Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

LÒNG GIÀ QUA MỘT CHUYẾN ĐI

 Hình ảnh có thể có: 7 người, bao gồm Đỗ Nguyên Lượng, Diem Dinh, Đỗ Thương Chi, Nguyễn Vũ Song Thu và Ruby Nguyen, mọi người đang đứng và ngoài trời

























Chuẩn bị kết thúc một nhiệm kì trông cháu (vì bé đã đi mẫu giáo) con gái nói với mẹ : “ Đợt này gia đình con và gia đình em Lượng tổ chức đi tắm khoáng nóng Kim Bôi hai ngày, mời mẹ đi cùng cho vui”. Thị giãy nảy lên: “Vui thú cái nỗi gì, nắng nôi này,đi về say xe rồi ốm à. Mẹ chả đi. Các con cứ đi thôi, mẹ sẽ về quê luôn”. Con gái còn cố nói thêm : “ Đây lên đó gần thôi, Lượng nó lái xe cẩn thận lắm mẹ không say đâu. Sao chưa đi mẹ đã sợ thế? Mẹ cứ nghĩ là lên đó được vui cùng con cháu và được tắm nước khoáng rất khoan khoái, khỏe người có phải sẽ tích cực và có động lực hơn không?”
Thị vẫn nhất định là không đi
Nhưng rồi mấy bà bạn cùng lên trông cháu bảo:” Đi đi cho các con nó vui”. Rồi con trai lại gọi điện hỏi:” Hay là mẹ giận gì con gái, con rể mà không đi” . Thế là Thị lại quyết định đi.
Khoảng trên dưới tám giờ sáng chủ nhật thì mẹ con, bà cháu lên đường.Phải nói là đường từ Hà Đông đến Lương Sơn rất đẹp, không khí trong lành, xe chạy êm ru Thị cảm thấy khoan khoái ra trò chứ không mệt mỏi gì. Tuy nhiên càng đi lên thì đường càng ngoắt ngoéo hơn, nhiều đoạn quơ tay áo lắm. Nhưng vì con trai lái rất cẩn thận với lại Thị đã uống thuốc chống say rồi nên vẫn ok. Chưa tới mười giờ đã lên đến Kim Bôi, Thị và các con cháu đều khỏe re. Thế là các con quyết định đi thăm thác Tú Sơn luôn.Bọn trẻ hào hứng lắm, ra khỏi xe chúng leo dốc băng băng. Vào con thác đầu tiên, chúng lội ào xuống khe, khoát nước, đầy khoái trí. Thị bỗng vui lây niềm vui con trẻ, cùng các cháu té nước như mưa.
Lên những con thác sau thì dốc cao hơn và thời gian muộn rồi, Thị thấy đói và thấm mệt, dù các con cháu vẫn tiếp tục hành trình, Thị đã định bỏ cuộc nhưng không muốn con cháu mất vui Thị cố leo lên.Do đi lần đầu, các con Thị chưa có kinh nghiệm nên chẳng mang đồ ăn theo mà để hết trong xe. Vì thế trông thấy các đoàn khác nướng chả hay dựng lều bạt bày đồ ăn tại trận, bọn trẻ con có vẻ thèm thuồng lắm và đòi mua. Khốn nỗi ở đây chẳng có hàng quán chi hết, chỉ có núi rừng nguyên sơ, trong lành, mát mẻ với những thác nước không hùng vĩ mà nhẹ nhàng thơ mộng ẩn mình trong rừng xanh, thả dòng nước bạc mềm mại như suối tóc của các thôn nữ xứ Mường hay các tiên nữ nơi núi rừng thôi . Làm cách nào để mua được đồ ăn giữa chốn này. Thật bí với sự háu ăn của bọn trẻ đây. Đang chưa biết tính cách nào thì may thay, các cô bác thấy vậy bèn cho mỗi đứa trẻ một chiếc xúc xích. Bố mẹ chúng cũng không dám khách sáo nữa mà cám ơn và nhận luôn. Các cháu chén ngon lành. Nhất là Sim Ba ăn nhanh chỉ trong một nốt nhạc, Cu Bin ăn kém hơn nên nhường Sim Ba một nửa. Bé Sam ỏn ẻn nữ nhi cũng ăn hết phần của mình một cách đầy thú vị. Sau đó chúng lại lội nước, ngắm thác và tạo dáng chụp hình ra vẻ lắm.
Tú Sơn gồm chín con thác tất cả nhưng có lẽ do dạ dày biểu tình hay gối mỏi chân chồn chi đó, đoàn nhà Thị chỉ ngắm ba con thác thôi là quay đầu liền. Lúc xuống đi nhanh hơn. Và việc đầu tiên khi ra tới thị trấn Kim Bôi là vô nhà hàng đánh chén . Mấy món đặc sản núi rừng: thịt trâu nấu lá nồm, gà đồi...xem chừng hấp dẫn đáo để.Không gian quán ăn lại thoáng đãng rộng rãi chứ không chen chúc gò bó như Hà Nội nên các cháu nhỏ thích lắm. Trước khi ăn chúng nhảy nhót tưng bừng. Khi đồ ăn bày ra thì ai cũng ăn uống nhiệt tình và đầy hứng khởi . Nhìn các con cháu ăn uống thích thú,vui vẻ, lòng Thị rưng rưng. Các con của Thị không chỉ biết chăm sóc bọn trẻ mà còn rất quan tâm mẹ già. Chúng luôn hỏi Mẹ có mệt không, thức ăn có hợp với Mẹ không và chọn những miếng ngon gắp cho Mẹ. Ồ thì ra khi ở nhà, mải mê bận rôn với công việc các con ít để ý đến mẹ cha nhưng khi có điều kiện là chúng nâng niu mình lắm đấy chứ. Chỉ những quan tâm nho nhỏ vậy thôi, Thị cũng cảm động lắm và lòng Thị rung rinh một niềm vui lan tỏa và mắt Thị bỗng rưng rưng... Thị nghĩ, không đi chuyến này thật phí!
