Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

NHỚ THỜI TUỔI NỤ TUỔI HOA



          
                                 


Người ta bảo: “ Tuổi già thường hay hoài cổ”. Có lẽ thế chăng, nên hôm nay, vừa nhìn thấy gò má hồng hồng, đôi mắt long lanh và dáng đi uyển chuyển của cô cháu gài, tôi bỗng nhớ về thời thiếu nữ của mình?!
Cái thời ấy, chúng tôi không có quần áo đẹp như bây giờ và ăn uống cũng không đủ no. Nhưng chẳng sao. “ Con gái 17 bẻ gãy sừng trâu” mà. Chúng tôi cứ thế lớn lên, cứ thế xinh đẹp hơn nhiều so với chính mình của một vài năm trước đó. Mới hôm nào, những cô bé chăn trâu đầu trần, chân đất, cườm tay đen nhẻm, khẳng khiu còn lao vào các thác nước bìa rừng cùng đám con trai cười đùa thỏa thích, đấm nhau thùm thụp và chen cạnh vô tư để được trôi xuống trước, khi trượt thác. Rồi một hôm, bỗng thấy nơi ngực cưng cứng đau đau và cứ thế chum chủm dần lên thì lấy làm lo lắng lắm nhưng lại ngại ngùng chẳng biết tỏ cùng ai. Hoảng nhất là khi thấy mình chảy máu ở vùng kín liền thất thanh gọi : “ Mẹ ơi con bị làm sao thế này ?” Vừa gọi vừa khóc tu tu cứ nghĩ là mình bị đỉa chui vào mới khổ chứ

Mẹ cười: “ Không sao đâu. Con đã trở thành thiếu nữ rồi đấy!” Vẫn tròn mắt ngơ ngác chưa hiểu thế nào? Mẹ phải giảng giải và hướng dẫn cách vệ sinh kia đấy.Thế mà,khoảng một, hai năm trôi qua, ai gặp lại cũng phải ngỡ ngàng và trầm trồ: “ con bé lớn nhanh quá! Trông lạ hẳn đi”. Lúc đó, cô bé đã biết ngượng ngùng, e ấp, má đỏ ửng lên rồi tự nhiên cứ thấy thẹn thùng e lệ và xốn xang trước người bạn khác giới…
Không còn kiểu nhảy chân sáo trên đường nữa. Mỗi bước đi đã nhẹ nhàng từ tốn hơn. Và hình như cũng có nhiều ánh mắt bọn con trai nhìn ngó hơn thì phải. Lại còn cả những lời chọc ghẹo của bọn họ bay theo từng bước chân mình nữa chứ. Nếu ngày trước bị trêu chọc như thế thì đã càng cổ ra mắng lại rồi. Nhưng lúc đó thì cứ thế cúi mặt mà đi và xấu hổ chết đi được, dù trong lòng vẫn có cái gì hơi thinh thích, đến lạ. Thế rồi về nhà lại lủng hủng với mẹ rằng: “ Từ nay con không đi qua chỗ đó đâu. Bọn nó trêu tức lắm”. Mẹ bảo “ Làm hoa cho người ta hái, làm gái cho người ta chòng. Đừng đối đáp bốp chát mà mang tiếng là chanh chua con ạ”
 Thời gian chảy trôi, như bản chất của tự nhiên vốn thế. Cái nữ tính của cô bé nhà quê cứ thế lớn dần lên cùng với sự thay đổi từ bên trong cơ thể. Đã biết soi gương, chải chuốt, ngắm vuốt  mỗi lần ra đường hay đi học. Thế nhưng khi vào cấp 3, học xa nhà, ở kí túc xá, những ngày đầu chưa quen vẫn thấy nhớ nhà da diết. Tuần nào cũng ngong  ngóng chờ chủ nhật để về nhà. Rồi công việc học hành, bầu bạn mới và bao niềm vui tuổi học trò ùa đến. Nỗi nhớ nhà vơi dần. Chủ nhật ở lại trường nhiều hơn. Bỗng một tối thứ bảy nọ, có anh bạn lớp trên mang đến trao cho củ sắn lùi, nóng hổi, thơm phức gói trong tờ giấy trắng tinh rồi vội vã về ngay. Một chút gì như ngơ ngác và xôn xao thế nào ấy! Mở lớp giấy bọc củ sắn ra, chợt thấy một mảnh giấy có hai câu Kiều được viết rất nắn nót:

