Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

XƯỚNG HỌA CÙNG BẠN BÈ BLOG


BUỔI TÀN ĐÔNG 

 (Bài Xướng)


Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng

Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông

Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc

Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng

Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc

Mới hay mai lạnh để thơm bông

Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ

Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng.!
                           Louisiana, 12.01.2015,
                            MẶC PHƯƠNG TỬ

CẠN ĐÔNG
(Bài họa)
Lạnh giăng mây xám nổi lồng bồng

Ngày ruổi rong ngày cũng cạn đông

Lóe tóe phương mai ngời ánh bạc

Lơ thơ phía núi ửng tia hồng

Thầm trong rạo rực trời ươm nụ

Lặng giữa miên man đất trổ bông

Đĩnh đạc xuân về người đón hội

Nghe đời mở cửa phút giao lòng !
                 Lý Đức Quỳnh_ĐN-24/1/2015

BUỒN TÀN ĐÔNG
( Họa nguyên vận 2 bài thơ : BUỔI TÀN ĐÔNG và CẠN ĐÔNG của các bạn Mặc Phương Tử và Lý Đức Quỳnh)
Từng cơn gió lạnh vẫn phiêu bồng
Xám ngắt hoàng hôn buổi tận đông
Chẳng thấy trời cao mây dát bạc
Mong chi hạ giới nắng tươi hồng
Lô xô núi trọc quang cây lá
Lởm khởm gò hoang vắng nụ bông
Non nước mùa tàn cô quạnh quá
Tìm đâu hơi ấm chút xuân lòng?!

28-01-2015
Song Thu

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

TUÂN THU XƯỚNG HỌA



 

Mấy hôm nay bị kẹt huyết áp, mệt quá chẳng buồn mở mạng ra vì người cứ chông chênh như không trọng lượng, lúc nào cũng  chuếnh choáng nôn nao như say xe. Chỉ muốn nằm thôi. Nằm mãi cũng buồn và mỏi người lắm. Muốn chợp mắt một chút mà sao khó quá. Đành trở dạy lấy sổ sách ghi chép ra đọc. Bỗng tìm thấy hai bài thơ xướng họa của mình và ông xã, viết vào năm 2011, khi mừng thọ chàng lên tuổi bạc. Xin đăng lên đây mời anh chị em và bầu bạn blog đọc cho vui ạ

Bài xướng:
TÔI LÊN TUỔI BẠC


Sáu chín tây mà ta bảy mươi
Xuân nay tôi cũng “ bạc” đây rồi
Bâng khuâng ôm nhận bằng mừng thọ
Lãng đãng vui buồn miệng nhoẻn tươi
Cứ chụp vài pô cho tíu tít
Thì ngâm đôi khúc thật tơi bời
Anh em bầu bạn gần xa lại
Không rượu thì bia cũng có mời
 
                                     Đỗ Đình Tuân    
                                                    
Bài họa:
 LÒNG SON CHẲNG BẠC

Tuổi cao thì đã rõ mười mươi
Má hóp răng thưa miệng móm rồi
Riêng cái phong tình luôn phấp phới
Chung miền thi tứ cứ tươi tươi
Nhân gian biến đổi còn thao thiết
Thiên địa vần xoay vẫn rối bời
Tuổi bạc nhưng lòng son chẳng bạc
Thai gơ*, vang đỏ vợ dâng mời
                          Song Thu

Chú thích:* Thai gơ: tên một loại bia

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

“THỨC CÙNG BÓNG TỐI” TẬP THƠ HAY NHẤT NĂM 2014: MẶT TRỜI KHIẾM THỊ VÀO THƠ

 Vào trang blog của chị Thu Giang, người có bút danh vũ song thu ( gần giống với họ tên thật của Nguyễn Vũ Song Thu tôi) tôi đọc được bài giới thiệu của nhà thơ Trần Mạnh Hảo về một tập thơ của nhà thơ khiếm thị Nguyễn Việt Anh, do chi Thu Giang sưu tầm. Cảm phục trước nghị lực sống và tâm hồn thơ của thi sĩ. Thích thú với lời bàn sắc sảo thấm thía giàu đồng cảm của Trấn Mạnh Hảo, Song Thu rinh nó về đây để mời anh chị em và bầu bạn blog thưởng thức ạ:


