Thứ Năm, 5 tháng 4, 2018

VÀI NÉT VỀ HAI BÀI THƠ CỦA HAI NGƯỜI BẠN THƠ QUÁ CỐ

( Tổ thơ xóm Núi)
( Ông Bùi Trác Trường và phu nhân)




                      ( Ông Vũ Bá Huyên)

               Tổ thơ khu phố Nguyễn Trãi 2 mà chúng tôi quen gọi là tổ thơ phố núi chỉ có vẻn vẹn hơn chục người thôi. Ai cũng nghỉ hưu từ lâu rồi. Vì về hưu mới có thì giờ mà thơ ca hò vè chứ. Ít người thì ít thật nhưng sinh hoạt đều đặn lắm và mỗi năm vẫn cho ra đời một tập thơ kia đấy. Tính đến năm 2017 vừa qua đã có đến 11 tập thơ chào đời rồi. Như thế là tổ thơ đã hoạt động được 11 năm. Vui vẻ, ấm cúng và nồng đậm nghĩa tình cũng là một nét đặc trưng tiêu biểu của tổ thơ này.
           Tuy vậy, năm vừa qua lại có tới hai thành viên đã về với tổ tiên. Dẫu biết rằng : “sinh, lão, bệnh, tử” là lẽ thường của cõi đời. Song ai trong tổ thơ chúng tôi cũng thấy buồn và trống vắng lắm. Mới hồi tháng 11 năm ngoái, sinh hoạt còn đủ mặt anh hào, thế mà lần sinh hoạt đầu năm nay đã vắng mất hai người rồi. Trước ngày sinh hoạt, Song Thu mới lần tìm những bài thơ của hai bậc tiền bối để đọc lại mà lòng không khỏi bùi ngùi xúc động. Bởi đọc thơ mà như thấy hai ông cứ hiện ra rõ mồn một, từ dáng hình đến điệu sinh hoạt và cốt khí của từng ông. Có câu: “ Văn là người” quả không sai vậy.
            Tôi xin chọn để giới thiệu một bài thơ của ông Vũ Bá Huyên, một ông già thon gọn, tầm thước vừa mau mồm mau miệng vừa nhanh nhẹn trong mỗi bước đi, một ông già hôm nào cũng dậy từ 4h sáng để tập thể dục đến khoảng hơn 5h là vào ăn sáng rồi lại đi bộ thăm bạn bè gần hoặc đạp xe đi thăm bạn bè xa hơn chút xíu. Ông hay làm thơ Đường luật thất ngôn bát cú về các con vật như con cua, con ếch, con cóc con cò hoặc con ốc con cá vv… Cũng có khi ông lại dùng thơ Đường để tự hoạ chân dung của chính bản thân mình. “Tuổi tám mươi” là một bài thơ như thế:
Tôi thọ năm nay tám chục tròn
Trông sau người bảo vẫn trai son
Là nhờ nhà nước tinh thần tốt
Lại được gia đình vật chất ngon
Thể dục năng rèn cơ chậm tóp
Dưỡng sinh siêng luyện cốt lâu giòn
Rượu chè, thuốc sái a lê tuốt
Nên tuổi tuy già dáng vẫn thon
2004
Vũ Bá Huyên
             Một bài thơ Đường rất chuẩn về niêm luật, rất chặt chẽ trong kết cấu nhưng không trang trọng cổ kính, gò bó khuôn sáo mà rất giản dị. Thậm chí là nôm na và mộc mạc trong từng câu từ và rõ ràng rành mạch trong ý tứ nhưng vẫn đủ sức cuốn hút người đọc. Nó đúng là một bản phác thảo thô mộc về bản thân nhưng không thô thiển mà pha chút cười cợt hom hóm nên đọc lên thấy vui vui và ý vị. Tôi thích cách dùng những cụm từ dân dã mà giàu sức gợi của tác giả như: trai son, tinh thần tốt, vật chất ngon, cơ chậm tóp, cốt lâu giòn và nhất là những từ trong câu 7: “ rượu chè thuốc sái a lê tuốt” thì thật là không còn có thể mộc mạc hơn. Nó như một khẩu ngữ thuần phác được bê nguyên vẹn vào một bài thơ cổ mà đọc lên không chút gợn. Ngược lại ta thấy một thái độ dứt khoát không dính líu đến những tệ nạn, những thứ độc hại của một ông già qua một bài thơ có giọng điệu vui vui, tưng tửng như cợt đùa chứ không hề lên gân lên cốt hoặc cao giọng giáo huấn răn dạy chi cả .Tôi lẩn mẩn làm một phép thử để thay những từ khác vào như thay từ “thuốc sái” bằng thuốc lá, rồi thay cụm từ “a lê tuốt” bằng cụm từ không màng tới, không dùng tuốt vv… thì đều thấy không ổn chút nào.Vì thay như thế, tuy ý thơ không có gì khác biệt đáng kể nhưng giọng điệu thơ và vị thơ thì đã mất hẳn rồi. Thế mới biết những khẩu ngữ được dùng đúng chỗ lại trở nên đắc địa và sinh động biết bao.
