợp gu văn thơ với Hồ Nhật Thành thì phải. Bởi vì ngay lần đầu tiên vào blog của bạn ấy, mình đã thấy thích " Chuyện tình của nàng và hắn" rồi rinh về trang mình. Đến hôm nay, vào blog Tan_262, đọc bài "Tuổi chớm già" của lão Tan, mình lại bắt gặp lời com này của Hồ Nhật Thành và cũng thích luôn nên lại xin nó mang về đây khoe cùng mọi người.
Lý do mà Hồ Nhật Thành com bài này vào bài: " Tuổi chớm già" của Tan_262 là muốn khuyên Tan đừng thấy mình già sớm thế. Và tôi mang bài này về đây cũng muốn nói với các bạn của tôi rằng chúng ta hãy cứ sống vui vẻ trẻ trung, hãy cứ yêu đến hết mình dù cho tuổi tác có cao bao nhiêu đi nữa nha!


(Vài điều cảm nhận về bài thơ: Thơ tình tuổi sáu mươi của Tú Tâm.)
Sáu mươi tớ mới chớm già
Lưỡi lam nhác sắm, thế là dài râu
Thịt không mỗi sợi mỗi xâu
Chỉ mong mỗi sợi một câu thơ tình.

Yêu cho sướng, sướng rung rinh
Vợ ghen vặc lại: Sao mình không yêu?
Ti vi xem sớm, xem chiều
Bao nhiêu người đẹp Thuý Kiều cũng thua
Đánh chết nết cũng không chừa
Tớ không thích kiểu vừa vừa trong yêu.
Đã yêu thì chết cũng liều
Xưa nay cũ rích những điều vợ ghen.

Trời ban nhan sắc cho em
Là ban luôn cả khát thèm cho anh
Từ trẻ trai đến lão thành
Mộng mơ chi cũng chỉ dành cho yêu.

Râu dài, dài đến bao nhiêu
Cũng không làm tớ già đều được đâu!

Hai câu thơ mở đầu là lời giới thiệu và cũng là lời thanh minh vừa hóm hỉnh, vừa chân thành. Tớ sáu mươi rồi đấy, sáu mươi là cái tuổi bắt đầu lên lão! Thế nhưng tớ mới chớm già thôi nhé. Chẳng qua tớ không cạo râu nên râu nó mới dài ( ai mà chẳng thế?) Lên lão rồi, có được một bộ râu là hành diện lắm đấy. Vì nó làm nên cái duyên già mà! Người xưa nói: “Một sợi râu, một xâu thịt” đấy là gì? Nhưng tớ không ước xâu thịt! Tớ ước “mỗi sợi một câu thơ tình” cơ! Thế hoá ra càng già, râu càng nhiều, càng dài thì thơ tình càng dào dạt! Thơ tình dào dạt bởi trong lòng tớ còn trỗi dậy những đợt sóng tình yêu mạnh mẽ. Có yêu, tâm hồn ta mới thăng hoa cảm xúc. Có yêu, ta mới thấy cuộc sống quanh ta đẹp bội phần. Có yêu, ta mới sống NGƯỜI hơn, vì ta biết sống thế nào cho đẹp.Yêu cho sướng, sướng rung rinh! Vậy thì cứ yêu! Bởi ai lại “hoãn sự sung sướng “ làm gì? Và yêu như thế nào mới sướng chứ?
Đánh chết nết cũng không chừa
Tớ không thích kiểu vừa vừa trong yêu.
Đúng thế! Ca dao xưa có câu:
“ Cơm ăn mỗi bữa mỗi lưng
Nước uống cầm chừng để dạ thương em”
Ta có thể ăn cầm chừng, có thể uống dè dặt. Nhưng yêu mà cầm chừng, mà dè dặt thì không phải là yêu! Đã yêu là phải yêu hết mình, yêu đến cuồng si, điên dại! Dù có phải chết cũng cam lòng! Ai đó đã ví “đôi ta như sóng và bờ”. Sóng cứ trườn mãi, trườn mãi lên bờ mà không bao giờ chán, không bao giờ ngừng! Còn bờ, sung sướng, hạnh phúc vì được sóng ve vuốt! Mỗi lần sóng tràn lên, bờ lại càng như trẻ lại, mới mẻ, tinh khôi! Vậy đấy!

