Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

ĐÁM CƯỚI CHÁU TRAI CON CẬU ÚT Ở LỤC NGẠN

                                                                 02-12-2016
                                                                  Song Thu

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 11 năm 2016

CHUYỆN MỚI KỂ VỀ NÀNG CHÂU LONG

  
           
 (Từ xưa đến nay, xem chèo Lưu Bình Dương Lễ, người người đều tấm tắc khen tình bạn đẹp đẽ , cao cả và độc đáo đến có một không hai của Lưu Bình Dương Lễ cũng như đặc biệt ngưỡng mộ đức tính thủy chung của Châu Long và cảm phục hành động thay chồng nuôi bạn của nàng. Tôi cũng cứ mặc nhiên lĩnh hội tinh thần vở chèo này như thế. Vậy mà hôm nay, nhận bài thơ của một thượng tá công an đã nghỉ hưu ( bạn của gia đình tôi), tôi bỗng giật mình vì một suy nghĩ khác về tình cảnh của Châu Long mà anh đã gửi gắm vào thơ. Tôi thích cách phản biện lại vấn đề qua thi phẩm nhỏ này nên đưa về đây khoe cùng mọi người )

Thương thay một ánh trăng vàng
Chàng ngồi đọc sách còn nàng se tơ
Ba năm... cho đến bao giờ
Ánh đèn xé ruột, đường tơ lệ trào

Ước gì trong giấc chiêm bao
Em bỏ khung cửi em vào với anh
Ước gì trong mái nhà tranh
Duyên tình oan nghiệt ta thành lứa đôi
Chàng Dương chối bỏ em rồi
Em không làm tượng cho đời ngợi khen

Một đêm thổn thức trước đèn
Châu Long hờn giận buồn ghen một mình
Trăng vàng khêu gợi duyên tình
Thế gian ai biết cho mình trăng ơi./.

               Phạm Xuân Vinh

Thứ Ba, ngày 22 tháng 11 năm 2016

NGHĨ TỪ CÂU CHUYỆN : "CÁI HANG"


          “Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, có một cái hang và có một cộng đồng lớn sống trong cái hang đó. Vì cái hang ấy vô cùng lớn với các ngóc ngách rất lắt léo và cộng đồng ấy đã sống ở đó qua nhiều thế hệ, nên lâu ngày họ mặc nhiên tin rằng cái hang ấy là cả thế giới và ánh sáng từ đống lửa trong hang là ánh sáng duy nhất mà họ có. Cho đến một ngày nọ, có một người bỗng vô tình lọt ra được ngoài hang.

           Ban đầu, anh ta cảm thấy đau đớn vì bị lóa mắt trước ánh mặt trời và cơ thể chưa thích ứng được với khí hậu và thời tiết của thế giới bên ngoài. Nhưng khi đã quen dần và cảm nhận được sự ấm áp của ánh mặt trời, sự sinh động huyền ảo của vạn vật, của cỏ cây hoa lá, anh ta nhận ra rằng đây mới thực sự là thế giới của “con người”. Anh ta quyết định quay trở về hang và ra sức thuyết phục, tìm cách đưa mọi người rời hang để về với thế giới. Thế nhưng, sau khi nghe anh ta kể câu chuyện ở thế giới bên ngoài hang, những người trong hang không những không tin, mà còn quyết định giết chết anh ta, vì cho rằng đó là những điều bịa đặt, và vì lo sợ rằng, những nỗ lực và việc làm của anh ta sẽ gây ra sự rối loạn, cũng như đe dọa cuộc sống êm ấm hạnh phúc bao đời của cộng đồng trong hang…”.
         Mỗi khi ngẫm nghĩ về câu chuyện này, tôi lại tự hỏi mình rằng: Mình đã “rời hang” chưa? Gia đình mình, tổ chức mình, cộng đồng mình… đã “rời hang” chưa? Nếu mình đã rời hang và ra với ánh sáng thì thật là tuyệt vời. Nhưng nếu vẫn còn ở trong hang và mình cũng biết rõ điều đó (và đang từng bước tìm cách rời hang) thì cũng không phải là điều tệ hại. Còn nếu mình đang ở trong hang mà lại cứ tưởng rằng đã rời hang rồi và ra với ánh sáng rồi thì thật là bất hạnh. Nhưng có một điều còn bất hạnh hơn vô vàn lần, đó là, mình đã thực sự rời hang rồi, nhưng không phải là “rời hang” để ra “ánh sáng”, mà là rời cái hang này để rồi lại chui vào một cái hang khác, to hơn, tăm tối hơn, nhưng mình lại không hề nhận ra điều đó…
            Và mỗi con người, ai cũng có thể có đến mấy “cái hang” (chứ không phải chỉ một). Gia đình mình, tổ chức của mình, xứ sở mình, và thậm chí cả thế giới này đều có thể là những cái hang. Nhưng, “cái hang” to nhất, tăm tối nhất chính là cái hang “vô minh và ấu trĩ” bên trong con người của mình.
            Nếu như hành trình khai minh bản thân, đưa bản thân “rời hang” đã khó, thì hành trình khai minh xã hội, dẫn dắt cộng đồng mình và cùng cộng đồng mình “rời hang” lại càng gian nan gấp bội phần. Đó là một hành trình đầy gian khó, rất dài lâu và nhiều hiểm nguy, nhưng là một hành trình tất yếu mà chắc hẳn ai trong chúng ta cũng thấy rằng không thể không bước tiếp.
                      ( Song Thu sưu tầm. Nguồn Facebook : Mõ làng Long Hưng)