             Điều đặc biệt nữa là kết cấu của bài thơ cũng rất tự nhiên và chặt chẽ. Này nhé, câu phá đề,giới thiệu cụ thể về tuổi thọ của bản thân rất nghiêm túc và chuẩn xác: “ Tôi thọ năm nay tám chục tròn”. Đến câu thừa đề lại nói về độ trẻ trung của ông lão một cách rất khách quan: “ Trông sau người bảo vẫn trai son”. Nghĩa là, thực tình tôi đã tám mươi tuổi rồi nhưng người ta vẫn bảo tôi trẻ trung như trai son vậy. Thế rồi tất cả những câu sau lại lý giải tỷ mỷ vì sao tôi có được sự tươi trẻ ấy. Trước hết “là nhờ Nhà nước tinh thần tốt”. Câu này có vẻ như hơi sáo chăng? Không đâu. Chân thực lắm đấy. Đã nhiều lần ông tâm tình với tôi: “ Tôi tham gia phá kho thóc của Nhật rồi bỏ làng ra đi đến làng Thủ Chính làm thuê làm mướn kiếm ăn. Dân ngụ cư bị coi thường lắm. Đói rét, bệnh tật tôi đều đã trải qua rồi. May mà ơn Đảng ơn Bác ơn Nhà nước nên mới được như ngày hôm nay; Đã có hơn 40 năm tuổi Đảng, lại có lương hưu, có nhà đất đàng hoàng, tôi chả còn mong ước gì hơn”. Như thế là nhờ nhà nước mà tinh thần tốt là chính xác rồi. Kế đến là “ được gia đình vật chất ngon”. Nghĩa là được vợ con lo chu tất về miếng ăn miếng uống giúp tôi thấy ngon miệng lắm. “ vật chất ngon” là một cách nói là lạ và khá ấn tượng. “Ngon” chứ không phải sang hay nhiều đâu nhé. Từng sống gần ông mấy chục năm, tôi biết cái “ vật chất ngon” với ông thanh đạm và bình dị lắm. Chỉ mỗi bưa vài lưng cơm gạo quê, bát canh rau vườn nhà, chút thịt hoặc cá tép kho hay vài miếng đậu. Thế thôi chứ chẳng phải sơn hào hải vị gì nhưng ông cụ cảm thấy ngon miệng lắm. Điều quan trọng nhất để giữ được thân thể khoẻ trẻ dài theo năm tháng được tác giả nhấn mạnh là do bản thân chăm rèn luyện thể dục và tránh xa những thứ độc hại…
Thể dục năng rèn cơ chậm tóp
Dưỡng sinh siêng tập cốt lâu giòn
Rượu chè thuốc sái a lê tuốt
Từ đó tác giả kết luận một cách đầy tự tin rằng: “ Nên tuổi tuy già dáng vẫn thon”.
            Bài thơ cứ phô bày hết mọi nhẽ chứ không ẩn dụ, nói bóng nói gió gì; Đọc lên ai cũng hiểu, không cần phải giảng giải ;Nhưng ta không thấy nhạt bởi nó tải được cái hồn cốt thần thái của tác giả trong cuộc sống sinh hoạt thường ngày, một nếp sống thanh đạm, lành mạnh, vui vẻ. Nó cũng nêu lên một bài học thật quý giá được rút ra từ thực tế cụ thể sinh động trong cuộc sống của chính bản thân tác giả . Bởi thế mà không hô hào, vận động, không giảng giải lý lẽ hay khuyên răn dạy bảo ai, bài thơ, tự thân nó đã mang ý nghĩa giáo dục lớn. Đó chính là thơ có ích cho đời vậy.
Nếu ông Vũ Bá Huyên say mê viết thơ Đường luật thì ông Bùi Trác Trường lại thường làm thơ lục bát. Và thơ ông Trường phần lớn là lấy đề tài từ chính phu nhân của ông. Ông từng nói: “tôi sẽ phấn đấu để trở thành người làm thơ về vợ nhiều nhất Việt Nam” . Và thực tế đúng là như vậy. Tôi xin nhặt ra đây một bài thơ thuộc đề tài ấy của ông để mọi người chiêm ngưỡng:
MỪNG XUÂN CHO BÀ
Chín sáu con gái mừng bà
Áo chùng bà mặc đậm đà sắc xuân
Giao thừa đinh sửu đến gần
Năm nay tôi sẽ mừng xuân cho bà
Thời kì kháng chiến đã qua
Huân chương tôi lĩnh vài ba năm rồi.
Sáu mốt năm tuổi của tôi
Tham gia chống Mỹ hai mươi năm tròn
Thay chồng nuôi mẹ, dạy con
Năm tháng mỏi mòn bà vất vả thay
Tiền Nhà nước thưởng tôi đây
Đôi hoa mua sẵn xuân nay mừng bà
Nhìn về quá khứ xa xa
Ngày tôi yêu bà đã tặng gì đâu
Nay ngoài sáu chục tuổi đầu
Tặng hoa tuy muộn nhưng sâu ân tình
Lại thêm cái tết hoà bình
Tuy chưa nâng chén mà hình như say
Ngoài trời gió lộng mây bay
Hẳn là tiên nữ hôm nay xuống trần
Tiên nữ vui với táo quân
Còn tôi, tôi chỉ vui xuân cùng bà
Giao thừa 1997
Bùi Trác Trường
               Riêng đề tài về tặng quà cho vợ cũng được tác giả Bùi Trác Trường viết nhiều bài lắm. Nào là tặng quà nhân ngày mừng thọ, nào tặng quà nhân dịp 8-3. Quà tặng cũng khá đa dạng: Khi là nồi bún riêu cua, lúc là nồi nước tắm, kèm theo động tác kì lưng rất đa tình. Song có lẽ, bài “ Mừng xuân cho bà” là một bài tôi thấy xúc động hơn cả. Trừ những câu thuộc phần đầu có vẻ kể lể, dài dòng thì từ câu “ Thay chồng nuôi mẹ dạy con”đến cuối bài đã lắng đọng tâm tư, đậm chất trữ tình khiến người đọc rưng rưng rung cảm.Tác giả không chỉ cảm kích và đánh giá cao công lao nuôi mẹ, dạy con của vợ mà còn nhìn hình ảnh người vợ gầy guộc vất vả bằng con mắt đầy yêu thương trân trọng : “ Năm tháng mỏi mòn bà vất vả thay”. Tình cảm yêu thương ấy được đẩy lên bước nữa bằng hành động cụ thể và thiết thực mà tác giả dành cho vợ:
Tiền Nhà nước thưởng tôi đây
Đôi hoa mua sẵn xuân nay tặng bà”
Sau hành động mua đôi hoa tai tặng vợ này, tác giả không đi vào mô tả niềm vui sướng của vợ khi nhận quà như nhiều bài thơ khác trong đề tài này của ông mà bỗng dưng giọng điệu thơ chùng xuống, lắng lại trong miên man hoài niệm:
Nhìn về quá khứ xa xa
Ngày tôi yêu bà đã tặng gì đâu
Nay ngoài sáu chục tuổi đầu
Tặng hoa tuy muộn nhưng sâu ân tình .
              Tôi muốn nhìn nhận khổ thơ này bằng một nhãn quan: “cách cho hơn của mang cho”để thấy rõ hơn cái sức nặng trong tình cảm của tác giả với phu nhân. Đã đành, món quà đôi hoa tai không phải cái gì quá to tát nhưng cũng không phải thứ rẻ mạt hay phù phiếm mà nó vừa có giá trị như một món trang sức lại vừa có tính thiết thực như một chút của để giành. Đặc biệt là khi trao tặng món quà đó cho vợ, tác giả lại xót xa nghĩ về quá khứ xa xôi từ thuở yêu đến khi thành vợ chồng rồi có con có cháu tôi cũng chưa tặng được gì cho bà thì ta chợt hiểu rằng, tác giả thương và yêu vợ biết bao nhiêu. Ông không có quà tặng vợ không phải vì ông vô tâm, không nghĩ tới mà vì hoàn cảnh eo hẹp quá đấy thôi. Đọc tới đây tôi lại chợt nhớ đến những câu thơ ông viết về vợ mình trong ngày cưới:
Ngày nào tôi đến đón dâu
Thấy bà trong chiếc áo nâu vải dầy
Thế rồi năm tháng đánh Tây
Áo nâu vá víu càng dầy càng thâm
( Nét xuân về bà).
            Đúng là trải qua những năm tháng khốn khó vì nuôi mẹ dạy con, bà đã mỏi mòn, gầy guộc đi. Tấm áo nâu cũng ngày càng thêm thâm, thêm dầy lên vì nhiều mảnh vá. Nhưng không vì thế mà nghĩa phu thê nhạt nhoà, tình chồng vợ vơi bớt. Ngược lại, tình yêu thương của ông đối với bà ngày càng thêm đằm thắm đậm đà. Vừa nhận được chút tiền thưởng là ông nghĩ ngay đến vợ rồi mua quà tặng vợ. Cho nên: “ Tặng hoa tuy muộn nhưng sâu ân tình” và ông rưng rưng xúc động khi được trao tặng cho bà, được tri ân đối với bà, người đã từng cùng ông gánh vác chia sẻ mọi khó khăn gian khổ trong suốt bao năm tháng “ nuôi mẹ, dạy con”. Cho nên những câu thơ sau cứ tưởng như chuyển sang một mạch khác, tưởng như không ăn nhập gì với chuyện tặng quà mà lại thật đẹp, thật thắm thiết nghĩa tình
Lại thêm cái tết hoà bình
Tuy chưa nâng chén mà hình như say
Ngoài trời gió lộng mây bay
Hẳn là tiên nữ hôm nay xuống trần
Tiên nữ vui với táo quân
Còn tôi, tôi chỉ vui xuân cùng bà
              Ở đây, ngôn ngữ thơ đã mất đi cái vẻ thật thà kể lể, cái tính chân thực trần trụi mà trở nên ảo diệu, mơ hồ như thực như hư để diễn tả niềm yêu, lòng say của tác giả đối với vợ mình. Hình như tác giả bỗng thấy vợ mình đẹp lung linh như tiên nữ vậy. Mà với tác giả, giờ đây tiên nữ có xuống trần đi chăng nữa ông cũng chẳng thèm để mắt tới, ông chỉ vui xuân cùng bà, tiên nữ của riêng ông thôi.Bài thơ không hề có một từ yêu, từ thương hay từ đắm say tha thiết nào mà đọc lên ta vẫn cảm nhận đủ đầy tình yêu niềm thương và lòng say mê, trân trọng của tác giả với người vợ tao khang. Có lẽ đây chính là tình cảm chân thành nhất mà tác giả luôn giành cho vợ trong suốt bao năm chung sống, giờ đã được chắt ra thành thơ nên vì thế mà bài thơ cứ tự nhiên gieo vào lòng độc giả những cảm xúc rưng rưng.
             Trên đây là hai, trong nhiều bài thơ mà tôi thích của hai thi hữu xóm núi chúng tôi. Mỗi thi phẩm đều có một nét đẹp riêng, một phong cách sáng tác riêng.Tuy không bay bướm trong ngôn từ, không độc đáo trong cấu tứ nhưng cả hai thi phẩm đều tạo được dư ba trong lòng độc giả bởi cái mộc mạc, chân thật trong tình cảm và trong suy nghĩ của hai ông. Tôi viết vài cảm nhận của mình về hai tác phẩm đó coi như một nén tâm nhang bái biệt vong linh hai vị và nói với hai vị rằng thơ ca và tinh thần của các vị sẽ còn mãi trong lòng chúng tôi, những người bạn thơ thân thiết của các vị.