Đang dùng đại từ “tớ” với sắc thái đùa vui như thế, bỗng mắt anh dịu dàng trong cái nhìn tình tứ đầy âu yếm khi nói với em:
“ Trời ban nhan sắc cho em
Là ban luôn cả khát thèm cho anh”
Em biết không em? Nhan sắc của em là món quà mà thượng đế ban tặng. Vậy anh khát thèm em, anh si mê điên đảo trước sắc đẹp của em, đó cũng là món quà anh nhận được từ thượng đế!
“ Trời đã sinh ra em
Để mà xinh mà đẹp
Trời đã sinh ra anh
Để yêu em tha thiết”
Trước đây tôi cứ ngỡ rằng, tình yêu là đặc quyền của tuổi trẻ. Khi có gia đình rồi, khi có tuổi rồi, cảm xúc yêu chắc cũng cạn khô. Bởi thế cho nên
“ trẻ không yêu, già ân hận”. Hoá ra tình yêu không có tuổi!
“ Từ trẻ trai đến lão thành
Mộng mơ chi cũng để dành cho yêu”
Vâng! Thế thì tình yêu là bất tử! Tuổi tác có nhiều thêm, râu tóc dù đã bạc, và hàm răng kia cái rụng cái long, nhưng tình yêu thì trẻ mãi:
“ Râu dài, dài đến bao nhiêu
Cũng không làm tớ già đều được đâu”
Đọc bài thơ, ta nhìn thấy một đôi mắt lấp lánh niềm vui, nhìn thấy một nụ cười hóm hỉnh, nhưng cảm nhận rõ nhất là một trái tim đập hối hả vì tình yêu nồng nàn, đắm say, đầy khao khát!

Hồ Nhật Thành
(Song Thu sưu tầm, nguồn blogTan_262)

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

RÀY ƯỚC MAI AO


( Họa nguyên vận bài MÃI ƯỚC AO của Hương nhãn trời Âu)
 

Bác còn rày ước với mai ao
Thơ phú tình tang mãi dạt dào
Cùng bạn tung hoành cho chí thỏa
Với em ngang ngửa kém ai nào

Giao lưu Âu Á tầm nhìn mở
Đọc sách thánh hiền cốt cách cao
Ngán cảnh nước non chưa chuyển đổi
Nên còn rày ước với mai ao
            23-4-2016
            Song Thu

( Phụ chép bài MÃI ƯỚC AO)

Mấy cuộc thăng trầm vẫn ước ao
Trời cho sức khỏe mãi dồi dào
Chiều chiều với bạn thơ cùng phú
Tối tối cùng em... kém hiệp nào
Đã nguyện đời này tâm đức sáng
Noi gương kiếp trước dạ thanh cao
Bảy mươi tuổi đẹp xuân đương độ
Thế sự vần xoay vẫn ước ao
              Hương nhãn trời Âu

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

MẶC ĐẸP TUỔI TRUNG NIÊN

Người xinh mặc váy thật xinh
Đen nhẻm như mình diện chẳng ai coi 

Nghĩ đi nghĩ lại mãi rồi
Cố mua váy đẹp e người  cười chê
Đành làm một cục nhà quê
Quần chùng áo cánh vụng về vậy thôi
Ôi!
                20-4-2016
                Song Thu

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

BẮT TAY CON TRẺ!