Đánh chén xong, quay vô nhận phòng khách sạn là vừa đúng giờ. Đoàn nhà Thị ở biệt thự Hoa Mộc Lan, một biệt thự gần với vườn thú và khu vui chơi của trẻ em. Trước khi đi, con dâu Thị đã tìm hiểu và lựa chọn như vậy. Đây là một lựa chọn đúng đắn vì phù hợp với bọn nhỏ mà. Hai phòng nghỉ sát nhau cho hai gia đình bọn chúng. Thị ở với gia đình con gái. Đó là một phòng lớn tách đôi gồm hai giường cá nhân và một giường to. Gia đình con trai ở phòng cạnh đó. Giường đệm trắng muốt thơm tho, nhà tắm và nhà vệ sinh cũng rộng rãi sạch sẽ, thật là tiện nghi chẳng khác chi ở nhà riêng mình vậy. Bọn trẻ con khoái trí lắm chúng cứ nhún nhảy trên đệm và cười nói bi bô. Bố mẹ chúng phải thiết quân luật mới lập lại được trật tự để chúng đi vào giấc ngủ trưa bình an và êm ái.
Sau một giấc ngủ trưa khoan khoái, cả nhà đi tắm. Trước khi đi Thị cứ ngỡ là tắm ở một suối nước khoáng kia đấy. Nhưng đến đây rồi mới biết không phải vậy. Ở đây có hai bể bơi: một ngoài trời và một trong nhà. Bể bơi ngoài trời rộng rãi và phong quang hơn. Nhưng nhìn bao quát thì cả hai bể bơi này đều giống như trăm ngàn bể bơi khác ta thường gặp.Vì vậy Thị hơi thất vọng. Thị nghĩ: thế này thì việc gì phải đến tận đây để đi tắm bể bơi kia chứ. Nhưng rồi người lái xe điện đã giải thích cho Thị hiểu rằng nước trong bể bơi ở đây là nước khoáng chính hiệu được bơm lên từ giếng khoan. Thị gật gù: Ra vậy. Hôm nay trời mưa nên gia đình Thị không được tắm bể bơi ngoài trời mà phải tắm bể bơi trong nhà . Vì là chiều chủ nhật, mọi người đi nghỉ mát nơi đây đã trả phòng để lên đường về nhà chuẩn bị cho ngày thư hai đi làm việc rồi nên bể bơi cũng chẳng đông người gì, chỉ duy nhất có gia đình Thị và hai ông bà cao tuổi khác thôi. Nước bể bơi trong veo và ấm áp. Chỗ sâu nhất cũng 1,6m còn lại nông hơn, xung quanh thì rất nông, bọn trẻ bốn, năm tuổi là có thể lội được bình thường.Cu Bin được bố cho đi tắm bể bơi nhiều lần rồi thì hào hứng té nước, ngụp người và cười khanh khách. Còn Sam và Sim Ba chưa quen nên lúc đầu có vẻ dè dặt và sợ sệt chứ không thoải mái lắm. Nhưng rồi sau đó quen dần chúng đã bạo dạn hơn. Riêng bé Sam thì có vẻ thích bộ đồ bơi nên thỉnh thoảng lại ngắm mình ra chiều khoái chí.
Tắm xong, về phòng nghỉ ngơi chút đỉnh rồi lại đi ăn tối. Ăn xong các con Thị bàn nhau đi mát sa theo tiêu chuẩn được hưởng của tua du lịch này. Nhưng hỏi ra mới biết vì vẫn chưa qua dịch cô vít nên dịch vụ này phải ngừng hoạt động. Thế là bọn chúng lại đề nghị chú lái xe điện chở cả gia đình đi vòng quanh toàn bộ khu nhà nghỉ ở nơi đây. Người lái xe khá tận tình, vừa đi vừa thuyết minh cặn kẽ từng ngôi biệt thự. Thị nghe không chăm chú lắm với lại vì trời tối nên chỉ loáng toáng biết rằng biệt thự Hoa Mai là cao cấp nhất ở đây dù trông bề ngoài cũng không khác biệt lắm so với các biệt thự khác nhưng thiết kế bên trong thì hiện đại hơn.
Tối đó ai cũng ngủ ngon lành say sưa. Có lẽ do không khí trong lành yên tĩnh ở nơi đây hoặc do một ngày với nhiều trải nghiệm mới mẻ,vui vẻ, êm đềm nữa chăng? Sáng hôm sau, như thường lệ, Thị vẫn thức giấc sớm, không muốn làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của con cháu, Thị khẽ khàng mở cửa rồi bật ô bước ra ngoài khuôn viên. Trời mưa nhỏ, những hạt mưa nhẹ nhàng lưa thưa đủ làm cho không khí mát lành. Buổi sớm ở nơi đây thật yên ả. Cả một khuôn viên cây xanh rộng chừng vài ha với những ngôi biệt thự nhỏ xinh ẩn hiện cùng những ngôi nhà sàn xinh xắn mang đặc trưng kiến trúc xứ Mường gợi ra một cảnh trí êm đềm, hoang sơ mà dịu ngọt đến mơ màng. Thị đi ngắm khu vườn thú. Gọi là vườn thú thôi chứ nó cũng đơn giản lắm. Giữa một bãi đất rộng cạnh khuôn viên cây xanh và biệt thự là khu vườn thú và chim muông.Bắt đầu, Thị nhìn thấy một đàn hươu,chừng hơn chục con cả lớn bé. Chúng ngơ ngác như những chú nai vàng trong thơ Lưu Trọng Lư, dương cặp sừng , nghếch nhìn xung quanh. Thị tiến tới gần hơn, chúng vẫn bình yên như vậy. Hình như cái bản năng tự vệ của chúng đã không còn nhạy bén như những chú hươu sống hoang dã