Sao Đỏ : 5-4-2018
Song Thu



Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

LONG TU ĐÃ NỞ NHỮNG BÔNG HOA ĐẦU

              

           Mình yêu hoa lắm nên thường thích trồng các loại hoa quanh sân nhà. Tuy vậy, mình chỉ trồng những loài hoa dễ tính thôi. Còn phong lan thì nghe mọi người nói là khó lắm nên mình chưa dám với tới. Mấy năm trước mình đã có mấy dò lan do bạn bè, con gái và trò cưng tặng nhưng sau một đôi năm,chỉ có dò vũ nữ đơm hoa. Đến khi đi trông cháu trên Hà Nội thì phải đem cho, vì không chăm được.
           
            Đầu năm 2017 vừa qua, trò cưng lại tặng mình hai dò lan: phi điệp và long tu. Mình chăm tưới ra trò nhưng chúng chẳng những không xanh tốt lên mà lại vàng úa và rụng lá đi. Nghĩ là nhà mình nhiều nắng quá nên chưa đủ độ mát để trồng lan nên buồn lắm. Vài tháng sau trò ra chơi, mình đem điều băn khoăn đó bày tỏ với trò. Em ý nói rằng: " Không sao đâu cô, nó rụng lá để chuẩn bị ra hoa đấy". Nghĩ là trò an ủi mình thôi. Nào ngờ, sớm nay ra tưới đã thấy long tu trổ mấy bông đẹp lung linh. Vui quá, mình nhẩy tưng tưng và hét toáng lên: " Long tu ra hoa rồi. Đẹp lắm. Anh ơi ra chụp ảnh đi".
                 Nghe vậy, ông xã vội xách máy ảnh ra chụp. Mình đem ra đây để khoe với mọi người thôi
Sao Đỏ : 8-3-2018
Song Thu




