Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

NHỮNG BÀN TAY ĐÃ NẮM

          Một lần ông xã ngồi mân mê bàn tay tôi rồi hỏi: “Nói anh nghe, bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay rồi?” Một câu hỏi không hề dễ trả lời, thậm chí là không thể trả lời cho chính xác. Có những bàn tay ta nắm rồi buông, và chẳng bao giờ còn nhớ lại. Có những bàn tay, nắm rồi nhớ mãi dù năm tháng đi qua.
 


          Bàn tay tôi nắm đầu tiên là của ai, là bố hay là mẹ? Tôi chắc chắn không biết. Nhưng tôi biết đó là hai bàn tay tôi đã nắm nhiều nhất thuở ấu thơ. Những bàn tay to, thô ráp bởi cày cuốc ruộng đồng, những bàn tay như thần thánh có thể làm hết thảy mọi việc. Bàn tay bố dắt tôi chập chững bước đi. Bàn tay mẹ cầm tay tôi uốn từng nét chữ. Bất cứ khi nào tôi ngã, hay khi tôi buồn khóc, ốm đau, sẽ có bàn tay rộng lượng chìa ra cho tôi nắm vào để biết rằng mình đang được vỗ về an ủi. Sau này lớn lên, tôi lấy chồng xa, thỉnh thoảng đưa con về thăm nhà, ngủ chung với mẹ. Những đêm chờ mẹ ngủ say, tôi cầm bàn tay mẹ áp vào ngực mình. Bàn tay vẫn to, đầy những nốt chai sần và nay đã nhăn nheo gầy guộc. Và tôi khóc, cảm giác nhớ tiếc một cái gì đó.
           Tôi nhớ bàn tay người con trai đầu tiên mà tôi gọi đó là mối tình đầu. Đôi bàn tay đẹp, dài với những chiếc móng được cắt gọt cẩn thận. Người ấy thường nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dùng ngón tay mình vẽ vẽ vào lòng bàn tay tôi rồi hỏi: “Đố em biết anh vừa viết gì?”. Tôi lắc đầu. Anh cười nói anh viết rằng: “Anh muốn nắm tay em đi hết con đường đời dài rộng” .Nhưng rồi mọi lời hứa hẹn đều như gió thoảng mây bay. Bàn tay ấy đã buông lơi, thôi không còn nắm tay tôi mà tìm đến một bàn tay khác. Những lúc buồn, tôi vẫn vô thức tự vẽ vẽ lên lòng bàn tay mình. Rồi lại tự cười một mình khi nhận ra mình giống hệt một kẻ ngốc.
            Ngày có người con trai cầm tay tôi nói lời cầu hôn, tôi cảm nhận rõ sự gai góc xù xì trong bàn tay ấy. Cảm giác ấy khiến tôi liên tưởng đến bàn tay mềm mại của mối tình đầu, rồi chợt thốt lên: “Sao bàn tay anh xấu thế?”. Anh nhìn tôi, bật cười giải thích, vì nó không được lớn lên trong mượt mà nhung lụa mà lớn lên bởi những gánh nặng mưu sinh, vì nó không được nâng niu mà đã bao phen trầy da chảy máu. Rồi anh nhìn vào mắt tôi, bàn tay siết chặt bàn tay: “Em cứ tin, nó không đẹp nhưng chẳng ngại khó khăn nào cả, hãy cứ vững tâm mà nắm lấy, được không?”.
          Cuối cùng thì tôi đã nhận lời nắm lấy bàn tay ấy, để anh dắt lên xe hoa, để anh lồng vào ngón tay chiếc nhẫn cưới, để anh lau những giọt nước mắt ngày tôi về nhà chồng. Bàn tay ấy đã tự vào bếp nấu cho tôi bát cháo ngày tôi ốm, tự cắm hoa vào lọ những ngày kỉ niệm yêu đương. Bàn tay ấy đã dắt tôi đi qua bao nhiêu ngày tháng chông chênh đan xen những lo toan và niềm hạnh phúc. Đôi bàn tay xù xì nhưng cứng cáp và ấm áp vô ngần.