nơi núi rừng nữa rồi. Chắc với ai đó sẽ cho là chúng thân thiện với con người hơn nhưng Thị lại thấy thương cảm những chú hươu sống ở nơi này. Ngắm chúng một lúc , Thị lại đến thăm mấy con công. Có dăm bảy con chim công , ở trong một chiếc chuồng chừng vài chục mét vuông . Những chú chim công đực có cái đuôi dài tha thướt và lấp lánh ánh xanh dương thật đẹp. Nhưng chúng không xòe cánh, khoe đuôi múa gọi bạn tình mà cứ đậu như vậy để buông mặc những chiếc đuôi dài một cách lười nhác khiến Thị có cảm giác đó là những chú công đang buồn ủ dột. Thị hỏi người chăm chúng, họ bảo: “phải nắng lên chúng mới múa. Mưa này chúng chỉ đứng yên vậy thôi bà ạ”. Thế là Thị lại thấy buồn và thương mấy chú chim công đến nao lòng.Rồi Thị lan man nghĩ tới bài thơ Nhớ Rừng của Nhà thơ Thế Lữ. Thị nhẩm đọc lại, hình ảnh chú Hổ tù túng nơi vườn bách thú và hình ảnh vị chúa sơn lâm chốn rừng già huyền bí thâm u qua lời thơ hiện ra rất ngang tàng, phóng khoáng, đầy uy lực oai phong khiến Thị bất chợt thốt lên một mình: “ Cụ Thế Lữ thánh thật! "Cứ trong cảm xúc ấy, Thị lầm lũi bước đi và lòng thêm thương những chú hươu và chim công ở chốn này . Chỉ tiếc là Thị không có tài để làm thơ về chúng.
Đi thêm một đoạn nữa là đến chỗ chuồng gà. Bọn này có vẻ nhanh nhẹn, lanh lợi hơn, chúng chạy lăng xăng, gọi nhau và tất bật mổ thức ăn khi cô chủ vãi ra.Những chú gà nhiều màu sắc, kích cỡ rộn ràng trông thật vui mắt. Ở đây có nhiều loại gà khác nhau nhưng chúng sống chung khá thân thiện. Đi hết một vòng, Thị quay về phòng thì con gái và cháu ngoại đã dậy. Bên phòng con giai bé Sam cũng đã chạy ra ngoài ngóng rồi. Thị lại đi cùng chúng một lần nữa. Bọn trẻ con thích các con vật lắm, chúng cứ tròn mắt ngắm nhìn rất say mê và thích thú. Chúng nhoài người, với tay như muốn được vuốt ve, vui đùa với các chú chim công xinh đẹp. Nhưng do cách hàng rào không chạm tới được nên chúng tiếc nuối lắm. Bé Sam bảo “ Công ơi bạn múa đi nào” rồi lại hỏi bà: ‘Sao cháu bảo bạn ấy múa bạn ấy lại không múa thế hả bà?”Thị lại phải mượn lời cô chăn nuôi ở nơi đây để giải thích: “ Vì trời mưa nên công không múa, phải nắng lên chúng mới múa cháu ạ”.
Mấy mẹ con bà cháu ngắm muông thú xong quay về nhà nghỉ thì con giai, con dâu, con rể và bé Sim Ba mới dậy. Đánh răng rửa mặt xong chúng lại gọi xe điện đến chở đi ăn sáng ở nhà hàng Hương Núi của khu Resoot này. Đây là bữa ăn được khuyến mại theo tiêu chuẩn đặt phòng. Ăn uống đều tự chọn: Có phở, bún, miến,bánh mỳ chấm sữa; Uống thì có sữa nóng, cà phê, nước chanh, nước cam...ai thích gì thì gọi nên ăn uống rất nhẹ nhàng mà hợp khẩu vị.
Khi cái dạ dày đã được nạp đủ năng lượng, bọn trẻ bắt đầu chạy nhảy tung tăng quanh khu nhà ăn, say sưa ngắm nhìn những chú ếch xanh, những cô gà mái ấp trứng nhân tạo rồi bọn chúng cứ thế mà nhảy nhót, hát múa rất hồn nhiên.
Sau đó, cả nhà vào bể sục khoáng nóng để tắm và thư giãn. Khu bể sục này cũng ở trong nhà. Nó nhỏ gọn và nước thì trong vắt lại có các cuộn nước sủi ùng ục do bơm trực tiếp từ giếng khoáng có độ sâu 175,5m lên. Thả mình trong bể sục đó được những cuộn nước nóng (chừng 35, 36 độ) đấm vào lưng, vào vai hay vào gan bàn chân thì thật là thú vị. Toàn thân như được thư giãn rất khoan khoái. Thị cảm thấy được tiếp thêm năng lượng sống tích cực và tinh thần phấn chấn hẳn lên. Với tinh thần ấy, cả nhà Thị ăn vận tươm tất để chụp ảnh. Những bức ảnh chứa đựng niềm vui sảng khoái của mỗi người nên khá ấn tượng.
Mưa ngớt dần và tạnh hẳn. Bầu trời cao hơn, cả rừng cây bạt ngàn của khu resoot cũng sáng láng hơn và những cây quất hồng bì trĩu quả cũng mỡ màng, mọng mà hơn. Thị với một chùm quả, chọn vài trái chín thẫm màu bồ hóng nếm thử thấy vị ngọt hơi chua rất đậm đà, khác hẳn giống quả này vẫn trồng dưới đồng bằng. Thị đưa cho bé Sam và con dâu, chúng hào hứng đón nhận vừa ăn vừa khen : Ngon quá!.
Nhìn vào khu vui chơi, bé Sam reo lên: " Đu quay kìa, mẹ ơi, ra chơi đi..."
"Được rồi, mẹ sẽ cho các con vào chơi"
