Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

MÀU CỦA MÙA ĐÔNG

Mùa đông, bầu trời như thấp xuống. Mây ở đâu kéo về che kín cả khoảng trời xanh thường thấy. Cả mùa đông, bầu trời toàn mây là mây. Hiếm lắm những ngày trời xanh, nắng ấm. Mây như chiếc áo dạ, áo bông khoác lên bầu trời, giữ cho bầu trời được ấm. Mây có màu xám tro. Cả bầu trời bao la một màu mây xám khiến cho vạn vật cũng màu xám như mây.
Mỗi mùa trong năm đều có một biểu tượng màu khác nhau. Người ta thường nói “xuân xanh”, “xuân hồng”. Vậy mùa xuân có màu xanh - màu của chồi non, lộc biếc, màu của sự sống đang lên. Còn “xuân hồng” phải chăng màu hồng là màu của hoa và mùa xuân thì trăm hoa đua nở, khoe sắc thắm tươi nên mới được gọi như vậy. Còn mùa hạ thì lại gọi là “hạ trắng”. Có lẽ mùa hạ nắng nhiều, nắng chang chang, nhìn mọi thứ đều lấp lóa rực rỡ nên gọi như thế là phải. Mùa thu thì lại gọi là “thu vàng”. Thu vàng là do lá vàng, nắng vàng, khắp nơi đều một màu vàng miên man. Thế còn mùa đông? Chưa thấy ai nhìn mùa đông màu gì. Tôi cứ mang câu hỏi này theo tháng theo năm, hết mùa đông này sang mùa đông khác và cho mãi đến tận chiều nay, đạp xe thong dong khắp đường làng quanh co, dạo qua cả phố huyện, lúc trở về đến đầu ngõ tôi bỗng reo thầm nhận ra màu của mùa đông. Vâng, mùa đông có một màu xám tro rất dễ thương.
Mùa đông, bầu trời như thấp xuống. Mây ở đâu kéo về che kín cả khoảng trời xanh thường thấy. Cả mùa đông, bầu trời toàn mây là mây. Hiếm lắm những ngày trời xanh, nắng ấm. Mây như chiếc áo dạ, áo bông khoác lên bầu trời, giữ cho bầu trời được ấm. Mây có màu xám tro. Cả bầu trời bao la một màu mây xám khiến cho vạn vật cũng màu xám như mây. Thì chiều nay thôi, không ánh nắng mặt trời, cả phố thị đến làng quê đều như chùng hẳn xuống, không khí trầm buồn bao phủ khắp nơi nơi và ai cũng cảm thấy se se lạnh. Đó là mùa đông đã về.

Mùa đông ngày ngắn lại. Bắt đầu từ tháng mười. “Ngày tháng mười chưa cười đã tối”. Loanh quanh chưa việc gì ra việc gì, ngẩng đầu lên đã thấy chiều xuống tự lúc nào. Không còn cảm giác trưa là mấy. Người đi làm đồng xa thường ở luôn ngoài đồng, tranh thủ cơm trưa rồi lại cày bừa, cuốc xới làm một lèo cho tới gần tối thì về. Làm như thế gọi là làm “một tầm” hay “thông tầm”. Làm kiểu này tiết kiệm thời gian đi lại, suốt ngày con người hòa mình với thiên nhiên. Cũng do mùa này không nắng, không mưa, trời lúc nào cũng nhiều mây, mây lúc nào cũng xám, thời tiết lại giá lạnh nữa nên người ta mới làm được theo cách ấy.

Mùa đông có gió heo may, giá rét. Những cơn gió mùa đông bấc thổi về làm cho trời đất đã xám rồi lại càng xám hơn. Cây trụi lá, cành nhánh khẳng khiu trơ trọi giữa trời. Cánh đồng trơ gốc rạ. Đồi núi cỏ cây rạc hết. Màu xanh hầu như biến mất. Màu vàng cũng không. Màu đỏ thắm tươi của hoa lại càng hiếm nữa. Màu xám lên ngôi. Nhìn toàn cảnh cũng như cục bộ, trong con mắt của người đang yêu hay của kẻ đang buồn, đâu đâu cũng thấy màu xám tro. Đó là gam màu lạnh - gam màu chủ đạo của mùa đông. Đến nước da con người cũng xạm lại thay chỗ cho màu đỏ au, đồng hun của da bác lực điền, võ sĩ, màu trứng gà bóc, trắng nõn nà của làn da những cô con gái và đám trẻ con. Mùa đông da sạm lại, nhăn nheo, có người còn nứt nẻ. Các cụ đã nói “Bà khen con bà tốt đến tháng mười tháng một mới hay” đó là gì!