Trần Mạnh Hảo
Sau khi chúng tôi (TMH) đưa lên FB một số bài thơ, câu thơ hay của nhà thơ khiếm thị Nguyễn Việt Anh trích trong tập thơ lục bát “Thức cùng bóng tối” (NXB Hội nhà văn 10-2014) chưa đầy một ngày đã có mấy chục “còm” hưởng ứng khen thơ hay. Trong số “còm” này, có lời của nhà thơ Trần Đăng Khoa (tên FB là “Đảo chìm” viết như sau: “Nhiều câu quả là hay thật, và hay nhất là không ngửi thấy mùi Trần Mạnh Hảo. Sợ bố Hảo lại vẽ ra một nhà thơ, như lão đã từng vẽ ở... thế kỷ trước. Bác đưa hết thơ cô bé này lên fb đi. Tuyệt!”
Thưa với nhà thơ Trần Đăng Khoa, tác giả tập thơ lục bát “Thức cùng bóng tối” Nguyễn Việt Anh không phải là một cô bé, mà là một người đàn ông đã 32 tuổi, hiện sống tại Hà Nội. Năm 15 tuổi, cậu thiếu niên Nguyễn Việt Anh mắt đang sáng rỡ như mọi người đã bị ngã đứt dây thần kinh thị giác, hỏng hai con mắt, bị mù. Nghĩa là suốt 17 năm nay Nguyễn Việt Anh sống toàn phần trong bóng tối.

Mất đôi mắt, mặt trời đối với Nguyễn Việt Anh cũng chỉ là mặt trời khiếm thị. Anh đã tập nhìn bằng trái tim mình: nhìn bằng tai, nhìn bằng tay, nhìn bằng xúc giác, vị giác, nhìn bằng hơi thở, nhìn bằng cả bàn chân và nhìn bằng chiếc gậy dắt anh đi…

Hóa ra trong tâm hồn và thân xác nhà thơ trẻ này đã xuất hiện tinh thần nghìn tay nghìn mắt của Phật. Anh đã nhìn thấy những gì mà người có đôi mắt sáng chưa nhìn thấy. Có lẽ trong nền thi ca Việt Nam và thi ca thế giới chưa ai viết về giọt mưa hay như Nguyễn Việt Anh trong bài thơ 2 câu sau:
“Giọt mưa làm ướt nỗi buồn
Hay buồn làm ướt tâm hồn giọt mưa?”

Nhà thơ chắc đã mang “tâm hồn giọt mưa” trong nỗi buồn ướt nước mắt của mình, hay giọt mưa từng là hóa thân của anh, một giọt mưa cô đơn, một giọt mưa buồn, một giọt mưa khiếm thị? Chỉ đọc câu lục bát thần kỳ này của Nguyễn Việt Anh đã khiến tôi ngơ ngẩn suốt cả chiều. Tôi đang có cảm giác phiêu bồng như thuở xa xưa được đọc bài thơ lục bát tuyệt vời của nhà sư Huyền Quang dịch bài thơ chữ Hán “Hữu không” của Đạo Hạnh thiền sư thời Lý:
Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này cũng không
Kìa xem bóng nguyệt lòng sông
Ai hay không có, có không là gì?
Hữu không
Tạc hữu trần sa hữu,
Vi không nhất thiết không.
Hữu, không như thuỷ nguyệt,
Vật trước hữu không không.
Thế giới trong lòng ta hay thế giới ngoài ta cái nào thật hơn?

