Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

NHÀN



Thích hồng thì tớ trồng hồng
Mê phong lan tớ lại trồng phong lan
Quanh năm đủng đỉnh an nhàn
Tự chăm tự ngắm ai bàn mặc ai
Sự đời đắp trốc cài tai
Hòa cùng hoa lá yên vui thanh bần

Sao Đỏ 18-8-2017
        Song Thu

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

CHẠNH LÒNG

Thêm chú thích


Chiều tà nắng lạt hắt bên song
Ngắm cảnh bỗng dưng thấy chạnh lòng
Núi vợi vợi cao mà một bóng
Sông mê mải chảy chẳng hai dòng
Giăng tơ con nhện nương nhành liễu
Làm tổ bầy chim tựa nhánh phong
Lữ khách độc hành ngơ ngẩn ngóng
Liệu còn ai đợi với ai mong?!

12-4-2017
Song Thu

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

Chuyện về ước nguyện cuối cùng của liệt sỹ có tên là HIỂN.


( Nguyễn Thị Tiến, bạn cùng học một lớp với tôi trong Đại học sư phạm. Sau khi ra trường, bạn vào dạy tại trường Cao Đẳng Sư Phạm Đà Lạt. Rồi trời xui đất khiến thế nào, bạn lại chuyển về công tác tại Bảo tàng QK4. Tại đây, bạn phụ trách công việc tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ. Tuy chân yếu tay mềm nhưng bạn lại rất xông xáo và có thể nói là dũng cảm, kiên cường, tận tụy nữa khi cùng các trang nam nhi thực hiện nhiệm vụ của mình. Bạn đã thật sự có công trong lĩnh vực này. Vì thế, bạn đã có mặt trong chương trình Người đương thời. Bạn còn viết và xuất bản một cuốn sách kể về quá trình quy tập này. Những mẩu chuyện giản dị, chân thực mà xúc động vô cùng.
Hôm nay, bạn lại gửi vào trang faceboook của tôi câu chuyện nhỏ này . Tôi tải sang đây, mời anh, chị, em và bạn bè blog cùng đọc ạ.)
Dưới đây là ảnh và bài viết của bạn tôi cùng bài thơ của anh Nguyễn Trọng Luân



Tôi và chị đi tìm mộ bạn của chị đã hi sinh tại chiến trường Lào.
Sang Lào. Có hai từ thôi nhưng là cả môtj chặng đường gian nan vất vả,thế mà chị Nga vẫn đi. Chân chị bị đau,chị phải ngồi lại bên gốc cây một nhánh suối...còn 3 người nữa hành quân vào nơi có trạm phẫu ngày xưa.
Sau trạm phẫu bao giờ cũng có một nghĩa trang..
Kết quả đến
nơi chỉ có những huyệt mộ đã đào,cỏ mọc lan đầy.
Về nước,chị gọi tôi từ Vinh ra,hai chị em tìm tung tích về binh trạm, chị em tôi tìm được chị Bình,bây giờ chị bán hột vịt ở gần Cồn ngựa.Chị Bình cho biết có anh Hùng đang mưu sinh trong một quán nhỏ ven đường Láng,chị em tôi tìm đến bác Hùng quân y binh trạm ,trời chiều muộn.
Hỏi bác,bác kể biết bao nhiêu câu chuyện về các thương binh đã hi sinh ở đó. Lúc đầu chị em hỏi tin ls Giáp,cuối cùng thì nghe những liệt sỹ khác nhiều hơn,cuốn theo dòng kể của bác Hùng. Chuyện đi tìm và tìm ra nơi mai táng cuối của liệt sỹ Giáp tại nghĩa trang Quốc gia đường 9 quả là một hành trình gian nan.ls Giáp nằm chung với các liệt sỹ khác, chưa biết tên( sau chị em tôi vào xin đào mộ lấy mẫu tìm phả hệ bằng GEN Di truyền và đã thành công) tôi sẽ kể lại chi tiết câu chuyện của chị Nga đi tìm mộ bạn .
Trở lại với câu chuyện của bác sĩ Hùng ccb binh trạm,bác nhờ chúng tôi cố tìm xem ai có liệt sỹ tên là Hiển đã hi sinh tại binh trạm, bác kể trong nước mắt:
Khổ ,anh Hiển bị thương nặng lắm,chúng tôi đã cố gắng hết sức, trạm phẫu thiếu thốn đủ thứ. Với nghề nghiệp,tôi biết anh sẽ không qua khỏi, thương lắm.
Anh nói với tôi,anh vào bộ đội chưa biết yêu. Chưa có bạn gái nào nhớ anh ấy , anh ấy ao ước được trở về để yêu và lấy vợ,sinh con,anh không muốn chết ở đây.
Anh nói: ở đây có phụ nữ,bác sĩ cho tôi được hôn ai đó là phụ nữ ,tôi chỉ mong có vậy trước khi tôi chết.
Mọi người nhìn nhau nén lặng, tôi nhìn 4 chị trong trạm phẫu,các chị cungx chỉ trạc 22 tuổi thôi, anh Hùng bảo có cả chị Bình đây( anh chỉ tay vào chị Bình,chị Binhf khóc gật gật)
Cả 4 chị xếp hàng lặng lẽ cúi xuống ôm và hôn anh Hiển,tôi cũng ôm anh ấy hôn lên đôi mắt đã khép mà miệng anh vẫn nở nụ cười.
Chúng tôi mai táng anh,anh vẫn như cười...
........
Hôm nay đọc tập thơ:" mây trên trời Quảng Trị" của nguyễn Trọng Luân. Tôi gặp lại khuôn mặt của liệt sỹ Hiển trong câu chuyện của ccb bác sĩ Hùng.
Muốn các bạn hiểu thêm về ước mơ của người lính .
Tôi đã khóc ,khóc nhiều khi viết vắn tắt câu chuyện này,khi đọc thơ của Nguyễn Trọng Luan ,Cảm ơn nhà thơ đã thay lời muốn nói.
Dưới đây là bài thơ đã làm tim mình nhức nhối khi nghĩ về những người lính yêu thương không về.
Nguyễn Thị Tiến


Chi Nga VietNguyễn Trọng cho phép tôi đưa tên hai người chính kiến mà tôi chưa xin phép.