            

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

MỘT SỐ HÌNH ẢNH TRONG TẾT NGUYÊN ĐÁN 2018

 Cháu nội yêu quý trong ngày sinh nhật: 17-02-2018( mồng 2 tết nguyên đán)


 Ảnh chụp hôm mồng 4 tết, các cháu trên Bắc Giang xuóng thăm
 Ảnh chụp mồng 7 tết khi về quê mừng thọ mẹ 95 tuổi
Sao Đỏ : 02-3-2018
Song Thu tập hợp

Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

QUÀ TẾT SỚM

( Có con gái thích thật đó nha mọi người ơi...Còn nửa tháng nữa mới tết mà mình đã được con gái và con rể gửi biếu một chậu HỒ ĐIỆP đẹp tuyệt vời luôn nè. Mình chụp ảnh cùng với chậu hồng nhà và chậu Kim ngân lượng để khoe cùng mọi người đây. Chưa lập xuân mà xuân đã tràn vô sân nhà mình rồi. Vui quá đi thôi)

Sao Đỏ: 01-02-2018
Song Thu

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

GHI CHÉP NGÀY CUỐI NĂM?



          

        




Gần hết năm 2017, mọi cơ quan đoàn thể cứ rộn ràng hết cả lên vì họp hành tổng kết. Những nhà kinh doanh lặt vặt cũng lắng lại suy tư trăn trở xem năm qua đã làm được những gì, còn điều gì chưa được để sang năm rút kinh nghiệm làm tốt hơn. Thị nghỉ hưu rồi lại tài hèn sức mọn nên chẳng làm thêm được việc chi, thậm chí trông cháu cũng không đến lượt Thị vì các con biết Thị đã yếu lại nhanh quá sên bò nên chúng thuê người giúp việc cho lành. Thế là Thị chỉ còn mỗi việc: “ Sớm hôm chăm sóc mỗi ông còm” và chơi thôi . Nhưng mà thấy người ta tổng kết thì Thị cũng phải tổng kết chứ. Kém miếng khó chịu mà.


Nhưng tổng kết cái gì đây? Không lẽ lại đi ghi chép là năm qua Thị đã nấu được bao nhiêu bữa cơm hay quét dọn được bao nhiêu lần nhà cửa sân ngõ à? Thế có mà hâm. Hâm tỷ độ chứ chẳng chơi. Vắt tay lên trán nghĩ mãi Thị cũng nghĩ ra cách tổng kết của riêng Thị. Đó là ghi chép lại những cuộc du ngoạn của Thị trong năm qua. Gọi thế cho lịch sự chứ chẳng nhẽ lại nói toẹt ra là những lần đi chơi của Thị. Mà thực chất nó đúng là những lần đi chơi thật . Thế là Thị hí húi tổng kết việc đi chơi của chính mình.


Người ta lắm bạc nhiều tiền và dồi dào sức khoẻ lại có máu me du lịch thì thăm thú Đông Tây, Âu Á tung hoành. Còn Thị: Tiền ít, sức yếu và máu ngao du cũng gần như bằng không nên dù là bản tổng kết một năm đi chơi của Thị cũng nghèo nàn lắm lắm. Cứ tính cả những lần đi chợ hoặc ra thăm thú phố phường quanh nơi Thị cư trú cũng chỉ đếm đủ trên mười ngón tay thôi. Cái việc ấy Thị cũng ghi chép lại trong bài : “ Từ nhà, ra phố , lên chùa” rồi. Bây giờ Thị chỉ kể ra đây những chuyến ngao du xa xa một chút thôi. Nghĩ đến đây, Thị mỉm cười một mình và rung đùi ra chiều đắc ý lắm. Chả đắc ý thì sao khi mà cái kẻ ít ngao du như Thị năm nay cũng có vài ba lần đi xa hẳn hoi chứ kém cạnh gì?