Tính “sắc không” nhà Phật ám ảnh hồn thơ Nguyễn Việt Anh khi chừng như anh đã vượt qua bể khổ đắng cay như hai câu viết về bóng với hình trong loạt thơ 2 câu:
“Nâng ly bóng chạm với hình
Tưởng ta cay đắng một mình mà đôi”

Thân không còn đôi mắt, nhà thơ dùng tâm nhãn nhìn ra thế giới. Anh cụng ly với bóng mình. Tưởng chỉ mình cay đắng, hóa ra bóng cũng đắng cay! Không nhìn thấy ánh sáng, không thấy mặt trời nhưng nhà thơ khiếm thị vẫn nhìn thấy bóng mình đang sẻ chia cay đắng cùng anh. Hình như hai nỗi cô đơn cộng lại làm con người bớt cô đơn chăng? Nhưng hai nỗi đắng cay cộng lại có thành ngọt ngào?
Nhà thơ khiếm thị hình như có thiên nhãn bên trong; anh có khả năng thấy cái thật xa hơn cái thật gần; anh ngẫm nghĩ về cái lẽ đuổi theo thì mất mà buông ra thì còn, cái thân xác vuột mất nhưng cái hồn thì ở lại, tưởng thực mà hư, tưởng hư mà thực:
Xin độc giả đọc bài "Em" trang 26:
Em là thực hay là mơ
Xa thì rõ gần lại mờ... mờ sương
Sao em như thể làn hương
Đuổi tìm thì mất nhãng buông thì còn?

Nguyễn Việt Anh viết về cái nhớ thương đến tận cùng: yêu đến dửng dưng, thương đến lạnh lùng cằn khô, nhớ đến cạn kiệt thờ ơ, mong nhớ quá tới mức hững hờ... Bài "Không đề 4" trang 33 là bài lục bát tài tình của một người yêu đến cạn lòng cạn ý. Những câu thơ viết nhẹ như không mà day dứt lòng người, mà làm lòng ta chẳng đặng đừng thương cảm:
Yêu em yêu đến dửng dưng
Thương em thương đến lạnh lùng cằn khô
Nhớ em nhớ đến thờ ơ
Mong em mong đến hững hờ cả em

Anh có câu thơ viết về cái hôn rất hay, mãnh liệt chưa từng có trích trong bài "Ngọn lửa":
Trong ta ngọn lửa chập chờn
Muốn hôn lại sợ nụ hôn cháy bùng

Chao ôi hôn em anh sợ lắm: sợ lám cháy bùng em bởi anh đang là lửa hôn rơm mà!
Nguyễn Việt Anh mượn chuyện em nhổ tóc sâu cho anh mà nghĩ ngợi đến muôn vàn mai hậu, nghĩ đến nấm mồ anh sau này ai nhổ cỏ, khiến người đọc rùng mình bi thương trong bài "Tóc và cỏ" trang 48:
Giờ em nhổ tóc dùm anh
Ai người nhổ cỏ giúp mình ngày sau
Yêu đi cho tóc bền màu
Lo gì cỏ mọc trên đầu một mai

Câu thứ bốn của bài thơ này làm bài thơ sâu lắng, ngậm ngùi, nâng chuyện em nhổ tóc sâu cho anh lên một tầm triết học mới: cỏ thiên thu là tóc xanh của con người mãi mãi… Em cũng đâu còn để nhổ tóc cho anh!
Nguyễn Việt Anh có nhiều tứ thơ lạ, bất ngờ. Thơ anh ngẫm chuyện đời buồn vui, thảng thốt. Chỉ có chuyện ta vui đùa ném sỏi xuống hồ mà anh cũng viết thành thơ, viết thành một nỗi niềm sâu kín: có khi cái vui vô tình của ta là cái đau buồn của kẻ khác, cái nghịch ngợm của ta có khi làm thương tổn cá tôm trong bài "Thú vui" trang 52:
Nhặt những hòn sỏi ven bờ
Ném vào vô định mặt hồ du dương
Thú vui tưởng rất bình thường
Ai ngờ chú cá bị thương một ngày

