Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

CHỌN CÂY CẢNH HỢP TUỔI SẼ MAY MẮN

( Lang thang trên mạng, Song Thu gặp bài viết này liền sưu tầm về đây. Mời anh, chị, em và bạn bè blog tham khảo và lựa chọn cho mình một chậu cảnh hợp tuổi để chơi. Biết đâu điều may mắn sẽ đến thì thật tuyệt vời)


Tuổi Tý

Cây mang lại tài vận: Cây Kim Tiền
Những người tuổi Tý đã phần không biết cách quản lý tiền bạc, nhưng họ luôn có ý thức tích lũy tiền bạc và tiết kiệm. Họ không am hiểu đầu tư, thường không nắm bắt được cơ hội kiếm tiền.
Người tuổi Tý nếu có thể đặt một chậu Kim Tiền trong nhà riêng sẽ giúp họ nhận được nhiều may mắn. Đồng thời tăng thêm tinh thần mạo hiểm, giúp người này dũng cảm đương đầu thách thức để nắm bắt những cơ hội phát tài.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn1
Tuổi Sửu
Cây mang lại tài vận: Cây Phong lộc hoa
Người tuổi này chăm chỉ, chịu khó làm ăn, làm việc thành thạo. Nhưng do tính tình quá thực thà, thẳng thắn, có phần bảo thủ thế nên tiền bạc kiếm về không được là bao.
Nếu người tuổi Sửu trồng một chậu cây phong lộc hoa trên bàn làm việc sẽ mang vận tài lộc đến cho họ.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn2
Tuổi Dần
Cây mang lại tài vận: Cây Ngũ gia bì
Người tuổi Dần dám đương đầu với nguy hiểm, biết cách kiếm tiền. Nhưng thực tế thì họ không quá coi trọng tiền tài, mà chỉ thích quá trình kiếm ra nó. Đôi khi người tuổi này có chút nóng vội, hấp tấp dẫn đến nguy cơ cạn kiệt tiền tài.
Nếu người tuổi Dần trồng một chậu ngũ gia bì trong phòng khách sẽ giúp cho con đường tài vận của họ ổn định, phát triển thuận lợi; đồng thời giúp họ củng cố tài vận, giữ được tiền bạc không tiêu biến.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn3
Tuổi Mão
Cây mang lại tài vận: Cây Trúc phú quý (cây phát lộc)
Người tuổi Mão không biết mẹo kiếm tiền, đối với chuyện tiền tài có chút bảo thủ. Vì vậy, tiền họ kiếm được thường ít và chậm hơn, cơ hội phát tài cũng không dễ dàng.
Người tuổi Mão nên đặt cành phát lộc trên tủ lạnh( chú ý là phải để số lẻ) để giúp tài vận của họ được thịnh, kiếm tiền nhanh hơn, nhiều hơn.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn4
Tuổi Thìn
Cây mang lại tài vận: Cây xương rồng và cây vạn niên thanh
Đường tài vận của người tuổi Thìn vô cùng tốt. Không cần làm việc quá vất vả vẫn có tiền vào túi, nhưng bên cạnh thường có kẻ xấu giở trò mờ ám, từ đó cản trở con đường tài lộc của họ.
Người tuổi Thìn nên đặt một chậu xương rồng ở hướng Tây Bắc của phòng khách để hóa giải tà khí, phòng kẻ tiểu nhân và đặt một cây vạn niên thanh ở hướng Đông Nam giúp mang đến tài lộc.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn5
Tuổi Tỵ
Cây mang lại tài vận: Cỏ đồng tiền
Tiền tài của người tuổi Tỵ thực ra khá tốt, nhưng không biết nắm giữ cơ hội. Họ thường do dự không quyết, đánh trống bỏ dùi, nên thường tuột mất cơ hội kiếm tiền.
Người tuổi Tỵ nên trồng một chậu cỏ đồng tiền ở khung cửa sổ, điều này phụ trợ tài vận tăng tiến, đồng thời giúp họ tăng cường khả năng tư duy và làm việc quyết đoán.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn6
Tuổi Ngọ
Cây mang lại tài vận: Cây trầu bà
Tài vận người tuổi này rất tốt, biết cách kiếm tiền. Nhưng tuổi này lại khá tham lam, chính tính cách này làm họ bị tổn thất trong quá trình kiếm tiền.
Trong nhà người tuổi Ngọ nên đặt mấy chậu trầu bà sẽ giúp tài vận của họ tập trung một mối, nhưng cũng phải suy xét tình hình kỹ lưỡng, không được tham lam.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn7
Tuổi Mùi
Cây mang lại tài vận: Cây Lan quân tử
Người tuổi này không quan trọng tiền tài, khát vọng kiếm tiền cũng không lớn. Bởi họ không nỗ lực sức mình để kiếm tiền nên cơ hội phát tài là khá thấp.
Người tuổi Mùi nên đặt một chậu lan quân tử ở phía bên phải bức tường đối diện sofa trong nhà, sẽ mang đến quý nhân phù trợ họ trên con đường tài vận.

loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn8
Tuổi Thân
Cây mang lại tài vận: Cây tùng bồng lai
Người tuổi Thân biết cách kiếm tiền, cũng biết cách nắm bắt cơ hội tài lộc, nhưng họ kiếm nhiều thì tiêu cũng nhiều. Họ tiêu tiền như nước, không biết tiết kiệm nên cuối cùng còn lại không đáng là bao.
Người tuổi Thân nên đặt một chậu tùng bồng lai trong phòng đọc sách, phòng làm việc. Điều này giúp họ kiếm được tiền, làm ví tiền không bao giờ cạn.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn9
Tuổi Dậu
Cây mang lại tài vận: Cây Ngọc Lộ (sen đá)
Đường tài vận tuổi này rất vượng, nhưng không biết giữ. TIền tài hoặc là bị vay mượn, hoặc hao tổn khi đầu tư. Khả năng tổn hao tiền tài rất cao.
Không muốn vậy, người tuổi Dậu nên trồng một chậu sen đá ở phòng khách, giúp họ ngăn chặn việc hao tổn tài lộc. Tiền tài tự nhiên sẽ giữ được.

loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn10
Tuổi Tuất
Cây mang lại tài vận: Cây phát tài (cây kim ngân)
Người tuổi này có đường tài vận khá ổn định, nhưng không biết cách quản lý, không biết nắm bắt cơ hội kiếm tiền. Khi có cơ hội không biết cách trân trọng, nên rất khó phát tài.
Những người này nên đặt chậu kim ngân ở phòng khách, giúp họ tích lũy tiền tài, kiếm được nhiều tiền hơn, tài lộc lũ lượt kéo đến.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn11
Tuổi Hợi
Cây mang lại tài vận: Cây nhất mạt hương
Người tuổi Hợi tiền tài đủ dùng, ăn ngon mặc đẹp. Nhưng tiền tài hay bị thất tán vì cuộc sống xa hoa, thường không còn lại gì nhiều sau đó. Của cải cũng không còn lại nhiều.
Họ nên đặt một chậu nhất mạt hương trên bàn máy tính trong phòng làm việc. Như vậy sẽ giúp họ tỉnh táo khi tiêu tiền, không lãng phí tiền của. Nhưng phải nhớ thường xoa lá cây mới có hiệu quả.
loai-cay-la-quy-nhan-phu-tro-myeva-vn12
                          Sao Đỏ 25-10-2016
                          Song Thu

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

BÍ QUYẾT DƯỠNG SINH


(ảnh múa lân trường Kim Đồng)
Tổ tiên đã lưu lại cho chúng ta 27 bí quyết, thực sự rất hữu ích
Bạn có biết tổ tiên chúng ta đời xưa lưu lại bảo bối dưỡng sinh gì không?

1, Ăn no không gội đầu, đói không tắm. Rửa mặt nước lạnh, vừa đẹp vừa khỏe. Mồ hôi chưa khô, đừng tắm nước lạnh. Đánh răng nước ấm, chống ê chắc răng.