Lần đầu là Thị về quê thăm thân mẫu của Thị vào một ngày cuối mùa hè. Thị đi cùng với chồng. Vợ chồng Thị thuê hẳn một chuyến xe con kia đấy. (Chả là hồi vợ chồng con trai út nghỉ hè có mời vợ chồng Thị đi du lịch nhưng Thị và chàng không đi. Chúng biếu ít tiền để bố mẹ thích đi đâu thì đi. Ban đầu vợ chồng Thị bàn nhau là nhân dịp 35 năm sống chung với lũ này chúng ta sẽ đạp xe đạp đi các nơi mà cái thuở hẹn hò mình đã từng đi như: Hưng Yên quê gốc của Thị rồi Lục Ngạn là nơi thân mẫu và anh chị em của Thị đang sinh sống. Lại cả Ninh Thanh, nơi trường cũ Thị từng công tác, nơi có những con đường quê đã từng ghi dấu bao kỉ niệm giữa Thị và chàng. Rồi còn cả Hà Nội Hồ Tây, nơi Thị cùng chàng đã ngao du. Cái sự bàn bạc cho chuyên đi này vào những ngày đầu xuân kia đấy.Nhưng khi cái nắng tháng 3 bắt đầu làm cho con người mệt mỏi “lừ đừ cơm chẳng buồn ăn”thì Thị và chàng tự thấy không thể đủ sức đạp xe như vậy được. Hơn nữa năm nay chàng lại bị sao Thái Bạch chiếu mạng nhỡ xảy ra chuyện gì thì nguy. Thế là cái ý định lãng mạn ban đầu ấy bị dẹp bỏ ngay tức khắc.) Thị bàn với chàng là về quê thăm mẹ. Chàng nhất trí cao. Thế là lên đường. Thân mẫu của Thị đã ngoài chín chục rồi lại nặng tai lắm nên không còn nhanh nhẹn như mấy năm trước nữa. Song ơn giời cụ vẫn khoẻ mạnh, minh mẫn. Thấy vợ chồng Thị về, cụ mừng lòng nên gọi cả các con trai gái dâu dể đến tụ họp và làm một bữa ra trò. Mẹ con anh chị em tíu tít chuyện trò cứ nở như gạo vàng. Sau vài tiếng đồng hồ, vợ chồng Thị chào tạm biệt mọi người rồi ra về. Mọi người ai cũng lưu luyến bịn rịn mẹ Thị thì chỉ nói: “Thỉnh thoảng nhớ về chơi với mẹ nhé.” Thị vâng dạ rồi rưng rưng bước lên xe. Các em mang cho bao nhiêu là vải thiều rồi gà quê nữa chứ. Chuyến đi ấy chỉ là sáng đi chiều về thôi.


Lần thứ hai là Thị đi thăm gia đình bạn cũ ở Hà Nội. Lần này Thị đi xe máy, do một cô bạn chở chứ Thị có biết đi xe máy bao giờ. Đến cả cái xe đạp điện mà Thị còn chả đi nổi nữa là. Chuyến đi này, Thị chỉ định thăm lại thân mẫu ( Thị vưỡn gọi là U) của người bạn thân nhất với Thị thời sinh viên chút thôi. Nhưng biết tin này, bạn Thị và các em tập hợp đông đủ đón tiếp Thị niềm nở lắm. Mừng nhất là: dù đã ngoài chín chục tuổi rồi, lại mấy chục năm qua không gặp Thị, thế mà khi Thị vừa đến U đã hỏi: Cái Thu hở? Thị tròn mắt ngạc nhiên: U vẫn nhận ra con sao? Các em bảo: Từ hôm qua, biết tin chị sẽ về chơi, U cứ ngóng mãi và còn bảo : Con bé Thu thời sinh viên vẫn về nhà mình vét cơm nguội đấy. Giờ nó nhớ cơm nguôi nên lại về hả? Thị ôm lấy U thỏ thẻ:

-U vẫn khoẻ mạnh, minh mẫn thế này thích thật.

U bảo : "chả khoẻ đâu, ốm đau luôn đấy. Được cái các em nó chăm lắm, thích ăn gì cũng có, chả khổ như ngày xưa." Sau màn hàn huyên là tổ chức ăn uống. Các em làm phở rồi nướng chả nữa chứ. Một đống củi to được đốt lên để lấy than nướng chả. Bọn Thị thi nhau chụp ảnh. Nào là chụp chung với U, chụp toàn thể. Nào là chụp đôi, chụp ba, chụp tuỳ hứng. Lửa cháy rừng rực, ai nấy thi nhau nhảy múa quanh đống lửa để chụp ảnh. Rồi lại chụp trong vườn bưởi với đủ các kiểu nâng bưởi, hứng bòng hoặc lấp ló trong các nhành bưởi, cứ loạn hết cả lên. Ai ai cũng tưng bừng hớn hở như con nít đi hội vậy. Vui quá trời vui luôn! Tối đó Thị và cô bạn đi cùng ngủ lại một đêm rồi sáng mai ra chợ Mỗ lượn một vòng mua bán cái này cái nọ . Trưa hôm đó, Thị chào U và các em rồi cùng cô bạn qua nhà con gái Thị ở Hà Đông.Cơm nước xong và nghỉ ngơi đến chiều mới trở về Sao Đỏ.