Nhà thơ khiếm thị không nhìn thấy hòn sỏi, không nhìn thấy cái hồ, không nhìn thấy cá bị thương do hòn sỏi vô tình ném xuống. Nhưng tâm hồn anh có đủ sỏi, đủ hồ, đủ cá cho bao bạn đọc đến ném và đến đọc thơ anh, đặng bật chợt xót xa cho chú cá bé nhỏ biết đâu vừa bị thương vì trúng đạn sỏi! Bài thơ này anh viết với tâm trạng một thiền sư, một con người giàu lòng bác ái muốn ôm vào lòng mình vạn vật dấu yêu.
Với những câu lục bát bình dị, sâu lắng của con người sống và nhìn bằng nội tâm, Nguyễn Việt Anh làm ta ngạc nhiên ngay cả trước cái vô thường của biển trong bài "Trước biển" trang 55:
Hải âu giờ đã khác rồi
Cái vỏ ốc cũng qua thời mê say
Cát là cát của hôm nay
Chỉ riêng con sóng vỗ đầy ngày xưa

Câu thứ tư bài thơ này là thần bút: “Chỉ riêng con sóng vỗ đầy ngày xưa”… Sóng xưa vẫn vỗ trong lòng anh đầy ắp. Hôm nay vẫn là ngày xưa. Tâm hồn nhà thơ không có không gian và thời gian, biển của tình yêu không có quá vãng, hiện tồn và vị lai… Mọi cái thay đổi nhưng tâm hồn anh vẫn còn nguyên biển ấy, sóng ấy. “Vỗ đầy ngày xưa” quả là diễm lệ lưu tình; sóng nay vẫn vỗ vào biển xưa đầy ắp nỗi niềm hôm nay…
Một chiếc lá rơi vào tay thi sĩ cũng u hoài trầm mặc, cũng mang số phận con người từng phút phải chia li với chính mình hay chia tay với hoài niệm khổ đau theo gió cuốn đi chiếc lá ước lệ cuối cùng của buồn thương u uẩn trong bài "Trắng tay" trang 56:
Thu đi em cũng đi rồi
Chỉ còn hoang vắng tôi ngồi với cây
Ngậm ngùi đón chiếc lá bay
Biết đâu gió giật khỏi tay nỗi buồn

Còn một giọt buồn cầm trên tay gió cũng có cơ giật mất. Buồn ơi, em như một chiếc lá vàng rơi cuối cùng của cây đời yêu dấu đậu vào tay anh một thời xa vắng, xin gió đừng tàn nhẫn giật phăng! Còn một chiếc buồn cỏn con cũng không giữ nổi, nhà thơ anh còn cái gì để nhớ để thương ngoài chút lá vàng của mùa thu cũ?
Trong tập thơ lục bát này, Nguyễn Việt Anh đã tặng bạn đọc nhiều câu thơ hay; ví dụ câu hay trang 58 bài "Vô hình":
Em tin trong cõi vô hình
Có bàn tay đỡ tay mình không em?

Từ cõi hữu hình, nhà thơ buông một nghi vấn vào cõi vô hình: rằng trong cõi hư vô kia có ai chìa cho anh một cái gậy, một bàn tay dìu anh không? Hỏi tức là anh đã trả lời: cái tâm nhân hậu của anh lúc nào cũng chìa niềm nâng đỡ anh dù trong đời thật hay trong cõi vô hình mai sau.
Tôi yêu câu thơ hay bất ngờ này: “Gửi em trang giấy viết đầy trắng tinh” trong bài "Viết cho em" trang 59:
Suốt đêm thức với mưa rơi
Thức hoài chẳng biết trả lời sao đây
Tâm tư thật khó giãi bày
Gửi em trang giấy viết đầy trắng tinh

Ba câu đầu chỉ là sự, câu kết mới là tình, là cõi mênh mông của tuyết trắng tình yêu gửi em mà chỉ người khiếm thị Nguyễn Việt Anh mới nhìn thấy, để hồn anh “viết đầy trắng tinh” lên màn đêm vĩnh cửu vây quanh.