2, Ăn gạo có trấu, thức ăn có chất sơ. Nam không thể thiếu rau hẹ, nữ không thể thiếu ngó sen. Củ cải trắng, sống không tốt nhưng chín thì bổ. Ăn không quá no, no không nên nằm.
3, Dưỡng sinh là động, dưỡng tâm là tĩnh. Tâm không thanh tịnh, ưu tư vọng tưởng dễ nảy sinh bệnh tật. Tâm thần an bình, bệnh sao đến được. Nhắm mắt dưỡng thần, tĩnh tâm ích trí.
4, Dược bổ thực bổ, đừng quên tâm bổ. Coi tiền như cỏ, coi thân như bảo. khói hun cháy lửa, tốt nhất không ăn. Chiên dầu ngâm ướp, ít ăn thì tốt.
5, Cá thối tôm rữa, lấy mạng oan gia. Ăn mặc giữ ấm, nhất thân là xuân. Lạnh chớ chạm răng, nóng chớ chạm môi. Đồ chín mới ăn, nước chín mới uống.
6, Ăn nhiều rau quả, ít ăn đồ thịt. Ăn uống chừng mực, ngủ dậy đúng giờ. Đầu nên để lạnh, chân nên giữ ấm. Vui chơi biết đủ, không cầu an dật.
7, Dưỡng sinh là cần cù, dưỡng tâm là tĩnh tại.
8, Người đến tuổi già, thì phải rèn luyện, đi bộ chạy chậm, luyện công múa kiếm; đừng sợ giá lạnh, quét sạch sân nhà, hội họa thêm vui, tấm lòng rộng mở;
9, Nghe tiếng gà gáy, đừng cố nằm thêm, trồng hoa nuôi chim, đọc sách ngâm thơ; chơi cờ hát kịch, không ham phòng the, việc tư không nhớ, không chiếm lợi riêng.
10, Ẩm thực không tham, bữa tối ăn ít, khi ăn không nói, không nên hút thuốc; ít muối ít đường, không ăn quá mặn, ít ăn chất béo, cơm không quá nhiều;
11, Mỗi ngày ba bữa, thức ăn phù hợp, rau xanh hoa quả, ăn nhiều không sợ; đúng giờ đi ngủ, đến giờ thì dậy, nằm dậy nhẹ nhàng, không gấp không vội;
12, Uống rượu có độ, danh lợi chớ tham, chuyện thường không giận, tấm lòng phải rộng.
13, Tâm không bệnh, nên phòng trước, tâm lý tốt thân thể khỏe mạnh; tâm cân bằng, phải hiểu biết, cảm xúc ổn định bệnh tật ít;
14, Luyện thân thể, động cùng tĩnh, cuộc sống hài hòa tâm khỏe mạnh; phải thực dưỡng, no tám phần, tạng phủ nhẹ nhõm tự khai thông;
15, Người nóng giận, dễ già yếu, thổ lộ thích hợp người người vui; thưởng thức thư họa, bên suối thả câu, lựa chọn sở thích tự do chơi;
16, Dùng đầu óc, không mệt nhọc, bớt lo dưỡng tâm ít náo nhiệt; có quy luật, sức khỏe tốt, cuộc sống thường ngày phải hài hòa;
17, Tay vận động, tốt cho não, phòng ngừa bị lạnh và cảm cúm.
18, Mùa hè không ngủ trên đá, mùa thu không ngủ trên phản. Mùa xuân không hở rốn, mùa đông không che đầu. Ban ngày hoạt động, tối ngủ ít mơ.
19, Tối ngủ rửa chân, hơn uống thuốc bổ. Buổi tối mở cửa, hễ ngủ là say. Tham mát không chăn, không bệnh mới lạ.
20, Ngủ sớm dậy sớm, tinh thần sảng khoái, tham ngủ tham lạc, thêm bệnh giảm thọ. Tranh cãi buổi tối, ruột như sát muối.
21, Một ngày ăn một đầu heo, không bằng nằm ngủ ngáy trên giường.
22, Ba ngày ăn một con dê, không bằng rửa chân rồi mới lên giường.
23, Gối đầu chọn không đúng, càng ngủ người càng mệt. Tâm ngủ trước, người ngủ sau, ngủ vậy sẽ thành mỹ nhân.
24, Đầu hướng gió thổi, ấm áp dễ chịu, chân hướng gió thổi, hãy mời thầy lang.
25, Không ngủ nơi ngõ hẻm, độc nhất khi gió lùa.
26, Đi ngủ không thắp đèn, sáng dậy không chóng mặt.
27, Muốn ngủ để tấm thân nhẹ nhõm, chân không hướng tây đầu không hướng đông
                                                21-10-2016
                                                            ( Song Thu sưu tầm)

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016

QUÀ 20-10-2016


          Hôm nay, một cô trò cũ từ Sài Gòn ra thăm và tặng mình ba bộ áo dài luôn.
          Mình chụp ảnh cùng trò để khoe với bạn bè blog đây. Chẳng biết hắn ước lượng giỏi đến mức nào mà không cần số đo chi cả vẫn may đo vừa khít luôn. Tài thật!
          Làm nghề giáo thiệt là hạnh phúc đúng không các bạn ? Nếu có kiếp sau tôi vẫn chọn nghề này!

                                                             Sao Đỏ: 18-10-2016
                                                             Song Thu