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 11 năm 2016

TÊN EM LÀ PHẤN

    
     

( Sắp đến ngày 20-11, một bạn blog gửi tặng Song Thu mẩu chuyện vui này. Song Thu đưa lên đây mời mọi người đọc cho vui ạ)


        Bước vào năm học mới , các cô giáo thường đi đến từng bàn làm quen với các em , xếp chỗ ngồi và xếp tổ. Thí dụ như - Em tên gì nào ? Dạ em tên Hương. Ừ , ngoan , cô xếp em vào tổ 1...v.v. Đến một bé trai , nó cúi gầm mặt không dám nhìn cô. Cô giáo nhẹ nhàng hỏi - Nào em tên gì, nói cho cô biết , cô xếp tổ cho em. Nó vẫn gãi đầu lý nhí trong cổ họng không nên lời . Mãi sau, được cô hứa cho làm...tổ trưởng , nó mạnh dạn nói:
- Thưa cô , tên em xấu lắm.
Cô giáo động viên:
- Không sao đâu em. Tên gọi mà xấu đẹp gì. Nào tên em là gì để cô ghi sổ, còn nhiều bạn đang chờ em đấy.
Nó gãi tai , nghiêng cái đầu bù xù về phía cô:
- Dạ , tên em là cái cô hay cầm đấy ạ.
Cô giáo chững lại suy nghĩ, nào là tên em xấu , nào là cái cô hay cầm... rồi à lên :
- Cu hả? Trần văn Cu hay Lê văn Cu?
Thằng bé hốt hoảng như bị điện giật , gào lên
- Không ạ. Tên em là Phấn !
                        ( Song Thu sưu tầm. Nguồn blog Tan _262)

Thứ Tư, ngày 16 tháng 11 năm 2016

ĐÚNG LÀ ĐỒ HÀNG XÓM KHÔNG BIẾT ĐIỀU

  


( Hồi rày bỗng dưng mất tiêu cảm hứng viết bài zùi. Buồn quá đi! Hôm nay lang thang trên mạng gặp mẩu truyện vui nho nhỏ này, Song Thu lôi nó về đây mời anh chị em và bạn bè blog thư giãn ạ)   

         Chuyện kể rằ
ng: Một lần bà A đi thăm con thăm cháu mới đưa cho ông xã 100 ngàn đồng và dặn rằng: Mọi thứ đồ ăn thức uống tôi đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi để trong tủ lạnh ấy. Ông muốn ăn gì thì cứ lấy ra mà chế biến cho hợp khẩu vị. Nếu bí bách quá thì nhờ cô hàng xóm giúp cho.
          Nghe vợ dặn thế, mắt chàng sáng bừng lên.
Sau vài tuần vợ trở về, chồng hào hứng khoe: Này nó lấy rẻ lắm. Có 30 ngàn một lần thôi. Lần cuối còn thừa 10 ngàn anh boa cho nó luôn.
          Vợ giẫy nảy lên: Trời ơi là trời 30 ngàn còn rẻ cái nỗi gì. Mọi lần nó đi vắng, chồng nó sang đây tôi toàn cho không thôi, có lấy đồng nào đâu. Đúng là đồ hàng xóm không biết điều!

                                                              Song Thu sưu tầm

Thứ Năm, ngày 10 tháng 11 năm 2016

TOÀN VĂN BÀI PHÁT BIỂU CỦA BÀ HILLARY CLINTON

 




Hillary Clinton kêu gọi mọi người chấp nhận kết quả bầu cử, đồng thời cổ vũ mọi người nỗ lực theo đuổi ước mơ dù có gặp thất bại.