            Người đâu gặp gỡ làm chi
            Trăm năm biết có duyên gì hay không?
Cũng mơ hồ hiểu anh bạn định nói gì rồi nhưng mà chẳng dám trả lời chi. Chỉ thấy trong lòng  sao sao ấy và gặp mặt anh  ấy là mất tự nhiên rồi. Lạ thế! Nhưng lại nghĩ đến lời mẹ dặn: “ Bố mẹ và chị ở nhà lao động vất vả để cho con được học hành, con phải cố gắng tập trung vào học thôi đừng có đua đòi yêu đương mà hỏng thân và phụ công mọi người con nhé”( Chả là tôi và chị gái học cùng lớp nhưng chị bị trượt tốt nghiệp cấp 2 nên không thể tiếp tục học được) . Vì thế, tôi chẳng dám tơ tưởng đến ai mà sao nhãng chuyện học hành nên kết quả học tập cũng ra phết lắm. Song vẫn thua một bạn nam trong lớp. Mỗi lần trả bài kiểm tra, luôn thấy thất vọng vì bạn ấy được điểm cao hơn. Tối nào khi ngủ cũng giơ nắm tay lên tự nói với mình phải đuổi kịp bạn ấy. Lần nào bằng điểm nhau là sung sướng rung rinh. Bỗng một hôm, vừa tan buổi học, bạn đi sát bên mình,vội vàng đưa cho một cuốn vở mỏng, nói lí nhí và run rẩy: “ Mình gửi Thu cái này”. Cầm quyển vở trên tay cứ ngơ ngơ ngác ngác chả hiểu đầu cua tai nheo gì nhưng cũng chẳng dám mở ra xem ngay. Về đến phòng mới mở thì thấy trong đó có một bức thư dài kín hai trang giấy. Vừa đọc vừa run lập cập như đang vụng trộm điều gì. Tiếc là trải qua bao nhiêu năm tháng, bức thư ấy nay không còn nữa. Nhưng những câu thơ mở đầu bức thư thì Song Thu đã thuộc nằm lòng. Nó đây nè.
            Đêm nay gió mát trăng trong
Bút nghiên xin viết đôi dòng thơ riêng
            Song Thu người bạn mến thương
Song Thu người bạn cùng đường tiến lên
            Song Thu tên ấy không quên
Song Thu tên ấy khắc trên tim mình
.
            Hồi ấy mình chẳng hồi âm cho bạn đâu . Có lẽ tại mình nhớ lời mẹ nên chỉ chú tâm vào việc học thôi. Cũng có lẽ tại mình chỉ quý mến bạn vì bạn chân thành, giản dị; Ngưỡng mộ bạn vì bạn học giỏi chứ chưa có độ rung động của con tim yêu chăng? Hơn bốn chục năm rồi chưa gặp lại nhau nhưng mình vẫn luôn quý mến bạn, luôn hỏi thăm tình hình của bạn qua bạn bè. Liệu bạn có nhớ đến mình không? Còn mình,  khi vào đại học rồi ra công tác, tuy được đọc nhiều câu thơ ngỏ ý yêu thương có thể tha thiết hơn, khéo léo hơn, nhưng những lời tỏ tình run rẩy, vụng về thưở học trò vẫn cứ lung linh một vẻ đẹp trong trẻo, hồn nhiên làm mình mãi mãi không quên






                                  30-11-2015
                                   Song Thu

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

CHIA VUI CÙNG BẦU BẠN BLOG

Sau bao ngày bận rộn chuẩn bị, hôm qua ( 20 tháng 9 âm lịch tức 01-11-2015), con gái  gia đình Tuân Thu đã lên xe hoa. Nhà thơ Tạ Anh Ngôi tới dự hôn lễ chụp những tấm ảnh này và đưa lên blog của anh, Song Thu cóp về đây để khoe cùng anh, chị em và các bạn blog đây ạ