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Barack Obama






Có ai đó đã nói rằng: "NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÀNG YÊU VỢ, CÀNG GẶT HÁI ĐƯỢC NHIỀU THÀNH CÔNG". Điều đó hoàn toàn đúng với "Người đàn ông bận nhất thế giới", "Soái ca giới chính trị gia", là những gì chúng ta nói về vị tổng thống quyền lực nhất thế giới - Barack Obama! Đúng không nào?
Trái với sự nghiêm nghị và quyết đoán trên cương vị tối cao của một nhà lãnh đạo tài ba luôn đối mặt với mọi vấn đề của thế giới, bỏ qua những toan tính chính trị mệt mỏi, ông lại là một người đàn ông vô cùng ấm áp, yêu thương hết mực với một người phụ nữ. Người luôn ở phía sau lưng ông, với trái tim chân thành nhất, một người bạn đồng hành tin cậy, một đối tác hoàn hảo, người luôn được ông gọi bằng cái tên đơn giản nhưng đủ nói lên tất cả: VỢ CỦA TÔI!
Những hình ảnh ngọt ngào này, bất kì cặp đôi nào cũng không khỏi xuýt xoa, ngưỡng mộ. Trải qua 23 năm gắn bó, thừa nhận có những lúc thăng trầm và rạn nứt, nhưng chưa bao giờ buông tay, càng ngày càng gắn bó hơn. Phải chăng tình yêu đơn giản là vậy? Chỉ cần một người hết lòng yêu, một người tự nguyện ủng hộ hết cuộc đời, một người vì người kia mà cố gắng, một người âm thầm chăm sóc, tạo niềm tin và hậu phương vững vàng, thì mọi khó khăn cũng chỉ là thử thách.
Obama từng viết: “Michelle, anh đã có nhiều quyết định quan trọng trên cương vị tổng thống. Nhưng quyết định tuyệt vời nhất mà anh từng đưa ra là chọn em. Cảm ơn em vì đã chịu đựng anh.
ANH YÊU EM!" <3
Obama không có nhiều hứa hẹn lớn lao, làm những điều to tát, Ông Obama giản đơn yêu vợ, chân thành, tôn trọng vợ. Tình yêu đó được toát ra tự nhiên như hơi thở từ trái tim của một người đàn ông đã có đủ trải nghiệm.
Đơn giản ông Obama yêu vợ mình một cách chân thật. Từ đó mà mọi thứ được xây dựng nên một cách vững vàng và bền chặt, như lời ông đã từng nói: "Dù cho chúng ta đã bên nhau bao nhiêu năm đi chăng nữa, em vẫn luôn là người phụ nữ quan trọng nhất của cuộc đời anh”.
                                                         ( Song Thu sưu tầm)

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

MỘT NÉT TÂM TRANG THU



 













Trong lúc thơ được "ra lò" một cách ào ạt như hiện nay, nhiều người đọc có tâm lý quay lưng lại với thơ. Bởi vì đọc thơ cứ thấy nhàn nhạt, cứ thấy chuội đi, không để lại cái gì. Thảng hoặc mới bắt gặp một bài thơ để người đọc có thể dừng mắt lại trên trang giấy, để rồi: "Ồ đây rồi, ở đây có một tâm trạng". "Tản mạn thu" của Hà Cừ (đăng trên tạp chí Văn nghệ Hải Dương số tháng 9-2016) là một bài thơ như thế.

Mở đầu bài thơ là một phản ứng tâm lý rất tự nhiên trong cuộc sống: "giật mình!". Phản ứng này xảy ra chỉ trong khoảnh khắc, nhưng nhiều khi lại mở đầu cho một trạng thái suy tư, cảm xúc. Trong văn học Việt Nam, chúng ta đã từng thấy cái "giật mình" tạo nên thi tứ diệu kỳ qua bài thơ "Sông lấp" của Tú Xương. Với Hà Cừ ở bài thơ này, người đọc cũng bắt gặp trạng thái có gì đó giống như vậy. Và cũng như Hữu Thỉnh, khoảnh khắc "Sang thu" dường như cũng rất bất ngờ: "Bỗng nhận ra hương ổi/Phả vào trong gió se/Sương chùng chình qua ngõ/Hình như thu đã về". 
Mùa thu về là sự trở lại của thời gian, của không gian luân hồi theo quy luật của tự nhiên. Nhưng mùa thu nay trở lại trong sự thảng thốt của tác giả trước những đổi thay. Bây giờ không còn là mùa thu của "thời trẻ dại" với những "Hoa cúc vàng và bướm trắng nhởn nhơ", cũng "Không phải mùa thu đầy ắp ước mơ/Thuở trong vắt với cái nhìn lấp lánh/Trời đầy sao, vầng trăng tròn vành vạnh/Bốn phía nhìn đâu cũng thấy non tơ...". Hồi ức thu xưa được nhắc đến không phải để hoài niệm, luyến tiếc, mà được nhắc đến trong sự đối sánh trước những đổi thay phũ phàng của thực tại. Thu nay đã khác, không phải thu xưa, cũng không phải "mùa thu năm ngoái". Câu thơ như dự báo một điều gì mới mẻ, lời dừng mà ý không dừng!
Với 6 khổ thơ tiếp nối 2 khổ đầu, Hà Cừ muốn gửi gắm vào đây nỗi niềm của hôm nay. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ở chỗ này: "Mùa thu nay bao biến đổi không ngờ". Nói đến mùa thu, thi liệu thì vẫn thiên nhiên xưa cũ với "gió lặng", "trời xanh", "mây trắng"... Nhưng cái hiện hữu bây giờ không còn cái trong trẻo của đất trời, cái hồn nhiên của lòng người. Cảnh vật hiện lên đầy trắc ẩn: với những mây trắng mùa thu "bay thảng thốt cuối chân trời", còn gió thu thì "hoang hoải thổi nỗi buồn xao xác", dòng sông thu "như thiếu phụ xa chồng", cánh diều "đơn côi bay về phương trời lạc"... Đến cái cao xanh là một nét đẹp đặc trưng của trời thu giờ đây cũng không gợi mỹ cảm nữa mà rập rình hiểm nguy: "Trời xanh thẳm một màu xanh không đáy". Nhìn thiên nhiên trong cái giác quan bị chi phối bởi tâm trạng nên lòng người thấm đượm nỗi buồn, đầy lo âu, trắc ẩn. Những nỗi buồn nhiều cung bậc đan xen trong mấy khổ thơ: có nỗi buồn riêng cá nhân của sự chia xa với một người qua câu thơ phiếm chỉ: "Mùa thu này em đã quá xa xôi", có nỗi buồn vì tuổi tác: "Mái đầu xanh xổ bạc tự bao giờ?", có nỗi buồn lo toan "Mưa nắng, lo toan, nỗi niềm nặng trĩu", có nỗi buồn của sự cô đơn: "Mùa thu nay lòng trống rỗng mông lung" và trên hết là nỗi buồn thời cuộc "Sáng, tối đan chen phấp phỏng từng giờ": 
"Mùa thu nay bao biến đổi không ngờ
Gió lặng phắc, trời nồng như đổ lửa
Những bất trắc, dị thường như cơm bữa
Biển chừng im, sóng xô trắng bãi bờ..."