             Ngày tôi đau tưởng chừng xé ruột để cho chào đời một sinh linh, đứa con gái bé bỏng của tôi sau khi được y tá tắm rửa sạch sẽ được đặt nằm cạnh mẹ. Hai bàn tay nhỏ xíu yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay con, hạnh phúc đến ứa nước mắt. Đó là khi tôi biết rằng mình đã thực sự trưởng thành, và tin rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn để có thể che chở cho con, để dắt con đi suốt những tháng năm thênh thang phía trước.
               Những đêm nằm bên con, cầm lấy tay con đặt nhẹ lên môi hôn, chợt nghĩ rằng có lẽ ngày xưa mẹ mình cũng nâng niu và yêu thương mình nhiều đến thế. Rồi một ngày con gái mình sẽ lớn, sẽ lại đặt bàn tay vào một bàn tay khác mà con thương yêu. Chỉ mong con gặp đúng người để tin, và bàn tay không bị buông lơi trong nỗi đớn đau thất vọng.
                Ngày ông nội mất, tôi nghẹn lòng nhìn bà nội cầm tay ông kể lể về những tháng ngày xưa cũ khi ông bà còn trẻ. Hai người đã cùng nhau sống chung hơn nửa thế kỉ với bao nhiêu yêu thương, giận hờn, khổ đau, hạnh phúc. Vậy mà nay tay bà còn ấm, tay ông đã lạnh ngắt rồi. Chẳng ai cưỡng được số mệnh, chẳng ai đâu. Ai rồi cũng sẽ một ngày về nằm trong lòng đất. Có người ra đi trong ồn ào khóc lóc, có người lìa khỏi thế gian trong lạnh lẽo cô đơn. Người ra đi bởi đã trả xong nợ cõi trần. Chỉ là người ở lại sẽ mang nhiều nuối tiếc xót xa khi biết rằng bao nhiêu yêu thương lúc này cũng không thể sưởi ấm cho người được nữa.
                Thỉnh thoảng tôi vẫn đưa tay mình lên trước mặt rồi tự hỏi lại câu chồng mình đã hỏi: Bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay? Nhiều, nhiều lắm. Có những cái nắm tay khiến mình nhớ mãi, có những cái nắm tay buông rồi là quên ngay. Có những cái nắm tay thật chặt, cũng có cái nắm tay buông lơi hờ hững. Chợt nhận ra một bàn tay đẹp không phải là bàn tay thon dài mềm mại với những chiếc móng được tỉa tót sơn màu. Một bàn tay đẹp là chìa ra đúng lúc mình cần, nắm tay mình qua những đoạn đường đời chông chênh sỏi đá, dẫu mệt mỏi cũng không buông, dẫu xa xôi cũng không nản.
           Nếu chúng ta đang có những bàn tay để nắm, xin hãy trân trọng từng phút giây. Đừng mơ mộng những bàn tay xinh đẹp của ai kia mà buông lơi bàn tay gần gũi ấm áp ở bên mình. Nắm lấy tay nhau, cử chỉ ấy ấm áp hơn mọi lời nói yêu thương đầu môi chót lưỡi.
Bởi cuộc đời nhiều bất trắc, ai biết được khi nào ai nhắm mắt xuôi tay. Ai biết được khi nào tay mình vẫn ấm áp đây mà bàn tay ai kia đã vô chừng lạnh lẽo. Vậy nên khi sống không đem đến cho nhau sự ấm áp, thì khi lìa khỏi nhân gian có bịn rịn tiếc thương cũng còn ý nghĩa gì?
                                                   Lê Giang
                    ( Song Thu sưu tầm. Nguồn báo DÂN TRÍ )



Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

LAN MAN HẬU VALENTINE













            Thuở còn tuổi nụ, tuổi hoa, tôi đã đọc ở đâu đó có câu rằng " Hôn nhân là mồ chôn tình yêu". Lớn hơn chút nữa,  tôi lại vô tình nghe thấy một bà có cô con gái khá xinh xắn và  học hành tử tế, cứ đòi yêu một người nào đó mà bà cho là không ổn nên phàn nàn với bạn rằng: " Bây giờ tao chẳng biết làm sao mà tách được chúng ra, để chúng không yêu nhau nữa. Mi có cách nào, bầy cho tao với?". Bà bạn mới thủng thẳng đáp rằng: " Chỉ còn cách là cho chúng lấy nhau thì chúng sẽ hết yêu nhau thôi!". Bà kia  thở dài não nuột và nói: " Tao đang rối cả ruột lên đây mà mày còn đùa được sao?" " Tao đâu có đùa. Tao nói thật đấy chứ. Mày xem, ở cả cái làng này, có đôi nào lấy nhau rồi mà còn yêu nhau được nữa không? Kể cả cái thân tao và mày đây cũng vậy thôi. Khi các chàng chưa lấy được chúng mình thì hẹn non thề biển, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Lúc nào cũng ngọt ngào âu yếm. Nhưng khi đã thành vợ người ta rồi thì còn cảnh đó nữa không? Hay chỉ có dùi đục chấm nước cáy? Đấy là còn chưa kể ối đôi yêu nhau tưởng như chết đi sống lại cũng không thể thiếu nhau. Ấy vậy mà sau khi lấy nhau được vài tháng là thường xuyên thượng cẳng chân hạ cẳng tay nữa mới khốn chứ!"
              Những câu nói đó và cả những thực tế mà tôi từng chứng kiến rồi còn một lô những tiểu thuyết lãng mạn của nhóm "Tự lực văn đoàn" mà tôi đọc được đã ám ảnh nặng nề vào tâm trí tôi. Đến nỗi, tôi đâm sợ lấy chồng. Tôi chỉ thích yêu một ai đó để rồi chẳng bao giờ lấy được nhau và cứ thế trọn đời thương tiếc nhau thôi. Cho nên dù đã vài ba chàng theo đuổi tôi, muốn cùng tôi tiến tới hôn nhân nhưng tôi đều từ chối. Một phần vì tôi chưa thực sự yêu người ta, nhưng chủ yếu là do tôi sợ lấy nhau rồi, người ta sẽ không yêu tôi như khi còn đang yêu nữa.
               Thế rồi tôi gặp chàng và cả hai say nhau như điếu đổ. Do hoàn cảnh riêng éo le nên tôi biết chúng tôi không thể tiến tới hôn nhân. Tôi không buồn vì kết quả đó mà thậm chí còn nghĩ rằng chúng tôi sẽ suốt đời yêu thương, nhung nhớ và tiếc nuối nhau. Để rồi đến trước khi giã biệt cõi đời sẽ nắm chặt tay nhau, nước mắt dàn giụa, không cần nói một lời nào mà vẫn hiểu rằng mình vĩnh viễn yêu nhau, thuộc về nhau trong tâm tưởng. Song sự đời vốn nhiều ngã rẽ bất ngờ. Trời xui đất khiến thế nào, cuối cùng chúng tôi lại thuộc về nhau trong cõi thực của cuộc đời.
               Những năm tháng đầu, dù chúng tôi rất yêu nhau nhưng tôi luôn trong tâm trạng âu lo tình yêu sẽ mất đi theo thời gian. Thế rồi, các con ra đời, cuộc sống nhiều khó khăn thiếu thốn, vất vả cơ cực. Nghề cũ mất rồi, nghề mới chưa quen.Nội ngoại đôi bên đều không thể nương nhờ. Có túp lều con con cũng bị gió mưa làm sập đổ. Đến nỗi người ngoài nhìn vào cảnh sống của chúng tôi cũng phát hoảng hoặc ái ngại thay. Có người còn nói thực rằng: " Tớ mà rơi vào cảnh sống này chắc tớ phải đi ăn cướp" Nhưng hình như chúng tôi chưa bao giờ gằn hắt hay đối sử thô bạo với nhau. Cũng chẳng bao giờ có ý nghĩ làm điều gì không lương thiện để kiếm ăn. Ngược lại chúng tôi đã chung lưng đấu cật, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn và vẫn không quên dành cho nhau những phút giây thơ mộng lãng mạn nho nhỏ. Nào là mua tặng nhau chút quà mọn nhân ngày sinh nhật, tổ chức bữa ăn tươi kỉ niệm ngày yêu nhau hoặc ngày chung sống cùng nhau. Đưa các con đi tham quan những danh thắng quanh vùng, dạy các con học hành và viết thư về thăm những người thân ở xa...Cứ thế, cái tâm trạng âu lo thời con gái của tôi đã dần dần mất đi tự khi nào tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ biết rằng càng ngày chúng tôi càng gắn bó với nhau hơn. Tôi  thấy trống trải đến hoang hoải mỗi khi chàng vắng nhà. Tôi sẽ thức giấc ngay lập tức khi chàng tỉnh dậy...Tôi hiểu ra rằng yêu nhau không chỉ là nhung nhớ bồn chồn, mong gặp gỡ hay rót vào tai nhau những lời đường mật mà còn là cùng nhau nếm trải những sóng gió, những lo lắng trong cuộc sống đời thường, thức trắng bên nhau khi con cái đau ốm…Vì thế, những hành động nhỏ nhất mà chàng dành cho tôi, tôi đều trân trọng vô cùng. Ví như, tôi bị viêm họng, đau lưng, hoặc đau đầu thì khi đi đâu, nói chuyện cùng ai chàng cũng hỏi về điều đó và kiếm về cho tôi những bài thuốc dân gian thường dùng. 
                 Giờ thì chúng tôi đã chung sống cùng nhau ba mươi tư năm có lẻ rồi. Giống như nhiều cặp vợ chồng khác, chúng tôi cũng không trách khỏi những nặng nhẹ, giận hờn. Nhưng tuyệt đối chưa khi nào chúng tôi thóa mạ, xúc phạm danh dự của nhau. Dù trải qua bao sóng gió cuộc đời, chúng tôi vẫn gắn bó cùng nhau, quan tâm lo lắng cho nhau,tôn trọng nhau và giúp đỡ nhau trong mọi lĩnh vực. Cuộc sống bây giờ đã bình ổn, an nhàn, con cái trưởng thành, vợ chồng tôi có chút lương hưu đủ dùng tùng tiệm cho cuộc sống bình thường. Còn nếu bất thường phải chi tiêu gì đó thì vẫn phải dựa vào con . Nhưng được cái các con của chúng tôi đều hiểu chuyện và hiếu đễ nên chúng tôi chẳng phải lo nghĩ gì nhiều. Chúng tôi vẫn sống bên nhau êm đềm và sâu lắng, nhỏ nhẹ và trọn nghĩa vẹn tình , vẫn quan tâm nho nhỏ đến nhau như những ngày đầu chung sống. Vài năm trở lại đây,ngày Valentine , nhờ con gái tư vấn cho bố,tôi còn nhận được từ chàng thanh chocolate ngọt ngào.
           Tôi cám ơn cha mẹ đã cho chúng tôi có mặt trên cõi đời. Cảm tạ Trời Phật đã ban cho chúng tôi mối duyên này. Cám ơn chàng đã đồng hành cùng em trong cuộc sống!