Thế là bọn trẻ chạy ùa vào. Chúng ngồi trên tàu hỏa,máy bay hoặc ô tô rồi các cô chú phụ trách bấm nút cho nó quay vòng tròn tít mù. Sam và Sim Ba khoái trò chơi này lắm, chúng dang rộng hai tay và hét hò ầm ĩ. Riêng cu Bin thì lại sợ nên ấm ích khó chịu, mặc dù đã được ngồi trong lòng bố hoặc mẹ rồi mà cu cậu vẫn đòi xuống. Thị đứng ngoài cổ vũ các cháu và thấy lòng già chộn rộn một niềm vui rất trẻ thơ. Bỗng dưng Thị ứa nước mắt vì nghĩ tới ngày xưa, các con trai con gái của Thị sinh ra trong cảnh nghèo khó, thiếu thốn nên chẳng hề có những cuộc vui chơi như thế này bao giờ. Nhớ cả những đêm trung thu, khi đưa các con đi rước đèn thì cũng chẳng có một chiếc đèn ông sao tử tế. Bố chúng phải lấy cái hộp xà phòng kem đã hết rồi, đục hai cái lỗ, buộc dây và treo lên một cái gậy nhỏ chừng non một m, trong hộp gắn một cây nến nhỏ thắp sáng lên để Nguyên Lượng cầm đi hòa vào dòng người rước đèn, (cũng đa phần là những chiếc đèn tự tạo từ ống bơ hay bất cứ một vật dụng nào có thể dùng được), thỉnh thoảng mới có một chiếc đèn ông sao dán giấy bóng kính xanh đỏ đã được coi là sang trọng lắm. Thị mua cho các con những chiếc mặt nạ xinh xắn hình Tôn Ngộ Không hoặc Đường Tăng, chúng đeo vào và hí hửng lắm. Nhất là Nguyên Lượng, đeo mặt nạ Tôn Ngộ Không một tay rước đèn, một tay rủ xuống theo kiểu Tôn Hành giả , miệng cũng khù khù bước đi thoăn thoắt, nhẹ nhõm trông rất nhắng thật chẳng khác gì động tác của Lục Tiểu Linh Đồng trong phim Tây Du Kí lúc bấy giờ đang rất thịnh hành. Rồi Thị lại thương các con Thị lúc đó đi qua những hàng quán bán bánh kẹo, hoa quả hay đồ chơi mà chúng tuyệt đối không dám đòi bố mẹ mua cho bao giờ. Nghĩ tới đó, Thị càng thương con hơn. Rồi nước mắt Thị ứa ra. Thị phải lén quay đi lau vội vàng.
Trưa hôm đó lại ăn trong nhà hàng Hương Núi. Thịt gà và rau ở đây rất ngon. Nhưng Thị ấn tượng nhất là món xôi trắng. Nó dẻo, mềm, thơm một cách lạ lùng. Càng nhẩn nha nhai kĩ càng thấy nó không hề bị pha trộn chút béo, ngậy hay thơm tho của bất cứ một loại gia vị nào mà chỉ mộc mạc vị ngon ngọt, dịu mát, thơm tho của hạt nếp được kết tinh từ hương đất hương rừng của núi rừng Tây Bắc quyện vào thôi. Thú vị lắm. Cả nhà Thị ai cũng thích món này. Thị gọi thêm một đĩa nữa, Ăn còn một ít, Thị gói lại mang về. Đến chiều tối, lấy ra ăn vẫn còn nguyên cái thơm ngon, dẻo mềm tinh khiết ấy.
Kết thúc chuyến du lịch hai ngày một đêm, gia đình Thị lại lên xe trở về Hà Nội. Khi trở về, đi đường khác, dốc núi quanh co lắt léo hơn nhưng gần hơn. Đường thoáng đãng, ít xe qua lại nên đi nhanh. Lần này Thị không những không say xe mà còn rất phấn khởi như được tiếp thêm năng lượng. Thị ngắm nhìn quang cảnh hai bên đường. Hình ảnh núi non hùng vĩ và xanh thẫm cứ loang loáng vút qua. Thị thấy,loài cây được trồng nhiều nhất ở lề đường hay các vườn gần đường của nơi này là quất hồng bì. Những cây quất hồng bì trĩu quả đang vào độ chín, màu vàng nâu căng mọng rủ xuống như mời gọi, như vẫy chào du khách đến với Hòa Bình, miền Tây Bắc tổ quốc, nơi còn lưu giữ được nhiều nét đẹp hoang sơ, yên bình, nơi có những đồng bào dân tộc Mường thuần phác, nhân hậu và mến khách. Thỉnh thoảng Thị còn bắt gặp một vườn cam lá xanh biếc hòa chung với màu xanh của quả non sai chíu chít. Do có ít thời gian, Thị chưa đi được nhiều cũng như chưa tìm hiểu kĩ lưỡng mọi cảnh trí của khu du lịch Kim Bôi. Thị thấy nơi đây không có những danh thắng độc đáo, mỹ lệ; Thác nước ở đây cũng không hùng vĩ như nhiều con thác khác trên đất nước ta; núi rừng cũng không thật là hoang vu hiểm trở mà nó chỉ vừa đủ độ hoang sơ an lành thoáng đãng để ta có thể thư giãn và cảm thấy khoan khoái. Có lẽ khu du lịch này sẽ không thích hợp với những ai ưa mạo hiểm hay thú đi tìm cảm giác mạnh, tìm những cảnh trí độc đáo, những danh thắng nổi tiếng mà nó thích hợp với những người đến để nghỉ ngơi, thư giãn sau những mệt mỏi vì áp lực công việc, những ô nhiễm của khói bụi những chen chúc xô bồ ,phồn tạp chốn đô hội nhằm nạp thêm cho mình nguyên khí trong lành của đất trời Tây Bắc, tiếp thêm năng lượng tích cực cho bản thân mình để tiếp tục sống và làm việc tốt hơn.
Sao Đỏ: 9-7-2020
Song Thu



Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2020

VƯỠN




( Họa nguyên vận bài VÁI của Đỗ Đình Tuân)
Ông lão kia ơi khéo vẽ vời
Mồm rằng chốn ấy mỗ đành ngơi
Khốn thay mực cạn còn ham viết

Thương nỗi thuổng cùn vẫn cố khơi
Phở lạ xa xôi nào đợi gọi
Cơm quen kề cận chả cần mời
Xuân gần tám chục không quên bữa
Vưỡn chén ngon lành, vưỡn thú chơi

Sao Đỏ : 25-6-2020
Song Thu

( Phụ chép bài VÁI của Đỗ Đình Tuân)
Vái…!
Lão Tạ già Lê có ý vời ?
Nhưng vì miền ấy mỗ tôi ngơi

Bút bi mực hết không còn viết
Mai thuổng lưỡi cùn chả dám khơi
Bát phở thơm ngon còn bỏ ế
Nồi cơm nóng hổi cũng thôi mời
Biết là thua thiệt nhưng đành vái…!
Các lão tinh thần hãy cứ chơi.


23/06/2020
Đỗ Đình Tuân


Thứ Tư, 22 tháng 4, 2020

TRÓT DẠI




(Tình cờ, Song Thu nghe được tâm sự về cái sự " trót dại" của hai đấng tu mi nam tử, nên mới tức hứng viết ra bài thất ngôn tứ tuyệt này để thân tặng hai chàng quân tử đó và phô bày cùng anh chị em và bạn bè blog đấy ạ)
Của nhà trót dại vác đi cho
Nên nỗi hôm nay phải diễn trò
Trống đã mất dùi không thể gõ
Nàng càng hoan hỉ hắn càng lo

Song Thu

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2020

LẠI THI NHAU XƯỚNG HOẠ

  • Nghe nói giờ đây bác ở nhà
    Cho nên vườn nở rất nhiều hoa
    Mới hay cây cũng như người vậy
    Chẳng thích các ông chỉ thích bà
    Nguyễn Vũ Song Thu Hoạ vui cùng bác Xuan Ngoc Nguyen:
    Những hôm em vẫn ở xa nhà
    Vườn ấy đột nhiên lắm bướm, hoa
    Chấp chới đua chen khoe rực rỡ
    Hiến dâng ông chủ lúc không bà
    Khà...khà...khà...
    Xuan Ngoc Nguyen
    Mới biết ông Tuân giỏi nhất nhà

    Mát tay vườn trổ rất nhiều hoa
    Bướm nâu bướm trắng tha hồ ngắm

    Chẳng thấy cô đơn lúc vắng bà
  • Đỗ Đình Tuân Xuan Ngoc Nguyen
    Mình vốn xưa nay vưỡn ở nhà
    Trồng rau trồng chuối lại chăm hoa
    Hoa nhiều nên bướm thường bay đến
    Mải ngắm nên không thấy nhớ bà.

    Xuan Ngoc Nguyen
    Em sẽ sang thăm học bác nhà
    Cái nghề trồng chuối với chăm hoa
    May ra túm được vài nàng bướm
    Cho đỡ tủi thân cảnh thiếu bà

    Nguyễn Vũ Song Thu Xuan Ngoc Nguyen :
    Bác Ngọc thường xuyên vẫn ở nhà
    Không vườn trồng chuối với trồng hoa
    Chợ gần thêm nữa tiền luôn sẵn
    Hoa mượn, bướm mua chẳng thiết bà

  • Sao Đỏ:19-4-2020
    Song Thu

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2020

VUI CHƠI THỜI CÔ VÍT



  •           Gớm đúng dịp "giặc co ro na" lan tràn khắp toàn cầu,Việt Nam thực hiện nghiêm túc việc giãn cách xã hội, ở nhà buồn thiu, các U6,7,8 mươi cũng nghĩ ra trò chơi ghép vần chắp vè vui đáo để. Thực hiện trò chơi này cảm thấy mọi khoảng cách xã hội bỗng gần lại đến lạ lùng. Không những thế nó còn góp phần làm nhanh nhạy tài ứng tác và rèn luyện trí não nữa chứ chẳng đùa.
             
              
    Tôi xin đơn cử một cuộc vui như thế trên Faceboook của chúng tôi nha. Chả là, nhân dịp nghỉ phòng dịch này, cô giáo, nhà văn xứ Nghệ Hồ Nhật Thành cư trú tận miền Quỳ Hợp xa xôi có viết một truyện dài kì : " Những mảnh rổ rá bung vành"; chàng Đỗ Đình Tuân sang đọc, mới có mấy lời ứng tác như sau:
    Cạp hộ rổ rá
    CHÀNG HỎI:
    Rổ rá bung vành cạp lại chưa
    Dùng đồ tuột cạp có gay go ?
    Gửi ra anh vót vài thanh trúc
    Mấy sợ mây vàng nức lại cho !

    12/04/2020
    Đỗ Đình Tuân
    Thế là nàng Nhật Thành đáo để mới đáp lại rằng:
    NÀNG ĐÁP:
    Bung vành rổ rá xể tòe loe
    Nức phía bên này tuột phía kia
    Thôi thì cứ để làm mê rổ
    Mai mốt xin vành anh nức nha ?
    12/04/2020
    Nhật Thành
    Bắt gặp quả tang cảnh này phu nhân chàng Đỗ mới ba máu sáu cơn nhảy vào phán xanh rờn:
    Nguyễn Vũ Song Thu
    Với Nhật Thành Và Đỗ Đình Tuân:
    Chừ ta bắt được quả tang
    Mang thanh trúc với mây vàng "nức" nhau
    Biết điều thì chạy cho mau
    Nếu không anh ả bươi đầu sứt tai
    Bấy giờ đừng có kêu Trời
    Đình Tuân với Nhật Thành ơi... nhớ hè
    Nếu cùng ta chắp vần vè
    Thả cho anh ả trở về bên nhau?

    Được lời như cởi tấm lòng, nàng Nhật Thành nhảy vô luôn

    • Nhật ThànhNghe lời anh Đỗ rung râu
      Phen này vợ đuổi ta mau thu vành
      Thung Mây gá với mê lành
      Mua mây nức lại là thành rổ thôi!
      He he...