*

Hầu hết phẩn cuối tập thơ là những câu thơ hay, chúng tôi chỉ xin trích ba câu lục bát làm bằng:
Trăng dan díu với dòng sông
Bỏ tôi khuyết với mênh mông đất trời...

Trăng đa tình bỏ tôi dan díu với dòng sông khiến cả đất trời cùng khuyết! Nhà thơ đang dan díu với ngôn từ thơ ca bỏ người đọc cùng khuyết với vầng trăng… Cho hay cái mênh mông đất trời trong cái nhìn tâm nhãn của Nguyễn Việt Anh cũng vừa ló thành trăng lá lúa…
Nguyễn Việt Anh trong hành trình đi tìm cái tôi đã hóa con dế mèn thi ca đào rỗng nội tâm mình, xem trong mình có mấy cái tôi; hay có ai ngộ nhận mình nấp trong hồn mình làm ra mấy cái tôi giả chăng? Nhưng anh không thấy cái tôi nào ngoài cái chân tôi; rằng tôi chính là tôi trời đất ạ:
Ngoài trời còn có trời cao
Trong tôi biết có tôi nào tôi hơn

Tìm thấy mình rồi nhưng anh lại vấp phải bậu cửa kiếp người có tên là sắc không; rằng sao ta vẫn có chút nghi ngờ mình không không có có:
Gồng mình lên để nói không
Chi bằng nói có cho lòng nhẹ vơi


Vâng, có tôi đây, tôi là Nguyễn Việt Anh, tôi đang có mặt trên cuộc đời này để mang vầng mặt trời khiếm thị vào tập thơ lục bát: “Thức cùng bóng tối”…
Có lẽ đây là tập thơ hay nhất năm 2014 mà chúng tôi hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc?
Nguyễn Việt Anh, chàng trai khiếm thị sinh năm 1982 đang sống ở Hà Nội, với số điện thoại: 0973820249. Bạn đọc nào muốn có tập thơ lục bát hay này xin gọi về cho Nguyễn Việt Anh…
Thật lạ lùng, một nhà thơ thiếu đôi mắt đã có tài biến tất cả tay chân, biến khứu giác, xúc giác, vị giác, linh giác, vô giác, biến tâm hồn và tư tưởng mình thành rất nhiều con mắt để nhìn sâu vào con người, nhìn sâu vào vạn vật. Và ở đó, anh đã gặp một người tình chung thủy, ấy chính là thi ca. Anh đã sờ thấy một giọt sương lúc rạng đông đang rớm lệ và hỏi: sương ơi em có mù không? Và hạt sương chừng như đang trả lời anh: chúng ta, em và anh đang cùng ánh mặt trời ban mai chơi trò bịt mắt bắt dê… Không, Nguyễn Việt Anh hình như đang thầm trả lời: sương ơi, anh cùng em đang chơi trò bịt mắt bắt thơ đấy.,.

Sài Gòn ngày 22-12-2014

T.M.H.

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

TỰ CẢM NGÀY CUỐI NĂM



Bóc đi tờ lịch cuối cùng
Bỗng dưng lại thấy trong lòng chơi vơi
Đời người như bóng câu trôi
Vừa sương sớm đã ngậm ngùi hoàng hôn
Trải bao đắng ngọt vui buồn
Mưa tuôn nắng dội đã mòn thân côi
Chạy theo ảo ảnh một thời
Tỉnh ra chiều xế bóng rồi còn đâu
Bến đời cạn, bến sông sâu*
Muốn qua chẳng bắc nổi cầu mà qua
Đành ngồi ôm nỗi xót xa
Buông xuôi sau trước cũng là buông xuôi
                        31 - 12 - 2014
                         Song Thu
Chú thích: * Mượn tứ thơ của Nonkhongquai. HP