                                Vừa ra đến cổng chúng đã cười phớ lớ nè


                                          Đại diện gia đình chụp ảnh với cô dâu chú rể


                                        Làm lễ gia tiên


                        Bà nội, bà ngoại và các cháu chụp cùng cô dâu, chú rể


                                   Đích tôn của gia đình rất hào hứng được nâng váy cho cô đấy
Bố cùng con gái và các bạn của cháu
Nhà nghiên cứu Kinh dịch Phạm Khắc Uyên và bố cô dâu
Song Thu và con gái
Tuân Thu cùng con gái và con trai
Ông xã Song Thu cùng em con cô ruột mình
Đỗ Đình Tuân và cháu trưởng chi nhà Song Thu
Bạn thân của vợ chồng Tuân Thu
Chàng và nàng tạo dáng trên sân khấu nè, gớm chưa?
Ôm chặt vào không lại "lạc "mất !
Nàng lại tạo dáng cùng bạn thân của gia đình

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

ĐÔI LỜI GỬI CÁC BẠN BLOG

Hết bận vì phải lên Hà Nội trông cháu giờ lại phải chuẩn bị cho đám cưới con gái nên Song Thu không thể vào mạng giao lưu cùng anh chị em và bạn bè blog được. Dám mong mọi người thông cảm cho. Hôm nay cũng quên luôn cả ngày 20-10 nữa nè. Vừa rồi nghe các con điện về chúc mừng mới sực nhớ ra, vội hỏi ông xã: " Anh không có gì tặng em nhân ngày này sao?". Chàng mới thủng thẳng đáp rằng: " Anh đã làm thơ tụng ca vợ gửi tặng em rồi, chưa mở mạng xem à?" 
Hơi thất vọng vi chẳng được tặng quà chi cả, rồi lại tự an ủi mình rằng, có thơ tặng là tốt rồi. Vào mạng mở ra, thấy bài thơ ấy như vầy nè, khoe cùng mọi người luôn đây.

Vợ ca nhân 20/10





Vợ ca nhân 20/10
Nhân ngày 20 tháng 10
Đỗ Tuân xin có vài lời vợ ca
Ba ba năm sống một nhà
Bây giờ sắp sửa thành ba gia đình
Chúng đua ra ở Hà Thành
Chí Linh còn lại có mình với ta
Chúc mình trẻ đẹp thêm ra
Cứ tươi hơn hớn như hoa giữa rừng.
Ai trông thấy cũng vui mừng
Muốn cười muốn hát chứ không muốn chuồn.
20/10/2015
Đỗ Đình Tuân


Nhân ngày phụ nữ Việt Nam này, Song Thu xin gửi tới các chị, em và các bạn nữ blog lời chúc sức khỏe và hạnh phúc. Chúc phái nữ chúng mình ngày càng xinh đẹp và giỏi giang nha

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

ĐẠT ĐẠO



Tôi vốn rất mơ hồ về Phật pháp nhưng lại có một anh bạn blog đam mê giáo lý nhà Phật. Sang trang của anh ấy, thấy bàn nhiều vấn đề về Phật giáo thấu đáo lắm. Tôi thích đọc nhưng hiểu không tường tận nên chỉ dám lắng nghe thôi chứ ứ dám mạn đàm. Có một cô bạn tặng cuốn Kinh : PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ, tôi cũng đọc rất chăm chú. Có những bài đã thuộc. Song hiểu về các bài kinh đó chẳng được là bao. Hôm vừa rồi lại có một bạn thơ mang đến tặng bài thơ của Nhà sư Huyền Không. Tôi cảm thấy khi đã đạt đạo, Người sống thật ung dung thanh thản nhẹ nhàng. Mình muốn học theo Người mà sao khó thế! Có phải tôi không có duyên với môn đạo này chăng?
Dù sao, hôm nay tôi cũng đưa bài thơ này lên để mọi người đọc và suy ngẫm nha: 

Qua thiền môn: thấy trời xanh
Kim cang kinh tụng chân thành từng trang
Khói hương quyện cảnh mơ màng
Hư không là chiếc y vàng quấn thân

Thiền môn xưa sạch phong trần
Kim cang kinh khép trầm luân thoát rồi
Ta từ sanh tử về chơi
Ngồi trên chót đỉnh mỉm cười với trăng

Thân ta là giải đất bằng
Tâm ta là nước sông Hằng mênh mông
Tình ta là đóa hoa hồng
Ý ta là cả cánh đồng tâm linh