Ngày xưa, thời mất nước, ông bà bố mẹ tôi sợ mùa đông lắm. Đã đói lại rét. Cơ cực bần hàn là những ngày mùa đông. Mùa đông ngày ấy ảm đạm một màu xám ngoét, chết chóc. Ăn đói, mặc rét. Không chỉ da thịt tái tê mà ruột gan cũng đủ bề tím ngắt. Mùa đông nay không còn màu bi thương ấy nữa. Màu mùa đông đã sáng lên rất nhiều. Chỉ còn màu xám của thời tiết chứ không có màu xám của cuộc đời. Cuộc sống ấm no đã xua đi giá rét. Đủ các phương tiện chống rét. Len, dạ, vải vóc đủ mốt đủ màu. Chăn ấm, nệm êm, lò sưởi... đâu có thiếu thứ gì. Không còn sợ màu xám của mùa đông nữa. Ngược lại, người ta lại háo hức, hăm hở khám phá, thích thú bởi cái màu xám tro ren rét, se se này. Bằng chứng là bao nhiêu người đã về với thôn quê trong những ngày nghỉ mùa đông. Và bao đứa trẻ chăn trâu vẫn đang nô đùa đuổi bắt mùa đông bằng những trò chơi khăng, chơi đáo, đốt rạ nướng sắn, nướng khoai trên đồng. Và những cụ già kia, bên bếp lửa hồng, ngắm nhìn trời đông mà say sưa bao nhiêu câu chuyện cổ. Cũng là “đồng chiều gốc rạ” nhưng bây giờ lại bao thương nhớ và đắm say đến thế.

Cái se lạnh, rét mướt, không gian trầm lắng cùng với màu xam xám mùa đông khiến cho nhu cầu sưởi ấm lòng nhau, tựa vào nhau cần có hơn bao giờ hết. Phải thế chăng mà mùa đông là mùa cưới? Xóm làng rộn rã hẳn lên. Nơi này cưới, nơi khác cũng cưới. Còn gì thích thú hơn trong cái lạnh so ro của những ngày mùa đông xam xám, khi việc đồng áng đã vãn mà được sánh vai nhau, túm năm tụm bảy trên đường đi ăn cỗ cưới.

Chiều nay, đạp xe thong dong trên đường làng, tôi cũng bắt gặp ba bốn đám cưới đang tưng bừng đài loa nhạc hát cùng với bao nhiêu người đang ríu rít rủ nhau đi ăn cỗ cưới như thế. Chiều mùa đông miên man. Mây mùa đông lang thang. Trời mùa đông mơ màng. Và màu mùa đông của tôi - màu xám tro không còn lạnh lẽo, cô đơn nữa. Ở phương nam xa tít, em có thấy màu mùa đông như tôi không em?

 
                          XUÂN THU 
                          ( Song Thu sưu tầm - Nguồn: nguoichilinh.com )

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

VỀ QUÊ




Con về quê giữa chiều mưa
Bồi hồi thương nhớ ngày xưa cồn cào
Nhà nghèo gió cũng xanh xao
Trời mưa trăng trượt ngã nhào vào hiên

Cha ngồi chẻ lạt bên thềm
Chẻ đôi cả những muộn phiền đầy vơi
Mẹ đi gặt lúa tháng mười
Lạt mềm trói mấy kiếp người vào nhau

Mưa phùn mẹ cấy ruộng sâu
Đôi môi ứa máu quết trầu đỏ tươi
Con đi mót lá mồng tơi
Cơm khoai, nước mắt chia đôi quả cà

Mẹ chưa kịp trẻ đã già
Tuổi xuân ngồi vá đường xa mũi gần
Bàn chân đói lả bàn chân
Nhớ miếng bánh đúc mẹ phần cho con

Bây giờ cha mẹ không còn
Nhìn lên chỉ thấy mây non gió ngàn
Hồn quê đất tổ con mang
À ơi tiếng võng dịu dàng ngày xưa…

Con giờ nắng ngả sang trưa
Quê hương hai tiếng nắng mưa dãi dầu.
            Nguyễn Thúy Ngoan
                 Song Thu - sưu tầm - nguồn nonkhongquai. HP 