Không buồn sao được khi bao thảm họa bất trắc đang rình rập, những giá trị xã hội ngày hôm nay đang bị đảo lộn, môi trường ô nhiễm, cái ác lên ngôi, lòng người vô cảm, thời cuộc rối ren...Vậy mà kẻ mang danh vững vàng, lạc quan lại chính là cơ hội, kẻ muộn phiền lại chính là người có lương tâm, trách nhiệm với đời. Tâm trạng trước "Thu nay" của Hà Cừ có thể nói được cho nỗi niềm của nhiều người trong cuộc sống hôm nay. Có những nỗi buồn không gọi được tên nhưng chính nó lại nâng nhân cách con người lên! 
Với nhiều cung bậc cảm xúc, có khi thì định hình, có khi không định hình, khi ý thức được, khi không rõ ràng tường minh... tạo thành phức điệu trong tâm trạng, nội dung trữ tình làm nên vẻ đẹp của bài thơ. 
Không phải ngẫu nhiên mà Hà Cừ lại đặt cho bài thơ cái tên "Tản mạn thu"! Cái trực giác, trực cảm về "mùa thu nay" được tác giả láy đi láy lại qua các cụm từ có cùng trường nghĩa: "Mùa thu nay", "Một mùa thu hiện hữu", "Thời khắc này"...như thể nhấn mạnh, như thể bộc bạch cảm xúc một cách rất tự nhiên. 
Bài thơ được kết với cách kết của thơ truyền thống, có vẻ như "đóng" nhưng không gượng, làm cho tứ thơ có tầm khái quát cao:
Thời khắc này đâu phải cho thơ?
Lòng như muối cồn lên bao đắng chát
Nâng mùa thu trên tay - ly rượu nhạt
Bạn cùng ta chia sẻ giữa thu này! 

Hình ảnh thi nhân ở cuối bài thơ: "Nâng mùa thu trên tay- ly rượu nhạt/Bạn cùng ta chia sẻ giữa thu này" gợi lên phong vị cổ kính của bài thơ mà vẫn hiện đại trong cảm xúc trữ tình. 
"Tản mạn thu" là nỗi niềm thế sự của con người biết lo đời, đau đời trước thời cuộc, được thể hiện bởi cây bút thơ giàu cảm xúc với cách thể hiện nhẹ nhàng, tinh tế và nhiều trải nghiệm, đáng để người đọc suy ngẫm. 

Tản mạn thu

Anh giật mình
Gặp lại mùa thu
Nhưng không phải mùa thu năm ngoái
Cũng không phải mùa thu cái thời trẻ dại
Hoa cúc vàng và bướm trắng
                                             nhởn nhơ...

Không phải mùa thu đầy ắp ước mơ
Thuở trong vắt với cái nhìn lấp lánh
Trời đầy sao, vầng trăng tròn vành vạnh
Bốn phía nhìn đâu cũng thấy non tơ...

Mùa thu nay bao biến đổi không ngờ
Một mùa thu hiện hữu
Một mùa thu gánh gồng nặng trĩu
Mây trắng bay thảng thốt cuối chân trời.

Mùa thu này em đã quá xa xôi
Gió hoang hoải thổi nỗi buồn xao xác
Cánh diều đơn côi bay về phương trời lạc
Dòng sông thu như thiếu phụ xa chồng.

Mùa thu nay lòng trống rỗng mông lung
Trời xanh thắm một màu xanh không đáy
Lá vàng rơi như nghìn năm vẫn vậy
Mái đầu xanh xổ bạc tự bao giờ?