NGỠ LÀ YÊU.
Ngỡ là yêu
Ngỡ là em
Ngỡ là
Một thuở
Trường Sơn lại về
Giá mà
Cái buổi anh đi
Có cô gái
Hẹn ngày về
Đón anh
Để trong biêng biếc
rừng xanh
Dẫu bom đạn
Vẫn nhớ hình bóng ai
Ngỡ mình
Là một
Thành hai
Trường Sơn
Thương nhớ
Của vài
Trường sơn
Những chàng trai
Vẫn còn "son"
Giả thư con gái
giả hồn đang yêu
Ngỡ như
người vẫn trông theo
Ngỡ như
mình có người yêu
nhớ mình
Ngỡ như
rồi có hy sinh
Có người
Con gái
khóc mình đêm đêm
Ngỡ là yêu
Ngỡ là em
Giũa Trường sơn
cứ đêm đêm
ngỡ là....
Nguyễn Trọng Luân
( Song Thu sưu tầm)

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

VIẾT TRONG NGÀY LẬP THU



Đợi mùa thu tới cúc đơm bông
Đón gió heo may trải khắp đồng
Thả sắc hoa vàng vào bát ngát
Đưa làn hương dịu đến mênh mông
Cho say câu hát đêm hò hẹn
Để thỏa niềm yêu buổi ngóng trông
Trời đất vào thu mê mẩn đẹp
Mây xanh nắng nhẹ tấm tình nồng


Sao Đỏ 7-8-2017
       Song Thu

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

KHÁC XƯA RỒI

 (Hôm qua, Nguyễn Đức Hưng họa bài thơ : VẪN THẾ của Đỗ Đình Tuân, rồi gắn vô trang faceboook của Song Thu. Đọc thấy hay ra phết nhưng  mình chưa có ý định họa lại nên đành khất. Vậy mà hôm nay, vừa mở mạng ra đã bốc hứng họa luôn. Gớm người ta thì: " Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại" còn mình vốn "thẳng ruột Rắn nên cứ thấy sao viết vậy. Dám mong bạn đọc đừng cười)

( Họa nguyên vận bài: VẪN THẾ  của Đỗ Đình Tuân)


Bảy lăm mà lão chửa thôi gầy
Rượu uống tì tì cũng chẳng say
Dẫu đã no cơm miền Lục Ngạn
Vưỡn còn thèm phở chốn Thung Mây
Chợt nghe tiệc rượu liền mau bước
Thoáng thấy bóng hồng đã vội bay
 "Bản tính nan di" sai bét nhé
Ngày xưa nào lão có như này?!

Sao Đỏ: 06-8-2017
       Song Thu

Phụ chép bài: "Vẫn Thế" 

Bẩy chục tuổi hơn mới bớt gầy
Ngày ba bữa rượu,rượu không say
Nhà trong thung lũng nên nhiều gió
Ngõ mở bên hồ hóa lắm mây
Tuyết ở xóm xa nên ít đến
Nguyệt treo đỉnh dốc đứng mà bay
Càn khôn nhật nguyệt dù lay chuyển
Năm ngoái năm kia vẫn thế này !
Đỗ Đình Tuân

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

VƯỜN HỒNG

                                    
                    
                                                 

Vườn hồng nhà tớ lại đơm hoa

Phô nét đài trang vẻ ngọc ngà
Sắc đỏ rạng ngời như tố nữ
Màu vàng thanh khiết tựa hằng nga
Cánh hồng cánh trắng thêm đằm thắm
Nụ biếc lá xanh cứ nõn nà
Ngọt lịm hương thơm chiều cuối hạ
Càng nhìn càng thấy ấm lòng ta
Sao Đỏ chiều 04-8-2017
          Song Thu


Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

CHIỀU CHƠI VƠI



( Thiên hạ chơi thơ cũng thật công phu. Hết thủ nhất thanh tiệt hậu, khoán thủ thi, thơ toàn tê(t), thơ độc vận, thơ toàn thanh trắc rồi lại toàn thanh bằng và còn bao nhiêu thứ nữa, không sao kể ra cho hết được. Tôi văn dốt võ dát chỉ xem thôi cũng thấy chóng hết cả mặt mày. Ấy thế mà chiều nay, chàng đi vắng, một mình ngồi nhà bỗng thấy chông chênh lạ thường. Thế là táy máy bắt chước thiên hạ, ghép luôn một bài văn vần toàn thanh bằng. Đọc lên thấy cũng có vẻ xuôi tai ra trò. Vội trưng nó lên blog cho bõ công chắp chắp ghép ghép của mình. Mong mọi người đọc đừng cười)


Anh ơi hồn em đang chơi vơi
Nằm nghe thơ anh trong mưa rơi
Lòng buồn chân tay luôn buông lơi
Mong sao cùng ai đi vui chơi
Cho chiều chìm vô cơn mê tơi
Cho đời an nhiên trong muôn nơi
Không còn mênh mang buồn tàn hơi
Hồng lên màu son trên làn môi

30-7-2017
Song Thu