LỠ LÀNG












( Thân tặng chị N)
Rót buồn vào rượu làm cay
Rót đêm thao thức vào ngày chông chênh
Nổi trôi một kiếp bồng bềnh
Dạt vào đâu cũng lênh đênh bọt bèo
Lỡ làng phận hẩm duyên hiu
Hoàng hôn xám ngắt bóng chiều bơ vơ
Đêm đông lạnh lẽo ngẩn ngơ
Mái chèo khua nước vật vờ ngóng trông
Nhớ thời thắt đáy lưng ong
Nhớ thời má phấn môi hồng chưa phai
Dong thuyền trăng nước cùng ai
Dòng sông đầy ắp tiếng cười mênh mang
Mà nay duyên phận lỡ làng?
          Sao Đỏ: 6-12-2013
           Song Thu

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

VỌNG CỔ NINH KIỀU



Du thuyền sông Hậu đêm nay
Em không uống rượu mà say mất rồi
Nửa câu vọng cổ đánh rơi
Cầm lên sợ vỡ, để trôi sợ chìm

Lạy giời trăng gió lặng im
Để nghe tiếng khóc con tim luân hồi
Phận bèo mây dạt sóng trôi
Em cô đơn giữa một trời nước mây

Biết bao giờ trở lại đây
Cho em bén rễ xanh cây ngô đồng
Mai về người có buồn không
Câu thơ giăng mắc cánh đồng cỏ may

Phải đâu ai hẹn mà say
Nhớ câu vọng cổ cay cay mắt chiều
Ninh Kiều không phải bùa yêu
Mà em thương suốt những chiều không anh…

        ( Song Thu, sưu tầm. Nguồn: nonkhongquai.HP)

LÊNH ĐÊNH



Biết là em đã có chồng
Mà sao cứ lội ngược dòng sông Tương
Biết là ngựa đã thắng cương
Mà sao vẫn cứ đánh đường tìm em

Biết rằng sỏi chẳng lên men
Mà sao vẫn cứ ủ đêm ủ ngày
Biết mình không có cánh bay
Mà sao lại muốn lên mây ngắm trời

Tình trường đâu biết điểm rơi
Trái tim đắm đuối một đời lênh đênh!


 Thang Ngoc Pho-HN
       


  ( Song Thu, sưu tầm, nguồn ngothai)