Hillary Clinton ngày 9/11 gửi lời tạm biệt đến người ủng hộ và đội ngũ nhân viên chiến dịch tại khách sạn New Yorker ở Manhattan. Đây là bài diễn văn đầu tiên của bà sau khi thất bại trước Donald Trump trong cuộc bầu cử tổng thống. Dưới đây là nội dung bài phát biểu.

Cảm ơn các bạn. Một đám đông rất hồ hởi. Cảm ơn tất cả các bạn.

Cảm ơn rất nhiều vì đã ở đây. Tôi cũng yêu tất cả các bạn. Đêm qua tôi đã chúc mừng Donald Trump và đề nghị làm việc cùng ông ấy vì lợi ích của đất nước.

Tôi hy vọng rằng ông ấy sẽ là một tổng thống thành công của tất cả người Mỹ. Đây không phải là kết quả chúng ta muốn hay đã nỗ lực phấn đấu. Tôi xin lỗi vì chúng tôi không giành chiến thắng trong cuộc bầu cử này với những giá trị chúng tôi chia sẻ và tầm nhìn chúng tôi đặt ra cho đất nước.

Nhưng tôi cảm thấy tự hào và biết ơn về chiến dịch tuyệt vời mà chúng tôi xây dựng với nhau. Một chiến dịch bao quát, đa dạng, sáng tạo, ngoan cường và tràn đầy sinh lực. Các bạn là những người đại diện tốt nhất cho nước Mỹ, và được là ứng viên của các bạn là một trong những vinh dự lớn nhất của cuộc đời tôi.

Tôi biết các bạn thấy thất vọng như thế nào, bởi vì tôi cũng cảm thấy như vậy, và hàng chục triệu người Mỹ đã đặt hy vọng và ước mơ vào nỗ lực này cũng thế. Nỗi đau này sẽ còn kéo dài.

Nhưng tôi muốn các bạn ghi nhớ điều này. Chiến dịch của chúng tôi không bao giờ chỉ xoay quanh một người hay một cuộc bầu cử. Chúng tôi hướng về đất nước chúng ta yêu thương và xây dựng một nước Mỹ đầy hy vọng, rộng mở với mọi người và hào hiệp. Chúng tôi đã thấy đất nước bị chia rẽ sâu sắc hơn chúng tôi nghĩ. Nhưng tôi vẫn tin vào nước Mỹ, và tôi sẽ luôn như vậy.

Và nếu các bạn cũng thế, thì chúng ta phải chấp nhận kết quả này và hướng về tương lai. Donald Trump sẽ trở thành tổng thống của chúng ta. Chúng ta nên mở lòng và cho ông ấy cơ hội lãnh đạo. Nền dân chủ của chúng ta coi trọng việc chuyển giao quyền lực hòa bình.

Chúng ta không chỉ tôn trọng mà còn trân trọng điều đó. Việc làm nổi bật sự tôn trọng pháp trị; nguyên tắc mọi người đều bình đẳng về quyền lợi và vị thế; tự do sùng bái và bày tỏ ý kiến. Chúng ta tôn trọng và trân trọng những giá trị này và chúng ta phải bảo vệ chúng.

Tôi muốn nói thêm rằng nền dân chủ của chúng ta đòi hỏi sự tham gia của các bạn, không chỉ mỗi 4 năm, mà là toàn bộ thời gian. Vì vậy, hãy làm tất cả những gì có thể để thúc đẩy những mục tiêu và giá trị mà tất cả chúng ta trân trọng, đồng thời bảo vệ đất nước và hành tinh. Hãy khiến nền kinh tế có lợi cho tất cả mọi người, không chỉ những người ở tầng lớp thượng lưu.

Hãy phá vỡ rào cản kìm chân bất kể người Mỹ nào vươn tới ước mơ của họ. Chúng tôi đã dành một năm rưỡi để kết nối hàng triệu người từ khắp mọi nơi trên đất nước để cùng cất tiếng nói: chúng tôi tin giấc mơ Mỹ là đủ lớn cho tất cả mọi người, từ mọi chủng tộc và tôn giáo, đối với cả nam giới và phụ nữ, với những người nhập cư, cộng đồng LGBT (đồng tính, song tính và chuyển giới) và người khuyết tật. Cho tất cả mọi người.

Tôi rất vinh hạnh khi được đứng đây với tất cả các bạn. Tôi muốn cảm ơn Tim Kaine và Anne Holton - đối tác của tôi trong hành trình này.

Tôi rất vui khi thân thiết hơn với họ và điều cho tôi hy vọng lớn cùng niềm an ủi là ông Tim vẫn đứng vững trên tiền tuyến đảng Dân chủ của chúng ta, đại diện cho bang Virginia tại thượng viện.