                                                                                         Sao Đỏ: 16-02-2017
                                                                                          Song Thu

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

HỎI CẢ GỪNG

         

           (  Em cùng công tác với tôi tại trường QSQK3. Em vốn trẻ trung, điệu đà và nhí nhảnh. Giờ em đã trở thành người bạn vong niên của vợ chồng tôi. Ninhk trên phây của em là Cả Gừng. Tuy khác nhau về thế hệ, nhưng chúng tôi thường hay tụ tập chơi bời với nhau khá rôm rả. Đầu xuân vừa rồi, sau khi tụ tập ăn uống xong, chúng tôi rủ nhau vào nhà em chơi. Biết chàng Đỗ nhà tôi có đi tất bộ đội, em đã tặng chàng hai đôi tất em được phát khi còn công tác và nháy mắt nói đùa rất tinh nghịch:
           - Em cho anh tất. Anh muốn làm gì thì làm
Sau đó, cả hội lại rủ nhau đến nhà tôi chơi. Vườn đỗ của nhà tôi dịp này nhiều quả lắm, tôi hái tặng mỗi người một ít nhân dịp đầu xuân, coi như rau sạch vườn nhà.Để đáp lại cái tính tinh nghịch của em, tôi mới viết tặng em một bài thất ngôn tứ tuyệt, hôm nay xin trình làng blog để phô phang cái sự "thích đùa" của nhóm chúng tôi.)