  • Song Thu đành ngậm ngùi hạ bút:
    Một lời trót nói ra rồi
    Đành mang lễ vật tới nơi đón nàng
    Võng điều cùng với kiệu vàng
    Vượt qua Cô Vít rước nàng về dinh
    Ba ta cùng tính tang tình
    Thế là rổ rá bung vành lại ngon

  • Rồi cứ thế, cuộc nối vần kéo dài tưởng như không dứt và thêm ối người tham gia
  • Nhật Thành Nguyễn Vũ Song Thu
    Từ đây thêm cháu thêm con
    Bộ ba thơ rượu ta còn say sưa!
    Cho chàng đọc sách trồng hoa
    Hai nàng viết truyện bình thơ vui vầy!

  • Đỗ Đình Tuân Được lời như cởi dạ dày
    Thân này được đến thế này cực vui
    Biết thân thoát chẳng khỏi người
    Thôi thì chấp thuận kẻo trời đất ghen
    Tiếc thay da đã rửa phèn
    Để cho vàng lại phủ lên mấy lần
    Hồng Tuân với khách hồng tuần
    Đã xoay đến thế còn vần chưa tha
    Ha ha...ha ha...ha ha...

  • Nguyễn Vũ Song Thu Đỗ Đình Tuân :
    Một lời đã biết đến ta
    Thêm vài nường nữa cũng là có nhau
    Cửa nhà chị trước em sau
    So cung đàn ấy, sánh câu thơ này
    Tha hồ vui vẻ sum vầy
    Chỉ thương chàng Đỗ hao gầy đêm đêm
  • Nhật Thành Nguyễn Vũ Song Thu
    Nghe càng nóng, ngóng càng thèm
    Giá như rổ rá mua thêm cặp vành
    Dây mây anh vẫn để dành
    Người ngoài cười cợt trong mình vẫn yên!


    Chị Cả Gừng Bái phục các cụ " Làng văn" !
    Trân trọng tài đối đáp tuyệt vời của các anh các chị!


    Xuan Ngoc Nguyen
    Thợ “ rổ “ Quỳ Châu chẳng có nghề
    Cho nên rổ tốt cạp thành mê
    Chí Linh đất thánh nhiều tay giỏi
    Cạp lại cho em khỏi phải chê

    • Đỗ Đình TuânQuỳ Hợp thợ nan cũng rất nghề
      Bung vành rổ rá mới thanh mê
      Chí Linh qua thấy mê còn tốt
      Cạp lại cho nàng đẹp miễn c
  • Ngoi Ta Anh
    Nhiều cụ Chí Linh rất giỏi nghề
    Vót tre cạp hộ rổ bung mê
    Cạp xong ông lại mang dùng thử
    Dùng tốt các bà cấm có chê!
    • Đỗ Đình Tuân Cũng còn tùy thuộc vào bà chủ nữa chứ ông. Cũng có bà cạp xong thì họ cho dùng thử, cũng có bà thì vừa cạp xong họ cám ơn rối rít rồi vội mang về cho ông Ngôi vo thử.
      Song Thu cóp lại mang về đây mời bầu bạn blog đọc cho vui nhân ngày cuối tuần nha

      Sao Đỏ: 17-4-2020
      Song Thu

      

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020

VỀ MỘT BÀI THƠ TRÊN Faceboook




Tôi yêu thơ, thích thơ và cũng thường tập tọng làm thơ. Nhưng dù có cố gắng thế nào tôi cũng chỉ trở thành người ghép vần thôi. Nghĩa là tôi chỉ diễn tả được những ý nghĩ của mình bằng những bài văn vần với đủ các thể loại: lục bát, ngũ ngôn, tứ tuyệt thậm chí cả thất ngôn bát cú Đường luật. Dẫu những bài tôi làm không vi phạm niêm luật cũng không thất vận bao giờ nhưng ngôn ngữ không mới lạ, không lấp lánh, lung linh ; cấu tứ chẳng có gì đặc biệt. Vì vậy bài viết chẳng có lớp nang ý nghĩa cần phải khám phá khai thác mà cứ thẳng tuồn tuột phơi bày hết ra khiến đọc xong là hết chẳng còn chút dư ba ý vị nào . Vì thế, hồi này tôi chẳng buồn viết thêm nữa, chỉ đi tìm thơ hay để đọc thôi. Nhưng không dễ chút nào khi tìm đọc thơ hay trên mạng. Nó giống như đãi cát tìm vàng ấy.
       Cho nên vớ được bài thơ hay thì cứ sướng âm ỉ mãi thôi.