        Đã quá lâu tớ ko viết gì, hôm nay lại ngồi viết 1 chút ít về giáo dục trẻ, cả nhà nhé.
        Các cha mẹ kính mến, hẳn nhiều vị đã từng nhìn thấy bức ảnh Tổng thống Pu tin ngồi xuống nói chuyện với 1 đứa trẻ. Với tôi, hình ảnh đó đã quá quen thuộc vì khi sống ở NN, tôi thường xuyên nhìn thấy những hình ảnh thú vị như vậy.
        Giáo sư của tôi, một vị giáo sư đáng kính có tiếng tăm trên thế giới với những đóng góp lớn dành cho khoa học đã làm cho tôi bất ngờ khi ông ấy gặp con gái của tôi.
         Con gái tôi mới chỉ 4 tuổi khi đó. Cháu vừa ở VN sang được ít lâu, tiếng Đức còn rất rất kém. Một ngày nọ, trường học của con có chút việc mà tôi lại bận việc nên phải mang cháu theo đến trường.
Ngồi trong phòng làm việc, tôi run run nghĩ đến cảnh ai đó phát hiện ra cháu đang nghịch phá, không cho mẹ làm việc. (Tôi đã tìm đủ mọi cách mà cháu vẫn rất phá phách).
          Bỗng có tiếng gõ cửa nhẹ, giáo sư của tôi bước vào khi tôi cất tiếng mời. Hốt hoảng, lo lắng là cảm giác của tôi lúc đó. Nhưng giáo sư ko để ý đến tôi. Ông nhìn ngay thấy cô con gái tôi đang ngồi bệt xuống sàn (trải thảm) sát chân tôi. Ông bèn bước tới, ngồi xuống và đưa tay ra nói:
- Xin chào, tôi là Achim Schulte. Rất vui được gặp bạn.
Con gái tôi nhìn ông tây to lớn và nhoẻn miệng cười rồi đưa tay ra nắm lấy tay của ông và trả lời.
- Chào ông, tôi là Anh Thư, là con của mẹ Hương.
Hai người líu lo nói chuyện với nhau rất lâu. Ông giáo sư vẫn nắm tay cô bé 4 tuổi một cách nhẹ nhàng và hỏi thăm mọi chuyện ở lớp, ở trường. Ông ấy khoe:
- Tôi có 1 cô con gái nhỏ hơn bạn 1 tuổi. Bé rất thích các cầu thủ đẹp trai.
- Ồ, tôi cũng thích cầu thủ đẹp trai nhưng bố mẹ tôi không thích xem bóng đá, họ hay bật tivi ca nhạc và tôi cũng thích các cô chú hát rất hay.
…..
Phải mất hơn 10 phút thì cuộc nói chuyện thân mật và đầy tôn trọng đó mới ngừng lại với lời của giáo sư:
- Xin lỗi bạn, giờ tôi có một chút việc cần nói chuyện với mẹ bạn. Bạn có thể vui lòng ra chỗ góc kia chơi một mình được không.
- À, ok.
        Nói rồi, cô con gái của tôi vui vẻ đứng dậy, đi ra góc xa xa để ngồi chơi và hoàn toàn không có chút tò mò gì hay đòi hỏi gì. Cả ngày hôm đó, con gái tôi đã rất ngoan, rất biết ý nên tôi có thể làm việc mà không bị cháu quấy rầy chút nào.
         Câu chuyện này đã xảy ra cách đây 10 năm nhưng nó còn nguyên trong tâm trí tôi. Đó là một bài học lớn dành cho tôi trong khi giáo dục con gái mình. Tôi chợt hiểu: “nếu chúng ta coi con trẻ là thứ phá phách, không đáng tin cậy, một dạng người dưới, cần giáo dục và quản lý thì đứa trẻ sẽ là như vậy và chúng ta sẽ rất mệt mỏi để giáo dục chúng”
       Nhưng nếu chúng ta tôn trọng trẻ, coi chúng như một thành viên đáng kính (y như người lớn) thì chúng sẽ nhanh chóng nắm bắt được điều này và sẽ cư xử đàng hoàng và đĩnh đạc ngay lập tức mà không có một hành vi phá phách hay đòi hỏi nào.
        Hình ảnh 1 người lớn ngồi xuống bắt tay đứa trẻ một cách kính cẩn và tôn trọng là hình ảnh mà tôi thường thấy trong khi ngao du ở trời Âu. Chỉ một hành vi đó thôi cũng nói lên được sự tôn trọng mà đám người lớn Âu đó dành cho lũ trẻ. Và đó cũng là câu trả lời tại sao lũ trẻ Âu thường có thái độ tự tin, thoải mái và đĩnh đạc đến thế.
        Dạy con, đó là một quá trình thật sự thú vị, một trải nghiệm tuyệt vời. Trong quá trình này, những câu chuyện nho nhỏ dễ thương kia có khi trở thành bài học thật sâu sắc cho những người làm cha làm mẹ chúng ta.
Rất mong các bậc cha mẹ tìm thấy điều bổ ích trong câu chuyện nho nhỏ của con gái tôi.
Trời xuân mát mẻ dễ chịu, chúc cả nhà một buổi tối an lành.

                              Vũ Thu Hương
       ( Song Thu sưu tầm. Nguồn Facebook Hương Vu Thu)

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

HỎI TRỜI


Qua thanh minh rồi đấy
Sao trời không xanh trong
Cứ nặng nề u ám
Xám một màu tàn đông

Trời ơi có biết không
Dân tình nơi hạ giới
Ghét mịt mờ tăm tối
Đến thẳm sâu khôn cùng

Bao giờ thỏa niềm mong
Đổi thay màu u am
Thành trong xanh sáng láng 
Hòa chung cùng mênh mông?
            06-4-2016
            Song Thu

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

BUỒN



Trăng buồn
 hao khuyết mong manh
Gió buồn
 rơi khẽ trên nhành liễu nghiêng
Nắng buồn 
nhòa nhạt chiều êm
Mây buồn 
u ám cả miền sơn khê
Em buồn 
ngồi lặng tái tê
Bơ phờ tóc rối ủ ê giọt sầu

              02-4-2016
              Song Thu