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Mùa rươi


Nguyễn Thị Thúy Ngoan

Tháng mười, thời tiết đang chuyển dần về cuối thu; sen đã tàn úa trong hồ; những bông cúc vàng quay quắt vẫn còn đâu đây, như muốn níu giữ mùa thu mơ màng ở lại. Cái nắng hanh và không gian bàng bạc của miền quê ngút ngàn nắng gió. Có thể một cơn gió mùa đông bắc mở đầu tràn về se lạnh. Trời bắt đầu mưa bóng mây, chợt mưa, chợt nắng cứ như đùa! Gặp nhau, người già than vãn: Sắp đến nước rươi, đau đầu quá. Đây chính là thời điểm đánh thức loài rươi ngủ quên trong lòng đất cả năm. Các cụ có câu: “Tháng chín đôi mươi, tháng mười mồng năm”. Lạ thật, cứ đúng vào những ngày ấy là giống nhà rươi, vốn chỉ có ở vùng nước lợ nổi lên, nước sông dâng lên tràn vào cánh đồng, những ruộng lúa vừa gặt, những con mương, con lạch, cứ ở đâu có nước là có rươi.
Quê tôi Vĩnh Bảo, chỉ cách Thái Bình một dòng sông Hóa. Mùa rươi nước nổi là cả làng vui như đi hội. Cánh đồng rợp bóng người lớn, trẻ con vớt rươi. Mỗi người mang theo cái vợt, cái xoong, cái nồi đồng, thả lềnh bềnh trên mặt nước, say sưa thu hoạch của báu trời ban quên cả trưa, đói bụng mấy cũng không chịu về…
Ở dưới lòng đất, rươi nổi lên theo nước đến đâu là đứt đoạn đến đấy. Những con rươi màu hồng bơi lăng xăng, rối rít, quấn quýt vào nhau. Mọi người ai cũng vớt được không nhiều thì ít, hôm ấy nhà nhà đỏ lửa nấu món rươi đặc sản, chạy lung tung xin nhau rau răm, lá lốt, quả khế, quả me, quả ớt…và không thể thiếu lá gừng tươi, vỏ quýt. Làng xóm nhộn nhịp như ngày tết, mùi rươi thơm lừng lan khắp làng trên xóm dưới.
Không cần đến những đầu bếp chuyên nghiệp, với bàn tay của người bình dân quê tôi, rươi đã có thể pha chế thành nhiều món ăn bổ dưỡng và hấp dẫn.
Trước tiên phải kể đến món rươi rán. Rươi vớt về cho vào cái rá vo gạo rửa sạch rồi đánh nhuyễn cùng với một, hai quả trứng vịt, ít thịt nạc vai băm nhỏ, và tất cả các gia vị kể trên thái nhỏ trộn đều. Ngày xưa các cụ rán bằng lá chuối, lót lá xuống đáy chảo đun nóng rồi đổ rươi lên, đậy vung kín, đun nhỏ lửa đến khi lá chuối sém vàng, lật mặt trước xuống vừa chín là được. Rươi rán lá chuối ăn bùi và ngậy tuyệt vời. Bây giờ thì rán bằng dầu, ai thích béo hơn thì rán mỡ lợn; Món này ăn với bún, rau sống xà lách, rau mùi và đừng quên pha nước dấm tỏi ớt thật ngon. Nhớ rót cho ông chồng chén rượu nếp cẩm thì chắc là hôm ấy vợ chồng vui lắm đấy…!
Món đặc biệt thứ hai là rươi nấu măng tươi. Rươi cũng rửa sạch đánh nhuyễn, các loại rau gia vị kể trên thái nhỏ trộn đều. Nếu có củ măng tươi ở quê là tuyệt nhất; ở phố thì măng chua luộc bỏ nước, cho khế hoặc me vừa chín vớt ra lọc lấy nước bỏ bã, rồi xúc từng muôi rươi đã được đánh nhuyễn thả vào, nhớ đun nhỏ lửa để bánh rươi không bị vỡ, từng viên sẽ nổi lên như bánh trôi nước.
Ông chồng mời khách về, giới thiệu món rươi đặc sản vợ nấu măng, nhấm nháp với rượu nếp quê, để có cơ hội giới thiệu vợ mình gái nhà quê mà đẹp nết, đẹp người, lại có bí quyết nấu rươi ngon đến nhớ đời…
Các cụ còn làm món rươi kho. Đánh nhuyễn rươi và gia vị, mắm muối vừa đủ, cho rươi vào nồi đất vùi trong bếp trấu cứ thế cháy âm ỉ cả ngày, bắc ra mở vung, rươi chín vàng cháy sém xung quanh nồi, bốc mùi thơm đặc biệt. Tháng mười ăn rươi kho với cơm gạo mới ngon không tả xiết.
Muốn để được lâu dài, phải làm món mắm rươi. Bà ngoại tôi năm nào cũng làm món mắm này ăn tết, một cân rươi cho hai lạng muối trộn đều, rồi cho vào hũ sành đặt chặt nắp, sau một tuần, cho thêm một chén rượu trắng trộn cho đều. Để hũ mắm yên vị đấy cho những “phản ứng hóa học” diễn ra, chờ đến Tết là vừa dùng được. Mắm rươi chưng với gừng và thịt ba chỉ băm nhỏ, ăn với hành nén và thịt luộc. Ai đã ăn một lần là không thể nào quên.

Nhớ mãi mẹ tôi dặn: “ Con là gái nhà quê, cái món rươi tuy dân dã, nhưng không phải ở đâu cũng có, nó rất khó tính, phải đủ gia vị và biết cách nấu mới ngon. Con nhớ học bà và mẹ mà làm, sau này có đi lấy chồng thiên hạ, mùa rươi, nhớ mua về nấu cho cả nhà thưởng thức hương vị quê mình con nhá.

Tháng mười vào cữ nước rươi, trời đất âm u, buồn và nhớ quê da diết… Từ trong sâu thẳm tâm hồn, lòng tôi lại nhớ đến xanh xao cái mùi rươi đặc trưng. Hình ảnh quê hương với trăm mến ngàn thương cứ đằng đẵng theo tôi đi suốt cuộc đời…!



               ( Song Thu - sưu tầm- nguồn nonkhongquai)

NỊNH CHỒNG

Chồng ta vừa giỏi vừa ngoan
Làm thơ hom hóm, chơi đàn hay hay
Mỗi khi vợ giục đi cày
Hắn đều hăm hở cả ngày lẫn đêm
                             
                                            3-12-2013
                                             Song Thu