Cách đây chừng hơn một tháng, tôi đọc được bài thơ này của Nguyễn Lục, em gái bạn tôi, tôi ấn tượng vô cùng và bài thơ cứ thế bám riết trong tâm trí tôi
Sáng nay hoa bưởi ướt đầm
Trắng rơi ướp lối, hương dầm mềm mưa
Chiều hoang thiền với hạt mưa
Tháng giêng ơi… những dại khờ còn xanh?
( Nguyễn Lục)
       Tôi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của hoa bưởi rụng trong mưa. Bởi lẽ thường,muốn miêu tả vẻ đẹp của hoa, người ta hay chọn hình ảnh những đoá hoa chớm nở, trong một ban mai trong sáng yên lành. Em tôi lại miêu tả hoa rụng trong mưa nhưng vẫn đẹp, một vẻ đẹp tinh khiết mà đằm thắm; não nùng mà quyến rũ và lan toả đến mê ly : “Sáng nay hoa bưởi ướt đầm/ Trắng rơi ướp lối, hương dầm mềm mưa”. Rõ ràng là cái vẻ não nùng của “hoa bưởi ướt đầm” trong mưa, vụt sáng láng, tinh khôi trong “ Trắng rơi ướp lối” và lan toả vào màn mưa làm cho mưa không não nề,khiến ta bí bách khó chịu mà trở nên mềm mại, dịu ngọt, duyên dáng đáng yêu: “hương dầm mềm mưa”. Mọi hình ảnh thơ đều đằm nặng, thấm vào, dày trĩu xuống rất ấn tượng. Hoa thì mưa làm cho "ướt đầm", cánh trắng rơi xuống thì "Ướp lối", hương không phảng phất, ngan ngát mà "dầm mềm mưa"Ngôn ngữ thơ thật thần diệu, có hồn. Đúng là một cảm quan nghệ thuật độc đáo.Nếu không có tâm hồn và con mắt nhìn của thi sĩ thì không thể viết ra được như thế. Ví thử cảnh trí này mà qua ngòi bút của tôi nó sẽ chỉ thành ra: Cánh rơi trắng lối hoặc hoa rơi trắng lối, hương thơm ngát vườn mà thôi chứ làm sao mà vẽ ra được hình ảnh:”Trắng rơi ướp lối, hương dầm mềm mưa” kia chứ! Vì thế, với tôi, cách diễn tả này của em mới lắm, lạ lắm mà lại cũng chân thực vô cùng. Bởi từ cái mới lạ trong ngôn ngữ thơ kia em đã khơi gợi được cái thần, cái hồn của cảnh vật và bộc lộ tự nhiên cảm xúc của mình trước cảnh trí. Đọc đến đây, tôi lại chợt nhớ tới bài thơ Hương bưởi của Trần Đăng Khoa rồi tự nhẩm lại xem Nguyễn Lục có lặp lại điều gì trong thi phẩm này không? Không! Trần Đăng Khoa mượn vẻ đẹp của hoa bưởi rụng xuống cho quả non trồi lên để kính tặng hương hồn liệt sĩ Mạc Thị Bưởi : 
" Hôm qua cái cánh rụng rồi
Sáng nay cái cuống đã trồi quả non
Hoa rơi trắng mảnh sân con
Ơi hoa đã rụng vẫn còn ngát hương"
        Ở đây, Trần Đăng Khoa đã qua ngôn ngữ thơ của mình mà vẽ ra hình ảnh hoa bưởi rụng mà vẫn đẹp "Hoa rơi trắng mảnh sân con, vẫn thơm: "Ơi hoa đã rụng vẫn còn ngát hương" và nhất là hoa rụng nhưng không hết mà rụng đi để cho quả non kia trồi lên, lớn dần rồi hứa hẹn đem đến cho đời những trái bưởi vàng ươm, thơm dịu, ngọt mát, ngon lành. Từ ý nghĩa tự nhiên của bài thơ như thế, tác giả gợi mở ra cho độc giả những liên tưởng về sự mất đi mà vẫn còn hữu ích cho đời, về những hy sinh cao quý của các anh hùng liệt sĩ quên mình vì Tổ quốc non sông ...
Nguyễn Lục thì khác, em chỉ khắc hoạ một vẻ đẹp và hương thơm của hoa bưởi rụng trong mưa bằng ngôn ngữ độc đáo, bằng cảm nhận tinh tế bằng tình yêu đằm thắm như đắm chìm hoà đồng vào cảnh vật của chính em để rồi tự nhiên hình ảnh thơ đó lưu lại dư ba không thể nào quên trong lòng độc giả và khơi gợi lòng yêu cái Đẹp trong con người. Như thế chẳng đáng quý lắm sao?!
Cái đặc sắc nữa của Nguyễn Lục nằm ở câu chuyển và câu kết trong bài lục bát tứ tuyệt này:
Chiều hoang thiền với hạt mưa
Tháng giêng ơi...những dại khờ còn xanh?
       Thời gian biến đổi từ"sáng" sang "chiều; không gian biến chuyển từ mưa dày hạt làm ướt đầm hoa bưởi sang mưa thưa hơn nhỏ hơn"hạt mưa" và nhân vật trữ tình cũng biến chuyển cả tư thế hoạt động đến tâm thế cảm xúc. Nếu sáng ra, tác giả chỉ say đắm ngắm nhìn, tha thiết mến yêu và thưởng thức vẻ đẹp, hương thơm của hoa bưởi trong mưa nơi lối nhỏ vườn nhà thì chiều đến tác giả lại đang ngồi "thiền với hạt mưa" trong chiều hoang vắng như thực như mơ. Để rồi trong tư thế ấy, tác giả vụt bật lên tiếng gọi rất thiết tha và câu hỏi rất bất ngờ: " Tháng giêng ơi...những dại khờ còn xanh?"
          Bằng vào ngôn ngữ thơ trong hai câu này, tôi hình dung ra tác giả đang ngồi thiền, nghĩa là đang ngồi thả lỏng hoàn toàn, tĩnh tâm tĩnh trí, cố gắng để không vướng bận với bất cứ điều gì nhưng những"dại khờ" trong cuộc đời của tác giả bỗng ùa về tươi nguyên, xanh nguyên, mới nguyên lại rất ngọt ngào nữa khiến tác giả thốt lên thành lời vừa như ngỡ ngàng chất vấn lại vừa như reo vui thích thú: "Tháng giêng ơi...những dại khờ còn xanh?" Những "dại khờ" là những điều chi mà đáng yêu đáng nhớ đến thế? Có thể là những trò chơi thưở ấu thơ của tác giả với chị em ,bạn bè trong vườn bưởi nhà mình khi đi nhặt những hoa bưởi rụng đem về ướp nước hoa rồi bôi đầy cả tóc nhau và "hí hửng bảo nhau thơm đấy chứ/ Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu" ( thơ Nguyễn Bính). Hay bọn họ đang thi nhau hái bưởi ăn bưởi vụng cũng chưa biết chừng? Cũng có thể đó là cái "dại khờ" trong sự vụng về ngu ngơ của tình yêu đầu đời mà nàng đã "Giấu một chùm hoa trong chiếc khăn tay" ( thơ Phan Thị Thành Nhàn) định trao cho ai đó mà chưa dám trao để rồi đến giờ vẫn thương? Hoặc cũng có thể đó là những dại khờ trong vấp ngã giữa cuộc đời này chăng? Không thể đoán hết ra được nhưng chỉ biết rằng những dại khờ đó còn sống mãi trong lòng Nguyễn Lục và mỗi chúng ta ai lại chẳng có kỉ niệm với sự dại khờ của riêng mình. Bài thơ hàm súc là vì nó nói rất ít nhưng lại gợi liên tưởng thật nhiều. Bài thơ ấn tượng là bởi dù chỉ nói nỗi niềm riêng của thi nhân mà chạm tới miền kí ức của bao người. Bài thơ hấp dẫn bởi tác giả đã nói tất cả những điều đó bằng ngôn ngữ thơ thật thơ, độc đáo mới lạ, tưởng như bất hợp lý mà lại rất hợp lý vậy.
         Nhớ lại khi vừa đọc bài này, tôi đã comens với em rằng: Bài thơ rất lạ, rất ấn tượng nhưng có một chỗ trùng vần, đọc chưa khoái lắm: "Trắng rơi ướp lối hương dầm mềm mưa/ Chiều hoang thiền với hạt mưa". Em có thể đổi từ hạt mưa thành xa xưa được không? Em trả lời với tôi rằng  “ Hạt mưa “ vừa cụ thể , vừa hình tượng . Hạt mưa có hồn , có thần , có hình , có tình . Hạt mưa có thần giao cách cảm . Hạt mưa cô đơn , hạt mưa thật , hạt mưa hư ... Em thích từ “ hạt mưa “ , chị ơi "Bị bác lại, tôi có hơi cụt hứng nhưng chẳng hề tức giận chi em mà càng quý em hơn bởi một Nguyễn Lục cá tính, luôn thẳng thắn, bản lĩnh và có chính kiến riêng của mình cả ở ngoài đời và cả trong quan niệm văn thơ. Em đúng là con người: Dù ai cầm dao doạ giết/ Cũng không nói ghét thành yêu"( Thơ Phùng Quán) như vậy đó. Tôi không tranh luận trực tiếp với em nữa nhưng tôi vẫn bảo vệ quan niệm của tôi rằng chỗ trùng vần trong bài thơ trên của em làm cho bài thơ chưa thật sự trọn vẹn.Nhưng ngọc còn có vết kia mà. Đồng thời tôi cũng ngộ ra rằng thay từ "hạt mưa" bằng từ xa xưa như gợi ý của tôi với em là không ổn.Bởi nó làm lộ trước cái ý thơ trong câu sau , làm mất luôn cả cái thi vị, kín đáo của thơ rồi. Khó thật! Có lẽ đây là sự trùng vần bất khả kháng chăng?
Sao Đỏ: 07-4-2020
Song Thu