Chuyến đi gần đây nhất của Thị là sang thành phố Hải Dương thăm bạn, cũng là bạn cùng lớp thời sinh viên. Tuy Hải Dương cách nhà Thị chưa đến bốn chục km và đường xá đi lại cũng rất thuận tiên; Chỉ cần ra đầu đường bước lên xe buýt là vài chục phút sau sẽ có mặt tại nhà bạn rồi. Thế nhưng Thị và bạn cũng hơn chục năm nay chưa gặp nhau. Chẳng phải các Thị không thân yêu quý mến nhau mà là rất thân rất quý và thậm chí trong thâm tâm ,Thị còn hàm ơn cô bạn này vì bạn đã giúp Thị lúc Thị khó khăn nhất. " Một miếng khi đói bằng một gói khi no" là thế đấy. Lý do mà bọn Thị ít gặp nhau là vì Thị bị say xe còn bạn Thị thì bận chăm chồng, chăm cháu nên không dứt ra mà đi được. Cách đây chừng hơn tháng, có mấy bạn cùng lớp thời đại học ghé thăm nhà Thị, Thị có gọi điện mời bạn về tụ tập cho vui. Nhưng bạn than là: ốm đau, bệnh tật đầy mình nên chả đi được. Thị thương bạn lắm, muốn sang chơi ngay song chưa có điều kiện. Vì thế lần này khi nhờ được người chở, Thị quyết tâm đi ngay, dù trời hôm đó vừa mưa vừa rét buốt ghê gớm. Sợ Thị không nhớ lối vào nhà, bạn Thị che ô ra tận đường lớn đón. Gặp vợ chồng bạn Thị vừa mừng vừa tưng tức lạ. Mừng vì thấy bạn Thị vẫn mạnh khoẻ, trẻ trung và nhanh nhẹn. Tưng tức vì gọi điện lần nào bạn cũng than vãn về bệnh tật. Cứ ngỡ là bạn yếu ớt xụng xịu cơ. Vốn "ruột để ngoài da" Thị vừa ôm chầm lấy bạn vừa đấm thùm thụp vào lưng bạn mà nói ra cái suy nghĩ ấy của mình. Bạn phân bua rồi đem cả đống thuốc men ra trình bày và nói: trông mẽ ngoài thế thôi chứ bệnh đầy mình đây này, nào tim, nào huyết áp lại còn dạ dày và thoát vị đĩa đệm nữa Đi đâu cũng phải mang thuốc đi theo đến khổ. Bạn đưa Thị vào nhà, lấy máy sấy ra cho Thị hơ chân, hơ tay rồi rót nước nóng cho Thị uống. Chồng bạn là một Đại Tá về hưu nhưng hiền khô thấy bọn Thị tíu tít thì chỉ cười rồi nói: Thôi mời các nàng ra dùng bữa. Ối trời, một mâm cơm thịnh soạn đã bày sẵn rồi: Nào thịt gà, thịt bò, gan lơn, trưng chim cút, giò, đậu, nào rau cải, rau ngải...và một nồi lẩu đang sôi sình sịch chỉ chờ khách cùng chủ thưởng thức. Ăn xong, nghỉ ngơi trò chuyện trên trời dưới biển rồi chiều hôm đó Thị rút quân. Bạn cho bao nhiêu là quà và hứa sẽ đến nhà Thị chơi.

