BÀI XƯỚNG :
Ngỡ là xuân
Tuân –xuân chung một cái đuôi « uân »
Mà cách biệt nhau biết mấy lần
Xuân những tươi hoa cùng tốt lá
Tuân thì tóp thịt lại trơ gân
Xuân chừng « cốc vũ » 1 đà « nên nhạc »
Tuân mãi « sang thu » mới « ghép vần »
Từ đó thơ thơ và thẩn thẩn
Ngày nào hắn cũng ngỡ là xuân.
Đỗ Đình Tuân
BÀI HỌA :
Mãi mãi xuân
Mặc kệ Tuân-Xuân chung chữ « uân »
Hay là khác biết mấy mươi lần
Gạo thơm nấu khéo xơi vài bát
Chân nghé ninh nhừ chén cả gân
Bát tiết tứ thời vui xướng họa
Quanh năm suốt tháng thú hòa vần
Ngao du sơn thủy cùng bầu bạn
Là thấy cuộc đời mãi mãi xuân.
Vũ Thị Song Thu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét