Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

DẶN MÌNH




( Xướng họa cùng  bạn blog. Họa đảo vận )

Bao phen vật đổi với sao dời
Cái lẽ trần gian đã thấy rồi
Dâu bể cuộc đời dâu bể cả
Sắc không cõi Phật sắc không thôi
Chớ nên mê mải  mà vơ vét
Hãy gắng hân hoan để tặng mời
Ba vạn sáu ngàn ngày mấy chốc
Đừng lưu tiếng xấu ở trên đời
             27-7-2015
             Song Thu

( Phụ chép bài xướng )

LẼ DỊCH TRÊN ĐỜI

Lẽ dịch ngàn xưa hẳn rõ rồi
 Luôn luôn hai mặt ở trên đời 
Có lên ắt xuống, khôn ngăn cản
Đã hợp thì tan, khó níu mời 
Đừng trách lòng người luôn biến đổi 
Chớ than vạn vật mãi di dời
Thân ta hiện hữu trong trời đất 
Cũng sẽ đến ngày tan rã thôi !                        
                               Sông Thu

30 nhận xét:

  1. Món này ...ở mãi trên cao
    Lão đây rón rén ra vào xem thôi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đừng khiêm tốn thế lão ơi
      Văn thơ như lão mấy người bằng đây
      Từng lừng danh bấy lâu nay
      Viết chi cũng cứ làm say lòng người
      Song Thu chỉ ghép vần thôi...

      Xóa
  2. Cõi trần sống được mấy mươi
    Làm sao để lại cho đời tiếng thơm
    Ân nên nhớ, oán nên quên
    Sống vui sống khỏe là tiên ở đời...

    Sang thăm viết gửi đôi lời
    Chúc Song Thu khỏe, trẻ, vui, an lành...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Song Thu xin cám ơn anh
      Sang thăm và chúc an lành khỏe vui
      Cuộc đời nào có mấy mươi
      Lưu danh thơm ở trên đời khó thay
      Em không dám ước điều này
      Dặn mình tránh tiếng xấu bay trong đời
      Chỉ mong gắng được rứa thôi...

      Xóa
  3. Sang đến đây là hiểu rõ rồi
    Vẫn có Song Thu ở trên đời
    Muốn đến anh Tuân chắc bị cản
    Thôi nhé về đây, chớ níu mời!
    Em họa thế có được không chị Song Thu?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị không cản bước em đâu
      Thích sang em cứ bắc cầu mà sang
      Cùng nhau hát tính tình tang
      Mình vui và cả xóm làng cũng vui

      Em họa chi chị cũng thấy được mà.

      Xóa
    2. Với Nhật Thành:
      Em thì vừa giỏi vừa xinh
      Xôn xao ngoài ngõ yến anh dập dìu
      Thể nào cũng có một keo
      Anh chen vô đó để đèo em ra.

      Xóa
  4. ước gì có được ba vạn sáu ngàn ngày.
    vật đổi sao dời thì cũng mặc...
    ta đây cứ sống mãi cũng vui.
    chúc chị bình an.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cuộc đời ngắn có gang tay
      Dẫu ba vạn sáu ngàn ngày ( cũng chẳng) dài chi
      Nên mình cứ sống vui đi

      Cám ơn Mẫn đã ghé thăm và chia sẻ cùng chị. Chúc em hằng vui

      Xóa
    2. Bàn góp với hai vị ....
      Vạn vật luôn luôn tự đổi dời
      Cứ theo các cụ lẽ xưa rồi
      Âm đương tiêu trưởng sinh ra cả
      Suy thịnh chu kỳ đắp đổi thôi
      Vận thịnh bay lên như gặp gió
      Vận suy xuống dốc sẽ đi đời
      Lòng dân ấy chính là thiên vận
      Thuận lẽ ông xanh mới kính mời.

      Xóa
    3. Thơ chàng bàn chuyện cao xa
      Em thì chỉ biết viết ra dặn mình
      Ngẫm xem trong kiếp nhân sinh
      Bể dâu, tan hợp yên bình mãi đâu
      Nên ta phải sống thế nào
      Bằng lòng với mọi thấp cao cuộc đời
      "Tri túc thường túc" là vui
      Cứ ham hố quá thì rồi tội thân

      Xóa
  5. Sang ghé thăm nhà bạn yêu đọc thơ Đường hay quá. Chúc bạn ngày mới vui vẻ và công việc như ý bạn nhé. Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu rồi mới gặp bạn đây! Cám ơn bạn đã đọc bài và chia sẻ và động viên mình nhé.
      Chúc bạn hằng vui

      Xóa
  6. Ba vạn sáu ngàn...đâu phải ngắn
    Loay hoay ngoảnh lại ngỡ chiêm bao !
    Em sang thăm,chúc anh chị thường an !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Quỳnh thiệt là nhiều. Cứ nghĩ thì nó dài đấy nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại có là bao. Người ta chẳng nói đời người như bóng câu qua cửa sổ đó thôi. So với vũ trụ thì cuộc đời dẫu có sống cả trăm năm đi nữa cũng chỉ như chớp mắt thôi em à.
      Chị đã họa bài này bên trang của em và đem nó về đây mà. Định mang theo luôn cả bài của em nữa nhưng lúc cóp pi chẳng hiểu vì sao nó lại bị lỗi thế là thôi đó

      Xóa
  7. Thăm ST và đọc thơ đường hay quá. Chúc ST có một đên an vui và hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi thiệt mừng khi được bạn ghé thăm. Lâu quá rồi chúng mình không giao lưu cùng nhau. Tại mình bận việc cháu con nên chẳng đến thăm mọi người thường xuyên được.
      Cám ơn bạn. Chúc bạn luôn khỏe vui và hạnh phúc nha!

      Xóa
  8. Đã có bài mới thay cho những câu thắc mắc của chị về lão. Mời chi qua xem .

    Trả lờiXóa
  9. Em thăm chị sau một thời gian ngủ hè.... Chúc chị vui và em đặt cục gạch nhận phần hoạ sau chị nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi hi hiiiiiiiiii
      Có ai như HPV
      Ngủ hè cả tháng không màng đến ai ........

      Xóa
  10. Thăm em, thấy vợ chồng bè bạn xướng họa, luận bàn sự đời thật hay mà...chị chẳng biết họa. Thôi đọc và cảm nhận vậy. Chúc cả nhà vui khỏe nha...

    Trả lờiXóa
  11. Sao em lại tự dặn mình
    Có điều chi nói thuận tình nghe coi
    Thơ văn đối họa dài dài
    Vợ chồng thi hữu vui thay tình đời
    Chỉ còn vắng mặt anh thôi
    Sức nay đã cạn thiệt thòi đành im....he he he

    Trả lờiXóa
  12. XUONG HOA DEU HAY BAN HIEN OI

    Trả lờiXóa
  13. Cám ơn anh Ngọc Dũng, chị vu song thu, bạn NHAMY và em Phuvang Huynh đã sang thăm và chi sẻ cùng Song Thu ạ

    Trả lờiXóa
  14. 1- Xin hỏi chủ nhà
    Bài DẶN MÌNH có phải là bài xướng của SONG THU, còn bài họa LẼ DỊCH TRÊN ĐỜI là của SÔNG THU?
    Song Thu và Sông Thu là hai tác gỉa hay chỉ là một mà gõ nhầm dấu ô vào?
    2- Làm thơ đã khó, làm thơ Đường còn khó hơn.
    Hai bài thơ này niêm luật Đường thi rất chặt chẽ, chứng tỏ tác giả am hiểu về Đường luật khã kỹ và đã từng làm nhiều thơ
    3- Hai câu thực
    Dâu bể cuộc đời dâu bể cả
    Sắc không cõi Phật sắc không thôi
    Đã giải thích khá rõ tựa đề Dặn mình. Hiểu thật rốt ráo ý nghĩa hai câu này thì cái sự dặn mình đã đi vào chiều sâu có tính triết lý sâu sắc. Tích dâu bể kể chuyện thời Đông Hán có ông Phương Bình, học giỏi tài cao, thi đỗ đạt và được bổ nhiệm làm quan. Sau một thời gian thi thố với đời, Phương Bình đã bỏ quan đi tu. Ông đắc đạo và trở thành Phật. Một lần Phật Phương Bình giáng xuống nhà Thái Kinh (người đời Hậu Hán) cho mời tiên nữ Ma Cô đến. Ma Cô bảo với Phương Bình rằng:
    Tiếp thị dĩ lai dĩ kiến
    Đông hải tam vi tang điền
    nghĩa là "Từ khi hầu chuyện với ông, tôi đã thấy bể Đông ba lần biến thành ruộng dâu". Trong thời gian nói một câu chuyện mà cuộc đổi thay đến thế huống là trong một đời người.
    Khái niệm “Sắc không” được ghi trong “Bát nhã ba la mật đa tâm kinh”. Đức Thế tôn nói với một đệ tử: “Này xá lợi Phất! Sắc bất dị không, không bất dị sắc. Sắc tức thị không, không tức thị sắc” Nôm na là; Sắc không phải không, không không phải sắc. Sắc tức là không, không tức là sắc. Đây là khái niệm cốt yếu của đạo Phật. Nhiều nhà sư lỗi lạc đã tốn nhiều giấy mực để lý giải. Tác gỉa Song Thu nhắc đến sắc không là để nói sự thay đổi. Vâng, ta thấy một vì sao sáng trên trời, thực ra có thể dao đã đã tắt từ lâu nhưng ánh sáng của nó chưa tắt trong mắt nhìn của ta. Khi bu gõ xong một chữ trong bài này thì bu đã thành ra người rồi. Đạo Phật tính ra trong một giây đồng hồ con người ta chết đi sống lại tới 740752 lần. Cô bé Song thu trong tấm ảnh cụp khi 6 tuổi khác với bà nội Song Thu bây giờ nhưng cả hai vẫn là một, chớ không là hai. Nói sơ sơ vậy để thấy hai câu thực khá nhiều triết lý.
    4- Bài họa theo lối Hoán vận, bây giờ người ta thường làm vậy cho đỡ rắc rối. Ở đây tác giả đi vào lĩnh vực Dịch học, sự biến đổi xoay quanh 64 quẻ. Bắt đầu từ quẻ Càn (số 1) đến quẻ Hỏa thủy vị tế (số 64) . Tất cả thiên hà vũ trụ và nhân tình thế thái trong cõi nhân gian đều có mặt trong 64 quẻ ấy. Nếu tác giả bảo “Lẽ dịch ngày xưa hẵn rõ rồi” mà bu tui lại dài dòng về Kinh dịch chẳng hóa ra múa rìu qua mắt thợ… hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão luôn theo gót Hòa thương nghe thấy hay lắm. Món này chắc bác Tuân phải đứng sau nhắc...tuồng Song Thu thui.
      Lão sẽ quay lại đọc lời đáp của chị đấy nha.

      Xóa
    2. Đính chính: Có thể sao đã tắt từ lâu...

      Xóa
    3. Dạ xin thưa cùng bác Bu là bài " Dặn mình "là bài họa của Song Thu ( Nguyễn Vũ Song Thu ) em đấy ạ. Còn bài: " Lẽ dịch trên đời " là bài xướng của bác Sông Thu nào đó mà em cũng không biết đâu ạ. Khi em sang blog của Lý Đức Quỳnh, em thấy bạn ấy mang bài xướng đó về rồi họa lại. Em cũng họa góp vui rồi mang về trang mình thôi ạ.
      Bác Bu ơi về đạo Phật em lơ mơ lắm. Sang bác đọc có vỡ ra đôi chút nhưng chỉ biết lắng nghe thôi ứ dám luận bàn đâu ạ. Được bác dẫn ra những tích này tích kia em thấy mở mang ra nhiều. Cảm phục vì vốn kiến thức của bác thật uyên bác. Em thì còn hạn hẹp lắm ạ. Em nói rất thành thực đấy chứ không phải làm ra vẻ khiêm tốn chi đâu. Mong được học hỏi thêm nhiều điều từ bác!
      Cám ơn bác rất nhiều.

      Xóa
    4. Cám ơn lão Tan đã giới thiệu cho mình về blog của bác Bu. Mình ứ được lão Tuân nhắc tuồng mô. Bọn mình hoàn toàn độc lập về món văn chương và giao lưu này lão ạ. Với lại về Phật học lão nhà mình cũng có vẻ ít tìm hiểu nên không giúp được mình trong vụ này.
      Mình vui vì được quen với lão Tan và càng vui hơn khi lão thường ghé thăm và chia sẻ với mình đó

      Xóa