Một chuyến đi đem lại cho Thị nhiều trải nghiệm thú vị và những ấn tượng khó quên nhất là chuyến đi Sài Gòn dự đám cưới con một cô trò cưng của Thị. Đó không chỉ là chuyến đi xa nhất trong đời Thị từ trước đến nay mà còn là một chuyến đi thật vui thật lạ và thắm thiết tình nghĩa cô trò. Thực lòng, chưa bao giờ Thị nghĩ tới việc sẽ có một chuyến đi như thế. Khi nhận được thiệp mời qua mạng và lời mời qua điện thoại Thị đã từ chối ngay với lý do Thị vốn say xe và chẳng dám đi đâu xa như thế bao giờ. Thị còn viện cả cái lý rằng các con đưa đi du lich Nha Trang Thị cũng không dám đi kia mà. Nhưng cái cô trò cưng đó đã nói với Thị thế này: " Cô ơi...các em mời cô đi, cô không đi lần này thì còn có lần khác, không đi nơi này thì sẽ đến nơi kia. Nhưng em chỉ có một niềm vui lớn lao, niềm hạnh phúc duy nhất này trong đời thôi nên em muốn được chia sẻ với những người quan trọng nhất, thân thương nhất của em.Mà trong số những người đó, cô là người đầu tiên em nghĩ tới. Cô đừng từ chối em nha cô. (Chả là vợ chồng em ý chỉ có duy nhất một cô con gái thôi mà). Em còn nói: Em đã nhờ mấy bạn lớp mình đến đón cô đi cùng và em cũng đã mua vé máy bay rồi cô ạ. Thị suy nghĩ nhiều lắm: Không đi thì phụ tấm chân tình của trò mà đi thì lại làm phiền trò phải tốn kém thêm. Thị đem suy nghĩ ấy nói lại với ông xã, chàng khuyên Thị nên đi. Các trò ở đây cũng động viên và mong muốn Thị đi cùng. Thế là Thị quyết định lên đường. Xe đón tận nhà để đưa Thị lên sân bay Nội Bài; Bài thuốc chống say xe cũng được các trò chuẩn bị chu đáo. Thị lên xe đi Nội Bài và lạ chưa Thị chẳng hề say xe chi hết. Còn máy bay thì Thị đã đi một lần và không say rồi nên Thị yên tâm lắm. Khoảng 22h thì đến sân bay Tân Sơn Nhất, trò đã bố trí xe ra đón rồi. Nhanh thật đấy, chỉ trong vòng mấy tiếng đồng hồ Thị đã đi dọc cả chiều dài đất nước mới khiếp chứ và người Thị vẫn khoẻ khoè khoe đây này. Trò cưng của Thị là một cô nàng xinh đẹp, dáng chuẩn như người mẫu, rất điệu đà nhưng cũng rất đảm đang, vừa dịu ngọt nhu mì lại vừa rất mạnh mẽ, cứng cỏi. Chả thế mà vẫn phải đảm đương công việc quản lý nhà nghỉ em vẫn tự tay nấu nướng mấy mâm cơm khách với các khẩu vị của khách Bắc, khách Nam khiến ai thưởng thức cũng phải công nhận là thơm ngon, nóng sốt và hợp khẩu vị vô cùng. Đêm đó cũng là đêm đầu tiên Thị được ngủ chung với các trò. Cô trò rì rầm hết chuyện nọ đến chuyện kia chừng độ gần 3h sáng mới chợp mắt. Thế mà ngay sáng hôm sau cô trò Thị lại cùng đi ngoạn cảnh luôn. Chỉ 3 ngày ở Sài Gòn mà cô trò Thị vừa dự lễ đính hôn, lễ cưới lại vừa thăm thú được rất nhiều nơi của Hòn ngọc viễn đông. Nào là chợ bến Thành, nhà thờ Đức Bà, phố đi bộ, hầm Thủ Thiêm, cảng nhà Rồng lại còn cả dinh độc lập và công viên Đầm Sen nữa chứ. Ấn tượng của Thị về thành phố Sài Gòn là những con đường rợp bóng cây cổ thụ to và thẳng tắp, những con người Sài Gòn phóng khoáng thẳng thắn vui vẻ nhiệt tình và cả cái văn hoá bán hàng của con người nơi đây cũng nhẹ nhàng thanh lịch hơn ngoài Bắc. Song có thể nói điều thú vị nhất với Thị trong chuyến đi này là lần đầu tiên Thị được dự một lễ đính hôn và lễ cưới lộng lẫy, sang trọng đến nhường ấy. Cái sang trọng đến choáng ngợp không chỉ ở hàng trăm triệu tiền hoa tươi màu sắc thanh nhã, đẹp đẽ, hay ở các món ăn ngon, lạ ; ở những người phục vụ chuyên nghiệp, ở cách tổ chức lễ cưới nhịp nhàng, trang trọng vừa đủ các nghi thức vừa rất hấp dẫn mà còn ở trang phục của cô dâu chú rể cùng gia đình cô dâu thì càng tuyệt vời hơn. Có thể nói những trang phục ấy vừa trang nhã lại vừa rất kiêu sa sang trọng.            

Từ tận đáy lòng Thị thầm cảm ơn các trò đã thiết kế cho Thị có một chuyến đi thú vị này. Trong nghề giáo của Thị liệu đã mấy ai có được niềm hạnh phúc to lớn như thế. Âu đó cũng là cái duyên với nghề , với trò mà Trời Phật đã ưu ái ban cho Thị chăng? Thị chỉ biết cầu mong cho các trò của mình luôn vui khoẻ, hạnh phúc và gặp nhiều điều tốt lành trong cuộc sống. Thị sẽ bên các trò trong suốt cuộc đời này để yêu thương chúng và được chúng yêu thương




Sao Đỏ 31-12-2017

Song Thu