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

MỪNG BÁC TÁM MƯƠI XUÂN



( Họa nguyên vận bài: TUỔI TÁM MƯƠI )

Tết này bác đã tám mươi xuân
Thơ phú vẫn ham ghép mấy vần
Công tác đã lo toàn nghiệp giáo
Về hưu còn giữ vẹn lề dân
Gái trai hiếu thuận tròn tình nghĩa
Dâu rể thảo hiền đủ lễ nhân
Nội ngoại tử tôn đều mạnh giỏi
Phúc nhà thêm sáng, đẹp muôn phần
                       27-12-2014
                       Song Thu

( Phụ chép bài mời họa)

Kính gửi các thi huynh thi đệ trong CLB.

Tết năm nay tôi được mừng thọ tuổi 80, tôi viết bài TUỔI TÁM MƯƠI mới các thi huynh thi đệ cùng họa mừng cho tôi. Tôi xin chân thành cảm ơn.

                                                    Nguyễn Văn Huy


                 TUỔI TÁM MƯƠI
Tám mươi tuy vậy hãy còn xuân
Tôi vẫn làm thơ vẫn ghép vần 
Xưa trẻ xông pha trung với nước
Nay già mẫu mực hiếu cùng dân
Con ngoan tài trí vun công đức
Trò giỏi khiêm nhương trọn nghĩa nhân
Đoàn thể hôm nay mừng chúc thọ
Người thân đông đủ các thành phần
               Nguyễn Văn Huy
            Tháng 12 năm 2014

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

32 NĂM BỊ " CẦM TÙ"

           Chiều qua, vào mạng, tôi thấy một người bạn mới trên blog là Toan Hoàng làm tặng vợ chồng tôi một bức ảnh lịch với lời nhắn là: " Cháu muốn tặng cô chú một tấm ảnh lịch". Tôi vội theo chân đến trang của cháu và thấy tấm ảnh chụp kỉ niệm 30 năm chung sống của chúng tôi đã được cháu làm thành một bìa lịch khá ấn tượng. Mừng quá, tôi định còm lời cám ơn cháu và tiết lộ với cháu rằng ngày mai là 32 năm ngày cưới của chúng tôi, tôi nhất định sẽ dùng tấm ảnh đó. Nhưng trang blog của cháu không dễ viết lời còm như các trang blog thông thường, mà tôi vốn dốt cái khoản này lắm nên loay hoay một hồi vẫn không viết được. Đành về viết lời cám ơn ở tai trang nhà, ngay dưới lời nhắn gửi của cháu. Chẳng biết cháu đã đọc chưa? Hôm nay tôi xin đưa tấm ảnh đó lên đây trình làng blog và thay cho lời cám ơn tới người bạn mới, người cháu Toan Hoàng đã làm tặng chúng tôi. Cùng với một bài lục bát têu tếu để kỉ niệm 32 năm chung sống mà tôi thường nói đùa với ông xã là 32 năm bị " cầm tù"



Kính Tặng Cô Chú
Songtoan1 Blogspot. com

Ba hai năm bị xích xiềng
Tôi đâm nghiện cảnh mất quyền công dân
Người xui phá cũi một lân
Ra xem biển rộng trời xanh vô cùng
Nhưng tôi nhất quyết rằng: " Không
Vì quen cá chậu chim lồng bấy nay"
Người răng: "Trời cũng bó tay!"
                   (  24-12-1982 / 24-12-2014)
                                 Song Thu