Còn đâu nữa Kim Cang kinh
Thiền môn biến mất mà mình vô ngôn
Bình minh về ngập hoàng hôn
Kêu lên một tiếng tỉnh hồn ngàn xưa
                   Huyền Không

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

NHẮN CÙNG GÓA PHỤ















( Họa nguyên vận bài GIÓ BẤC của Nguyễn Thị Vin)

Đã bấy nhiêu năm khép kín phòng
Và nhiều đêm lạnh thức chong chong
Người về chín suối tan niềm hạ
Kẻ ở trần gian lạnh nỗi đông
Khi chữ tam tòng còn ám ảnh 
Thì thân góa phụ mãi long đong
Từ nay hãy gói buồn đau lại
Dấn bước tình tang bỏ hết tròng
               02-10-2015
               Song Thu

NỖI LÒNG CÔ PHỤ
( Họa nguyên vận bài GIÓ BẤC)

Màn đêm thảng thốt phủ cô phòng
Lặng lẽ canh tàn thắp nhớ chong
Chiếu phúc chưa nồng hương lửa nhóm
Chăn sầu vội lạnh tuyết băng đông
Đường xa nghĩ nỗi ngày mai khép
Lối cũ nghe niềm cổ độ đong
Muốn giữ tình chung cho vẹn nghĩa
Mà thương mắt biếc lệ lưng tròng !

Lý Đức Quỳnh

(Phụ chép bài mời họa)

          GIÓ BẤC
Gió bấc sương buông khép cửa phòng
Chăn đơn gối chiếc ngọn đèn chong
Người về đất Phật hồng sen hạ
Em ở quê nhà lạnh gió đông
Mấy độ thu sang lòng khắc khoải
Bao mùa xuân tới dạ sầu đong
Vườn xưa lá rụng người đi mãi
Lạnh lẽo canh khuya lệ ứa tròng
               8-2015
            Nguyễn Thị Vin

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

GÀ CỦA HỒNG NGA


Nàng Hồng Nga trong trang blog Hưng Yên quê mẹ vốn rất nhắng, rất hóm lại còn giỏi ghép ảnh trên vi tính nữa. Dạo trước nàng lên bài thường xuyên và bạn bè vào trang đó chia sẻ rôm rả lắm. Tuy nhiên chẳng hiểu vì lý do gì, nàng " bế quan tỏa cảng" khá lâu làm nhiều ông lão rầu thúi ruột và cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như kẻ mất hồn. Bỗng dưng, hôm qua nàng trở lại với hình ảnh một chú " GÀ ĐÔNG TẢO QUÊ EM" rất ngộ nghĩnh. Các đấng tình si vội vã sang thăm và bày tỏ lòng thèm khát của mình.
 Song Thu vốn quý chủ nhân trang blog Hưng Yên quê mẹ nên thấy báo có bài mới cũng tức tốc sang ngay. Thích thú với hình ghép chú gà rất lạ, rất quấy lại đọc lời còm của các đấng nên mình mới tức hứng viết mấy câu văn vần như sau:

Gà Đông Tảo của Hồng Nga
Lông mào đỏ chót chân đà trắng tinh
Xỏ giáy cao gót rõ xinh
Làm cho bao gã si tình muốn măm
                29-9-2015
                Song Thu

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

HỘI NGỘ TRI ÂN CUỘC ĐỜI

          Mấy bữa ni bận rộn lu bù, bao nhiêu là công việc lại tiệc tùng liên miên. Thấm mệt. Hôm nay lại tham dự cuộc gặp mặt xóm trian, dẫu mưa như trút và số người có mặt ít hơn mọi năm nhưng vẫn cứ vui hết mình. Sau mục tâm sự, chia sẻ nỗi niềm và đọc thơ là ăn tiệc là hò hát rất say mê. Tô Hà và Nguyễn Đình Khoản còn có màn nhảy van tuyệt đẹp. Tiếc là mình mải xem nên không quay và chụp được những cảnh đó. Chỉ có mấy tấm hình này trưng lên để khoe cùng anh chị em và bạn bè blog thôi


                               
                                     
                                         
                       
                    
                                      
                                            
                               

                                 




22/09/2015
Song Thu