                      HỎI CẢ GỪNG
Gừng ơi ăn Đỗ thích hay không
Nếu thấy ngọt ngon, mát mát lòng
Tớ sẽ gửi thêm cho chút nữa
Gừng ơi ăn Đỗ thích hay không?

              08-02-2017
              Song Thu

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

XƯỚNG HỌA VỚI TẠ ANH NGÔI


( Họa nguyên vận bài THÈM QUÝT của Anh Ngôi)
XÔI HỎNG BỎNG KHÔNG
No Sâm thích Quýt tận quê người
Quên cả trái Đào đang độ tươi
Ngó thấy quả vàng toan với ngắt
Trông chừng múi mọng lại ham xơi
Muốn mua khốn nỗi người không bán
Thèm chén hại thay chủ nỏ mời
Quay lại Nhân Hưng tìm lối cũ
Gọi hoài... bà xã chả buồn ơi

Sao Đỏ 07-02-2017
Song Thu

( Phụ chép bài THÈM QUÝT )

Thèm ăn quýt hái tận vườn người
Giống quýt quả to, ngọt, lại tươi
Vỏ mỏng, da hồng nhìn muốn hái
Múi dày, nước mọng thấy thèm xơi
Buồn vì lúc đến người không bán
Bực bởi khi sang chủ chẳng mời
Chả biết làm răng ngồi bóp bụng
Đành nhìn quýt rụng Nhật Thành ơi !

TT Nam Sách,ngày 7-2-2017
Tạ Anh Ngôi

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

TẬP ẢNH MỪNG THỌ CHÀNG TUỔI 75




                                                  Cùng gia đình con gái cả

                             
                                                  Cùng  gia đình con gái thứ

                                                            
Với gia đình con trai trưởng
Bố cùng con trai thứ

                                                              
Bên gia đình con trai út
Vẫn cùng gia đình cậu út đây
                                                               Đại gia đình
   
                                                                               Sao Đỏ: 04-02-2017
                                                                                Song Thu








                                                         



                  

HỌA THƠ KIM CÚC



 Bài mời họa

VẪN NHƯ XƯA
Thân thể đớn đau hóa chất hành
Tưởng rằng thần chết gọi đi nhanh
Phác đồ tuân thủ người mau khỏe
Ca mổ thành công bệnh chóng lành
Mấy độ da bầm da lại trắng
Vài phen tóc trụi, tóc lên xanh
Đón xuân Đinh Dậu vui bầu bạn
Phơi phới đào mai lộc biếc cành

                   Kim Cúc

Bài họa nguyên vận
QUA CƠN BẠO BỆNH
Gặp khi bạo bệnh đến hoành hành
Cứ ngỡ trần ai giã biệt nhanh
Đâu biết ngành y giờ giỏi thế
Nên cơn bệnh hiểm bỗng an lành
Da vàng ềnh ệch da liền trắng
Tóc rụng tơi bời tóc lại xanh
Lai láng nguồn thơ mừng tết đến
Đào mai đua nở thắm tươi cành

             Sao Đỏ : 04-02-2017
             Song Thu


Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

NGÀY TẾT NÓI CHUYỆN CHƠI THƠ




         Ngày nay người ta chơi thơ vào dịp tết với nhiều kiểu: Treo cờ thơ, bình thơ, thả thơ bay lên trời, chép thơ vào thúng mủng rổ rá rồi mang đi triển lãm. Riêng ông Phan Mạnh Danh (1) cách nay gần thế kỉ có kiểu chơi thơ không mấy ai theo được. Kể như ở Việt Nam, ông là thủy tổ của nghệ thuật sắp đặt, không sắp đặt đồ vật mà sắp đặt thơ. Xin giới thiệu sau đây 2 trong rất nhiều kiểu chơi của ông Phạn Mạnh Danh để quý vị đọc chơi.
 
CHƠI KIỂU MỘT
          Rút bốn câu thơ (chữ Hán đã phiên âm) trong bốn tác phẩm khác nhau của Tàu, ghép lại có một bài thơ tứ tuyệt đủ niêm luật, dịch ra sẽ có bốn câu trong truyện Kiều.
 