           Sáng sớm hôm nay, hai chúng tôi vừa ôn lại một vài kỉ niệm của 32 năm chung sống xong thì chàng dậy bật máy tính và mở mạng ra xem. Rất tình cờ lại thấy ai đó đang đọc bài : " BỨC THƯ CŨ". Thế là chàng mở luôn bài đó ra và đọc lại. Một bài ngắn thôi nhưng nó đã bao gồm cả thời yêu nhớ , thời đã kết duyên và trải qua những khốn khó của cuộc sống áo cơm. Nhân dịp kỉ niệm 32 năm chung sống này tôi xin đăng lại bài đó lên đây để bầu bạn hiểu hơn phần nào về cuộc sống và tình cảm của chúng tôi. BỨC THƯ CŨ đó được đăng trên trang blog của chàng vào ngày 2-8-2012. Nguyên văn nó đây ạ:

Bức thư cũ

Hôm nọ, trong khi ngồi đun nước, Thị  vừa ngồi trông bếp vừa nhặt những tờ giấy thải loại có chữ viết của Hắn ra đọc. Chẳng hiểu là có dụng tâm dò xét gì không hay chỉ là một sự tò mò tự nhiên. Bỗng thị tìm thấy một bức thư cũ.  Thị đọc lại và thấy lòng rưng rưng. Thị đem lên dí vào mũi Hắn khoe. Hắn đọc thấy gợi lại nhiều kỷ niệm cũ đã bị vùi lấp đi. Hắn thấy rất quý vội ghi lại đây giữ làm kỷ niệm:
                                     Chí Linh 31 tháng 12 năm 1990
                                              (15 tháng 11 âm lịch)
                                           Em Song Thu yêu thương
Mấy ngày nay tâm trạng anh rất phức tạp: khi thì buồn bã, khi thì bâng khuâng. Biết em không về nhưng lúc nào cũng mong ngóng em. Khi thổi cơm, lúc lúc anh lại nhìn ra cổng. Khi cõng con đi chơi dạo vườn, thỉnh thoảng anh cũng nhìn lên dốc. Tắt đèn đi ngủ mong em về gõ cửa gọi anh…Biết đâu đấy em chẳng dành cho anh một niềm vui đột ngột ?
Chỉ có hai đứa con của chúng mình là vô tư thôi. Suốt ngày chúng nó đòi ăn, nô nghịch. Tối nay anh buồn, định mua rượu uống mà không mua được, chỉ nước trắng và thuốc lào vã.
Trưa nay Thương chi xin 1000 đồng để đóng tiền học thêm. Anh đưa tiền cho con. Lúc con về, anh đang thổi cơm, anh hỏi: “Con đã nộp tiền cho cô giáo chưa?”. Thương chi trả lời: “Con nộp rồi nhưng cô giáo bớt cho 500”. Con nó mở cặp và đưa tiền cho anh. Anh hỏi: “Thế cô giáo bảo thế nào?” Con nó kể: Cô giáo hỏi mẹ em về chưa, em lấy tiền đâu mà nộp? Con bảo: mẹ em chưa về, tiền em bắt được thì em nộp. Thế là cô giáo bớt cho 500…
Sắp đến ngày sinh Nguyên Lượng rồi. Tối nay anh đọc lại nhật ký của em để tìm một lần nữa những đoạn mà em nhắc đến Nguyên Lượng. Nhưng chính vì mải tìm Nguyên Lượng trong nhật ký, mà Nguyên Lượng trong thực tế lại bị ăn đòn. Chẳng là anh mải đọc thì Nguyên Lượng chạy vào buồng nghịch làm đổ mâm. Anh bực quá cầm ngay quyển nhật ký ném cho một cái. Rồi vớ cuống chổi quật cho một cái nữa. Nguyên Lượng độ này đổi khác. Nó không khóc đâu, cứ im lặng chạy ra nhà ngoài.
Anh trích lại đây, những đoạn mà em đã nghĩ và nhắc tới Nguyên Lượng:
11/5/1981(Đúng cái ngày anh lên bàn mổ)