Mùa thu nay không phải trong mơ
Một mùa thu hiện hữu
Mưa nắng, lo toan, nỗi buồn nặng trĩu
Sáng, tối đan chen phấp phỏng từng giờ.

Mùa thu nay bao biến đổi không ngờ
Gió lặng phắc, trời nồng như đổ lửa
Những bất trắc, dị thường như cơm bữa
Biển chừng im, sóng xô trắng bãi bờ...

Thời khắc này đâu phải cho thơ?
Lòng như muối cồn lên bao đắng chát
Nâng mùa thu trên tay - ly rượu nhạt
Bạn cùng ta chia sẻ giữa thu này!
 
                            Thơ :HÀ CỪ
                                                                       Lời bình: CẢNH THỤY
                                                                       Song Thu sưu tầm

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

GẶP NHAU TRONG HỘI KHOA VĂN



Ngọt ngào như một giấc mơ
Khi xưa chung lớp bây giờ gặp nhau
Gió sương đã nhuộm mái đầu
Về đây mình lại hát câu nghĩa tình
Về đây ta nắm tay mình
Mà nghe xao xuyến mông mênh một thời
            Hà Nội ngày hội khoa: 2-10-2016
                                Song Thu

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

KHI QUYỀN LỰC KHÔNG ĐƯỢC KIỂM SOÁT




Vũ Ngọc Hoàng
22/09/2016 10:42 GMT+7
"Có những người lúc đầu khi chưa có quyền lực thì tốt, nhưng sau đó, khi đã có quyền lực trong tay thì dần dần trở nên hư hỏng, thành người xấu; thậm chí đến mức có thể phản bội nhân dân, bán rẻ Tổ quốc vì ngai vàng của cá nhân".
LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết mới nhất của Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng, nguyên phó trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, xung quanh một vấn đề mà ông luôn trăn trở - quyền lực và kiểm soát quyền lực.

Quyền lực như “con ngựa” bất kham, người không đủ nhân cách mà giao cho họ cầm cương thì nó sẽ tung phá, gây đổ ngã và làm chết cả người ngồi trên yên ngựa. Quyền lực là "con dao" hai lưỡi, có thể phục vụ cho đời và cũng có thể làm hại đất nước nếu rơi vào tay những kẻ bất tài, tham lam.

Năm 2011, Đại hội XI của Đảng Cộng sản Việt Nam đã đề cập, dù là mới thoáng qua, việc kiểm soát quyền lực. Rất tiếc là chủ trương đó chưa được triển khai thực hiện cụ thể. Trước và trong Đại hội XII, Tổng Bí thư của Đảng ít nhất đã hai lần nhấn mạnh phải kiểm soát quyền lực.

Gần hai năm trước, trong bài “Tham vọng quyền lực và sự tha hóa”, tôi có viết ý kiến về kiểm soát quyền lực và trả lời phỏng vấn của báo chí về việc này. Thời gian gần đây một số tờ báo có đặt vấn đề phỏng vấn tôi yêu cầu nói tiếp ý kiến về kiểm soát quyền lực. Đó là lý do khiến tôi viết tiếp bài này trao đổi thêm để bạn đọc tham khảo.

Câu hỏi trước tiên cần nói thêm là vì sao phải kiểm soát quyền lực? nếu không kiểm soát quyền lực thì sẽ thế nào?

Mặt tiêu cực của quyền lực

Quyền lực vốn là của cộng đồng nhân dân, khởi đầu là thế, và mãi mãi cũng là thế, không phải của thần linh, không phải của bất kỳ cá nhân ai, của một gia đình trị hoặc một tộc họ nào; cũng không phải của bất kỳ một tổ chức nào khác.

Từ lâu Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhận thức được và đã nhiều lần khẳng định trong các Nghị quyết rằng quyền lực thuộc về nhân dân. Nhân dân không trực tiếp nắm giữ tất cả, mà chỉ nắm giữ một số vấn đề then chốt (sẽ nói sau), còn lại là ủy quyền cho nhà nước quản lý và sử dụng quyền lực để bảo vệ và phục vụ nhân dân, kiến tạo một quốc gia phát triển.

Tuy nhiên, trong lịch sử, đã từng có không ít trường hợp những người (hoặc nhóm người) bằng các thủ đoạn chính trị đã cướp đoạt quyền lực của nhân dân, biến nhân dân thành đối tượng bị cai trị. Nhân dân sau khi ủy quyền thì mất quyền, còn người được ủy quyền thì dần dần bị quyền lực làm tha hóa. Họ sử dụng quyền lực không phải để bảo vệ và phục vụ nhân dân như mục đích ban đầu, mà để phục vụ lợi ích của cá nhân, gia đình, dòng họ, cho một nhóm người, họ quay lại ức hiếp nhân dân, biến nhân dân từ chủ nhân của quyền lực thành đối tượng bị chèn ép, bị ức hiếp, bị tước đoạt.