1.a
Lưu thù dư tình bổ hóa công ( Liễu Trai)
Hồng nhan lưu lạc hận nan cùng (  Bách Mỹ)
Sinh tiền cá cá thuyết ân ái ( Kim Cổ kì quan)
Mạnh lý vô thời tổng thị khô ( Thăng Bình truyện)

Dịch
Phụ phàng chi mấy hóa công
Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha
Sống làm vợ khắp người ta
Hại thay chết xuống làm ma không chồng.
 
1.b
Quế luân tà chiếu phấn lâu không. ( Tình sử)
Thủy tế, hoa gian ảnh đạm nùng. ( Trụ Xuân Viên)
Trù tướng đông lân thiên thụ tuyết ( Thi Lâm)
Hải đường khai tận nhất đình hồng (Đường thi)
Dịch
Gương Nga chênh chếch dòm song
Vàng gieo ngấn nước, cây lồng bóng sân.
Hải đường lả ngọn đông lân
Hạt sương trĩu nặng, cành xuân la đà
 
1.c
Thùy gia tiêu tức đậu đông phong (Tình sử)
Khứ khứ ly ly tổng tụy dung ( Ỷ Lâu mộng)
Liệu đắc kim sinh vô ngã phận ( Tái sinh duyên)
Lai sinh hoặc giả ký trùng phùng (Tái sinh duyên)
Dịch
Vì ai ngăn đón gió đông
Thiệt lòng khi ở đau lòng khi đi
Trùng phùng hù dọa có khi
Thân này thôi có còn gì mà mong
 
1.d
Nhất niên xuân sự đáo trà mi ( Đường thi)
Dĩ bị du phong thám đắc tri ( Thi lâm)
Nhuyễn ngọc ôn hương thùy vị tích ( Ỷ Lâu mộng)
Hối giao vũ đố dữ phong xuy ( Hồng Lâu mộng)
Dịch
Tiếc thay một đóa trà mi
Con ong đã tỏ đường đi lối về
Một cơn mưa gió nặng nề
Thương gì đến ngọc tiếc gì đến hương.
 
CHƠI KIỂU 2
Chọn nguyên một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt trong sách Tàu (có chua rõ tên bài thơ, tên tác giả, tên sách) sau khi dịch ra có bốn câu thơ Nôm của bốn tác phẩm khác nhau.
 
2.a
ĐỀ TÍCH SỞ KIẾN XỨ (Thơ của Thôi Hộ, Đường thi)
Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong
Dịch
Lét trong cửa tía mây trùng ( Ngọc hoa)
Vẻ hồng kia với má hồng đua tươi ( Ngọc kiều lê)
Trông theo nay chẳng thấy người ( Chinh phụ ngâm)
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông (Truyện Kiều)
 
2.b
XÍCH BÍCH HOÀI CỔ (Thơ của Đỗ Mục, Đường thi)
Chiết kích tầm sa thiết vị tiêu
Tự tương ma tẩy nhận tiền triều
Đông phong bất dữ Chu Lang tiện
Đồng Tước xuân thâm tỏa nhị kiều
Dịch
Đá hoa sẵn, nhạc vàng treo ( Bích câu kỳ ngộ)
Nhìn xem dấu cũ ra chiều hoài nhân (Nữ Tú tài)
Gió đông chẳng đoái vườn  xuân (Lục Vân Tiên)
Một nền Đồng Tước khóa xuân hai Kiều (Truyện Kiều)
 
2.c
ĐỀ HOA CÚC (thơ của Đặng Thị, Tình sử)
Lương công diệu thủ ổn an bài
Bút để di lai chi thượng tài
Lục diệp hoàng hoa trường tự mỵ
Đằng nhân bất hứa điệp phong lai
Dịch
Bức tranh ai khéo vẽ vời ( Bướm Hoa)
Phẩm đề xin một vài nhời thêm hoa (Truyện Kiều)
Rõ ràng xanh lá đỏ hoa ( Tống Trân)
Tường đông bướm lại ong qua mặc lòng ( Hoa Tiên)
-------------
 
(1) Tác giả sách Bút hoa thi thảo, xuất bản tại Nam Định 1942
               ( Song Thu sưu tầm )