Từ độ xuống đây (1) hầu như sống hoàn toàn tách biệt với thế giới trẻ thơ. Tối nay có một giáo viên mang con nhỏ đến chơi phòng Thạch.(2) Tiếng trẻ reo cười bi bô khiến trong em thổn thức một nhịp đập thiết tha khó tả. Một sự khát khao tràn ngập tâm hồn. Bỗng dưng em nghĩ đến một ngày nào đấy chúng mình sẽ có một Nguyên Lượng ra đời. Nó sẽ nói bi bô trong căn nhà bé nhỏ đầm ấm. Nguyên Lượng sẽ lớn lên trong sự thương yêu dạy dỗ của anh, trong sự ân cần chăm sóc của em. Nguyên Lượng kháu khỉnh sẽ có cả cái sâu lắng, đằm thắm của anh, cái thiết tha mãnh liệt của em…Thế rồi Nguyên Lượng sẽ vào đời làm cái gì đó cho đời. Nguyên Lượng sẽ là niềm vui, nguồn hy vọng và là một phần lớn trong hạnh phúc của hai đứa chúng mình, đúng không anh?
25/7/1981
Lại một thứ 7 nữa buồn nhớ trôi đi!
Sáng nay mình đang thẫn thờ ngoài giếng thì anh Thản (3)hỏi thăm sức khỏe của anh. Không hiểu sao mình bật khóc nức nở. Anh ấy hoảng quá tưởng anh nguy rồi. Mình vừa khóc vừa nói “Anh đỡ hơn nhiều rồi”. Anh ấy không tin và hỏi “Sao cô rơi lệ?”. “Em nhớ nhà”. “Cô này lại có nỗi buồn riêng rồi”. Mình ngượng muốn chết nhưng vẫn không ngăn nổi nước mắt. Chẳng hiểu sao mình yếu đuối quá thế nữa?
Tối nay ngồi nghĩ lại càng buồn hơn. Nhà bên Nhâm (4)đang hỏi chuyện con. Thắng bé mập và kháu thật. Đột nhiên mình tự hỏi mình sẽ có Nguyên Lượng thật không. Sự đời thật lắm cái éo le rắc rối
Anh Tuân ơi có hiểu em buồn không?
Sống lại những kỷ niệm của tình yêu, lòng anh thanh thản trở lại. Anh không thấy tiếc tiền tiếc bạc, không thấy bực bội với em nữa. Anh thấy chúng mình cần phải giữ gìn tất cả những gì là thành tựu của tình yêu và công sức của chúng mình. Đúng không em? (5)                                        
Ghi chú
1. Từ ngày xuống đây: Trường cấp 3 Ninh Thanh, nay là Trường PTTH Quang Trung huyện Ninh Giang, Hải Dương (Thị từ Chí Linh chuyển xuống đây từ 30/4/1981)
2.Thạch: tên một cô giáo dạy Vật Lý.
3.Thản: tên một thày giáo dạy thể dục, bạn dạy của Hắn ở Trường cấp 3 Nam Sách từ 1965 đến 1968; bạn dạy của Thị ở trương cấp 3 Ninh Thanh từ năm 1981-1982 (khi Thị xin thôi việc).
4.Nhâm: tên một cô giáo dạy kỹ thuật. Sau đó theo chồng vào công tác trong Nam và đã mất.
5.Những dòng cuối của bức thư phải ghi xoay ngang lên lề giấy, nên bức thư cụt, không có lời chào cuối thư.
3/8/2012
Đỗ Đình Tuân
 

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

TRÓT DẠI



Tình cờ, Song Thu nghe được tâm sự về cái sự " trót dại" của hai đấng tu mi nam tử xóm nhà. Nên mới tức hứng viết ra bài thất ngôn tứ tuyệt này đây để thân tặng hai chàng quân tử đó và phô bày cùng anh chị em và bạn bè blog đấy ạ

Của nhà trót dại vác đi cho
Nên nỗi hôm nay phải diễn trò
Trống đã mất dùi không thể gõ
Nàng càng hoan hỉ hắn càng lo
             22-12-2014
             Song Thu