Ở bất kỳ đâu và bất kỳ lúc nào, quyền lực cũng luôn có hai mặt. Mặt tích cực, nó là công cụ hữu hiệu bậc nhất để tập hợp lực lượng xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xây dựng một xã hội tốt đẹp, nếu như quyền lực ấy được trao cho những con người có nhân cách tốt.

Mặt tiêu cực, nó luôn làm tha hóa những con người và bộ máy sử dụng quyền lực nhưng lại yếu kém về nhân cách và không có cơ chế tốt để kiểm soát quyền lực. Sự tha hóa như vậy có từ trong bản chất tự nhiên của con người và quyền lực. Có những người lúc đầu (khi chưa có quyền lực) thì tốt, nhưng sau đó, khi đã có quyền lực trong tay thì dần dần trở nên hư hỏng, thành người xấu; thậm chí đến mức có thể phản bội nhân dân, bán rẻ Tổ quốc vì ngai vàng của cá nhân.

Cá biệt có những người thay đổi bản chất rất nhanh, chỉ sau một lần bỏ phiếu, họ gần như trở thành một người khác hẳn, từ dáng đi, cách nói, cách bắt tay. Họ khệnh khạng hơn, có vẻ "oai vệ" hơn, "bề trên" hơn. Khi người ta đến được đỉnh cao của "chiến thắng" trong quyền lực thì đấy là lúc người ta bắt đầu thua, mà trước tiên là thua chính mình.

Trên đỉnh cao của quyền lực ít ai nhìn thấy tai họa ẩn chứa vốn có từ bên trong quyền lực ấy, nếu không phải là người lãnh đạo có nhân cách lớn, minh triết uyên thâm, có khả năng vượt qua chính mình và ma lực cám dỗ của quyền lực, để tịnh tâm nhìn xa trông rộng. Khi đã có trong tay tất cả thì đấy cũng là lúc tự mình bắt đầu đánh mất dần.

Tha hóa quyền lực dẫn đến sụp đổ chế độ

Việc kiểm soát quyền lực trước tiên là để bảo đảm cho quyền lực luôn thuộc về đúng chủ nhân của nó, tức là thuộc về nhân dân, được sử dụng đúng mục đích, không bị lợi dụng, lạm quyền. Khi quyền lực bị lạm dụng thì tất yếu sẽ tha hóa bộ máy cầm quyền, và cũng là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến tha hóa đạo đức xã hội.

Sự tha hóa quyền lực tất yếu sẽ dẫn đến sụp đổ chế độ chính trị. Nếu sự tha hóa ấy không dừng lại và lành mạnh hóa thì sụp đổ là không thể khác, chỉ còn là vấn đề thời gian. Sự sụp đổ ấy chính là tự đổ, không phải do ai phá và cũng không ai cản nổi.

Có những suy nghĩ rất ấu trĩ sai lầm khi cho rằng nắm cho chắc lực lượng vũ trang là có thể đẩy lùi sự sụp đổ. Không đâu! Liên Xô ngày trước cả quân đội và lực lượng an ninh KGB còn rất mạnh, bậc nhất thế giới, vậy mà đến một lúc, khi sự tha hóa đã đến ngưỡng, thì cả một chế độ được cho là thành trì ấy bỗng chốc đổ ào, đến mức không tưởng tượng được, không hiểu nổi.

Nhiều người đã giải thích rằng do địch phá bằng “diễn biến hòa bình”... Không phải như thế đâu! Đấy là cách giải thích miễn cưỡng, không có cơ sở khoa học, tự trấn an mình. Địch thì lúc nào mà chả phá ta? Do phá ta nên nó mới là địch. Địch mà không phá ta mới là chuyện lạ.

Phá là việc của địch, còn ngã đổ là chuyện của ta. Nếu cử đổ lỗi cho địch thì rồi chẳng biết cách nào mà sửa. Địch phá Liên Xô ư? Phá sao bằng thời kỳ trước đó, khi 14 nước đế quốc tập trung bao vây nhà nước nhân dân còn non trẻ, rồi nội chiến, rồi chủ nghĩa phát-xít đã tập trung cao độ lực lượng với nửa nghìn sư đoàn thiện chiến trong đại chiến thế giới lần thứ 2 để tiêu diệt Liên Xô, nhưng không tiêu diệt được.

Ngược lại, Liên Xô đã lớn mạnh thành một cường quốc hàng đầu thế giới. Sao bây giờ địch giỏi vậy, tài tình vậy, chẳng tốn một viên đạn mà Liên Xô vẫn đổ ào không cứu vãn được, cứ như một cơn đột quỵ dữ dội và bất ngờ. Địch mà giỏi như vậy thì thật đáng kính phục?

Những nhà tuyên truyền “ngây thơ” đã vô tình tâng bốc địch, vậy mà cứ tưởng thế mới là có lập trường địch - ta. Bản chất của vấn đề Liên Xô đổ là tự đổ, do tha hóa quyền lực mà đổ, do không thể tự đứng được nữa mà đổ, do thối nát mà đổ, chứ chẳng phải ai xô ngã được. 





Có những người có quyền lực trong tay trở nên tha hóa. 
Ảnh minh họa: Shutterstock/Thanh niên

Tham nhũng, lợi ích nhóm lan cả vào chốn thiêng liêng

Đặc điểm chính trị quan trọng nhất của xã hội xã hội chủ nghĩa (XHCN) chân chính là quyền lực thật sự và luôn luôn thuộc về nhân dân. Chỉ khi ấy mới có một nền chính trị thật sự tốt đẹp và bền vững.

Thực tế lịch sử nhân loại đã cho thấy: nhà nước của chủ nô, của vua và các tập đoàn phong kiến, nhà nước của quan lại tha hóa (như Liên Xô giai đoạn sau chẳng hạn) và nhà nước của tài phiệt (tư bản hoang dã thời kỳ đầu) cuối cùng đều phải ngã đổ và kết thúc. Chỉ có nhà nước của dân, thật sự của dân, thì mới bền vững lâu dài, vì dân là vạn đại.

Vì vậy, việc kiểm soát quyền lực vừa là giá trị nhân văn của một xã hội tiến bộ, phòng chống sự tha hóa của Nhà nước và xã hội, đồng thời là để thực hiện mục tiêu XHCN chân chính, để có được một nhà nước bền vững lâu dài phục vụ nhân dân.

Khi quyền lực không được kiểm soát thì mặt trái của nó chính là tác nhân quan trọng nhất làm tha hóa cán bộ, tha hóa những con người được trao quyền lực, rồi tha hóa cả bộ máy, làm cho bộ máy bị biến chất, không còn là nhà nước của dân, mà dần dần thành nhà nước phản bội nhân dân.

Trong bất kỳ điều kiện nào, sự tha hóa quyền lực ở cán bộ và các cơ quan lãnh đạo quản lý, đều là nguyên nhân lớn nhất làm cho đạo đức xã hội xuống cấp, văn hóa suy đồi, dân tộc bị mất dần sức mạnh nội sinh, xã hội trì trệ và quốc gia không thể hưng thịnh, không có đủ sức mạnh để bảo vệ Tổ quốc, mục tiêu XHCN tốt đẹp mà nhiều người đã từng mong ước cũng trở nên xa vời và mơ hồ.

Lịch sử nước ta đã từng có nhiều lần do tha hóa quyền lực mà dẫn đến mất nước. Hầu hết các triều đại phong kiến Việt Nam đã từng bị sụp đổ vì tha hóa quyền lực. Triều đại sau được dân chúng ủng hộ lên thay, rồi cũng tha hóa tương tự, lặp lại như cũ. Ngay cả những triều đại đã một thời rất huy hoàng, có công lao to lớn bậc nhất với lịch sử dân tộc nhưng sau đó cũng tha hóa và sụp đổ (như nhà Lý, nhà Trần, Hậu Lê và Tây Sơn chẳng hạn).

Nhiều năm qua lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta đã rất nhiều lần đề ra chủ trương và kêu gọi phải chống tham nhũng, chống “lợi ích nhóm” tiêu cực, cũng đã mất nhiều công sức cho công việc khó khăn và vất vả này, nhưng kết quả vẫn còn rất hạn chế. Tình hình tham nhũng, “lợi ích nhóm” chẳng những không dừng lại, mà đang còn khá phổ biến và phức tạp, gây nhức nhối xã hội, đau đầu các cơ quan lãnh đạo đất nước.

Nó cứ lan rộng dần vào tất cả mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, của công việc quản lý và quản trị quốc gia, vào ngay trong các lĩnh vực mà trước đến nay thường được cho là trong sạch, thiêng liêng (như lĩnh vực dạy người, cứu người, an ninh quốc gia, nắm cán cân công lý để bảo vệ sự nghiêm minh, kể cả cơ quan ở cấp cao, cả nhà thờ, chùa chiền, cả lĩnh vực làm từ thiện, nhân đạo, chính sách đền ơn đáp nghĩa…).

Điều đó có nguyên nhân trực tiếp quan trọng nhất là chưa làm tốt việc kiểm soát quyền lực, nói thẳng và mạnh hơn là quyền lực về cơ bản chưa được kiểm soát, từ đó dẫn đến tha hóa cán bộ và các tổ chức trong bộ máy lãnh đạo quản lý.


Vũ Ngọc Hoàng
*Tiêu đề, các tiêu đề phụ của bài viết do Tuần Việt Nam đặt.
 ( Song Thu sưu tầm. Nguồn Blog Nguyễn Xuân Diện)