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2020

XƯỚNG HOẠ VỚI CHÀNG TUÂN



Đầu xuân Canh Tý, chàng làm bài thơ Đường luật rồi mời mọi người hoạ, trong đó có cả mình. Đọc bài thơ lên thấy khá hay. Không chỉ bởi vì nó lung linh đa nghĩa qua hình ảnh lũ chuột mà động chạm đến những vấn đề thế sự đã, đang và sẽ diễn ra trong xã hội hiện thời. Mà còn bởi lối chơi chữ tài hoa đến thú vị. Này nhé, chỉ gọi tên loài chuột thôi mà chàng dùng rất nhiều từ khác nhau : Tý, Cống, Xù, Nhắt Thử…. Cả khi gọi tên hai ngôi chùa cũng ẩn giấu lối chơi chữ kín đáo ; và cái ý vị thì lấp lửng, gợi mở vô cùng ở hai câu kết bài : “Tam Chúc Ba Vàng năng cúng Phật / Thử xem vận số có may ra”
Tuy nhiên, mình cũng phát hiện ra trong bài có một câu bị thất niêm: “ Đục khoét năm nay hãy tà tà” . Định bụng nói lại điều này cùng chàng. Nhưng lắng lại một chút để suy nghĩ rồi thử đổi từ cho chuẩn niêm thì lại thấy không ổn chút nào. Ngồi một mình mà mình bỗng “à” lên một tiếng rồi gật gù...Đây là kiểu thất niêm bất khả khảng kiểu như câu thơ: “ Một đèo, một đèo lại một đèo” của bà chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương chứ không phải lỗi thất niêm do sơ ý của người mới tập làm thơ Đường.
Biết là bài xướng hay thiệt rồi và tấp tửng muốn hoạ lại luôn thì thấy mình tài hèn, trí mọn lại chỉ quanh quẩn nơi góc nhà, xó bếp giỏi lắm cũng chỉ có thể viết được những bài văn vần về gia cảnh, chồng con, tình nghĩa xóm làng hoặc cây cỏ vườn nhà thôi. Biết chi đại sự mà luận bàn . Chàng giục đôi lần vẫn cứ ậm ừ cho xong. Nhưng rồi thấy nhiều người hoạ và có bài hoạ cũng khá hay bên trang của chàng, mình vào “bình loạn”, chàng lại hỏi: “ Sao nàng không hoạ đi?” Thế là máu sĩ nổi lên, mình hoạ ngay.
Bây giờ mình mang bài hoạ ấy về đây nè, mong anh chị em và bầu bạn đừng cười.


XUÂN CANH TÝ NHẮN CÙNG LŨ CHUỘT
( Hoạ nguyên vận bài LỜI XUÂN CANH TÝ của Đỗ Đình Tuân )
Dẫu nhiều chước quỷ lắm mưu ma
Đổi trắng thay đen chính lộn tà
Lũ Cống đừng mong ngày thoát tội
Bọn Xù khôn tránh buổi ra toà
Đốt lò, bác Tổng không khoan nhượng
Diệt chuột, muôn dân chẳng chịu tha
Tóm gọn ném vô lò rực lửa
 Thử xem bầy chuột có đường ra
Sao Đỏ: 14-02-2020
Song Thu

 
( Phụ chép bài LỜI XUÂN CANH TÝ)
Chuột rằng Canh Tý phải tinh ma
Đục khoét năm nay hãy tà tà
Mấy bác chuột Xù đang lĩnh án
Vài ông chuột Cống sắp hầu toà
Bọn mình chuột Nhắt hay ăn vặt
E lũ mèo con cũng chẳng tha
Tam Chúc, Ba Vàng năng cúng Phật
Thử xem vận số có may ra
Đỗ Đình Tuân