Tôi muốn gửi lời đến Barack và Michelle Obama rằng đất nước nợ hai người lòng biết ơn. Chúng tôi cảm ơn hai người vì sự lãnh đạo khéo léo và kiên định đã có ý nghĩa đối với rất nhiều người Mỹ và người dân trên toàn thế giới. Và với Bill và Chelsea, Mark, Charlotte, Aidan, những người anh em và toàn thể gia đình, tôi yêu mọi người nhiều hơn tôi có thể bày tỏ.

Mọi người đã đi lại khắp đất nước, thậm chí cả bé Aidan 4 tháng tuổi cũng đồng hành với mẹ trong các chuyến đi. Tôi sẽ luôn biết ơn những người tài năng và tận tụy tại trụ sở của chúng tôi ở Brooklyn và trên khắp đất nước.

Các bạn đã đổ tâm huyết vào chiến dịch này. Một số người trong các bạn là những người kỳ cựu, đã từng tham gia các chiến dịch khác. Còn đối với một số người, đây là chiến dịch đầu tiên. Tôi muốn tất cả các bạn biết rằng các bạn là đội ngũ tốt nhất một người có thể mong đợi.

Và gửi đến hàng triệu tình nguyện viên, các nhà lãnh đạo cộng đồng, nhà hoạt động và các tổ chức công đoàn, những người đã đến từng nhà gõ cửa, trò chuyện với hàng xóm, đăng trên Facebook - thậm chí cả các trang Facebook cá nhân bí mật để ủng hộ tôi, tôi muốn tất cả mọi người bước ra phía trước và đảm bảo rằng tiếng nói của các bạn được nghe thấy.

Với những người đã đóng góp, thậm chí là khoản nhỏ như 5 USD, đó là động lực giúp chúng tôi vận hành chiến dịch, cảm ơn các bạn. Với tất cả chúng ta và người trẻ nói riêng, tôi hy vọng các bạn sẽ nghe điều này – như Tim đã nói, tôi dành toàn bộ cuộc đời để đấu tranh cho những gì tôi tin tưởng.

Tôi đã gặp thành công và cả thất bại, đôi khi rất đau đớn. Nhiều người trong số các bạn đang trong giai đoạn chập chững trong nghề nghiệp hay sự nghiệp chính trị - các bạn cũng sẽ gặp thành công và thất bại.

Việc thất bại rất đau đớn, nhưng đừng bao giờ từ bỏ niềm tin vào việc chiến đấu cho lẽ phải, vì việc đó đáng để làm.

Vì vậy chúng tôi cần các bạn tiếp tục chiến đấu, hiện giờ và cả suốt cuộc sống sau này. Tôi muốn nhắn nhủ với những người phụ nữ, đặc biệt là những cô gái trẻ - những người đã đặt niềm tin vào chiến dịch này và tôi: Tôi muốn các bạn biết rằng không có gì khiến tôi tự hào hơn là được làm người che chở cho các bạn.

Giờ đây, tôi biết chúng ta vẫn chưa phá vỡ "trần kính" cao nhất và khó khăn nhất, nhưng một ngày nào đó một người nào đó sẽ làm được, và hy vọng việc đó xảy ra sớm hơn chúng ta nghĩ.

Và hỡi những cô bé, đừng bao giờ nghĩ rằng các cháu không đủ quan trọng, mạnh mẽ và xứng đáng với tất cả cơ hội trên thế giới để theo đuổi và đạt được ước mơ của chính mình.

Cuối cùng, tôi rất biết ơn đất nước và những gì đất nước đã trao cho tôi.

Tôi luôn tự hào rằng tôi là người Mỹ, và tôi vẫn tin tưởng sâu sắc rằng nếu chúng ta đứng cùng với nhau, làm việc cùng nhau khi tôn trọng khác biệt của nhau, củng cố niềm tin và tình yêu đối với đất nước này, tương lai tươi đẹp sẽ luôn ở phía trước.

Bởi vì, các bạn biết đấy, tôi tin rằng chúng ta mạnh mẽ khi ở bên nhau và chúng ta sẽ cùng nhau tiến lên phía trước. Và các bạn đừng bao giờ hối hận vì đã đấu tranh cho điều đó. Kinh Thánh đã nói rằng chúng ta sẽ gặt hái thành công nếu kiên trì. Các bạn của tôi ơi, đừng chán chường và mất nhiệt huyết, vì sẽ còn nhiều "mùa vụ" đến và có nhiều việc phải làm.

Tôi vô cùng vinh dự và biết ơn vì đã có cơ hội đại diện cho tất cả các bạn trong cuộc bầu cử này. Mong Thượng đế ban phước lành cho các bạn và nước Mỹ.



                                                                          Dịch giả: Phương Vũ
                                                             ( Song Thu sưu tầm )