Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

VỀ HƯU


         

Xa rồi phấn trắng bảng đen
Ta về vui thú điền viên cùng người
Thảnh thơi sống đoạn cuối đời
Ngoài vòng danh lợi, ngoài lời thị phi
Vàng thoi, bạc tỷ màng gì
Vườn rau, ao cá mình thì cứ vui
Gà ngon, rau sạch, quả tươi
Mùa nào thức ấy tứ thời phong lưu
Cháu con ríu rít sớm chiều
Thành công, hiếu nghĩa là điều ta mong
Trò xưa, bạn cũ đồng lòng
Câu thơ, chén rượu ta cùng sẻ chia
Làng trên, xóm dưới đi về
Tắt đèn, tối lửa mọi bề có nhau
Họ hàng nội ngoại trước sau
Buồn vui ấm lạnh bên nhau tận tình
Vợ chồng duyên nợ ba sinh
Càng già càng  vẹn nghĩa tình mình ơi
Khi nao trời gọi lên trời
Chúng mình vẫn cứ là đôi vợ chồng
                   Sao Đỏ 22-11-2011
                   Vũ Thị Song Thu

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

NGHE TIẾNG CUỐC KÊU

Cuối thu nghe tiếng cuốc kêu
Tiếng kêu gọi bạn hay kêu lạc bầy
Mà sao ai oán thế này
Khi da diết nhớ khi ngầy ngật thương
Khi như nức nở đoạn trường
Không nơi trú ngụ không đường sinh nhai
Bờ tre đống ốc hết rồi
Góc ao nhỏ cũng bị người lấn sang
Đêm đêm tiếng cuốc mênh mang
Hỏi trời cao có bàng hoàng hay không?
              Sao Đỏ: 4-11-2011
             Vũ Thị Song Thu

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

VUI VỚI TRI ÂN


                           

Mấy hôm vừa rồi tham gia làm vườn cùng ông chủ, mệt quá, khi giải lao mở blog trian ra đọc, gặp được mấy bài thơ vui, cứ sướng âm ỉ mãi. Nhiều lúc nhẩm đọc lại rồi cười một mình ra chiều thú vị lắm. Cái niềm sung sướng ấy đã định bụng giữ cho riêng mình tận hưởng chứ quyết không chia sẻ cùng ai. Nhưng đến hôm nay thì không giữ nổi nữa rồi vì nó đã bật ra thành bài viết này đây, xin chiềng ra để cả xóm cùng rung rinh cho vui.
          Gớm cứ úp úp mở mở mãi làm mọi người tưởng điều gì to tát hay bí mật lắm. Thực tình đó là bài thơ : “ Hỏi em-Cô gái hái trầu” của bác Thanh Dạ và một vài ý kiến nhận xét ý mà. Có thể với mọi người nó chẳng đến nỗi làm cho sung sướng rung rinh, âm ỉ đến thế. Nhưng với tôi thì tôi rất khoái. Có lẽ tại cái tạng của tôi cứ thích những cái gì vui vui hom hóm chăng? Chẳng thế mà ngay từ thưở mới ra trường, lần đầu tiên thao giảng trong tổ văn, tôi cũng chọn giảng truyện cười : Tam đại con gà và Đến chết vẫn hà tiện. Tôi nhớ chị Lan cùng tổ khuyên tôi : “Em chọn bài khác đi, con gái giảng truyện cười khó hay lắm” Tôi cám ơn chị nhưng vẫn làm theo ý mình. Trời xui đất khiến thế nào mà bài giảng đó của tôi được mọi người trong tổ thích lắm và nhất trí bình loại giỏi.Duy có một ông tổ trưởng chẳng hiểu vì lý do gì mà hôm tôi giảng không đi dự được nhưng đến khi bình xét thì lại phán: “ đồng chí mới ra trường nên xếp loại khá để còn phấn đấu vươn lên hơn nữa”. Thế là cả tổ nhất trí thông qua. Tôi ấm ức lắm nhưng chẳng dám nói gì (vì lính mới tò te mà lại). Tuy vậy trong lòng thì  cứ nghĩ rằng cái ông tổ trưởng này gàn thế mà lại có uy tín với tổ vậy sao? Ấy cái ông gàn đó bây giờ đã “đồng tịch đồng sàng” với tôi gần 30 năm rồi đấy và tôi thấy ông ấy càng ngày càng gàn hơn thì phải. Nhưng tôi đã ăn phải bùa rồi nên vẫn thích cái gàn gàn, ngang ngang đó. Thế thì có sướng thân tôi không cơ chứ? Rõ là, cái sướng cái khổ với mỗi người mỗi khác thật. Cũng như bài thơ  của bác Thanh Dạ  mà tôi thú lắm ấy, nguyên văn nó thế này:
                             Nhìn tay em hái trầu không
                             Tự dưng anh thấy trong lòng nhói đau
                             Trầu này em định bán đâu
                             Cho anh gửi một buồng cau bán cùng
                             Hay là hãy để lại dùng
                             Biết đâu mai có việc chung hai nhà
                             Xin cho anh hỏi thật thà
                             Trầu này trầu có hay là trầu không?!
 Quả là bác Thanh Dạ nhà ta đa cảm thật. Mới thấy con nhà người ta hái trầu không mà đã “Tự dưng anh thấy trong lòng nhói đau”. Rồi lại còn đa tình nữa chứ. Cho nên mới lân la làm quen và ỡm ờ ướm hỏi: “Trầu này em định bán đâu” rồi thủ thỉ gửi gắm “Cho anh gửi một buồng cau bán cùng” rồi lại băn khoăn gợi mở:”Hay là hãy để lại dùng/ Biết đâu mai có việc chung hai nhà” và cuối cùng là thật thà nhưng cũng rất tế nhị ngỏ lời rằng: “Trầu này trầu có hay là trầu không”. Gớm vòng vo Tam quốc mãi thì ra là bác ấy muốn “tỉnh tò” với cô gái hái trầu kia, mà “tỉnh tò” kín đáo tinh tế và văn hóa ra phết đấy chứ. Có lẽ bác ý đã vận dụng thật nhuần nhuyễn cách ngỏ lời của văn học dân gian Việt Nam để biến thành cách ngỏ lời rất hóm , rất Thanh Dạ, một cách ngỏ lời khiến con kiến trong lỗ cũng phải bò ra. Và đây rồi, có những con kiến ở tận đâu chắc là xa lắm và lại có cái bút danh cũng lạ lắm đã phải lòng bác Thanh Dạ nhà ta mà trả lời rằng:
                             Trầu em em ứ bán đâu
                             Lá đang bánh tẻ còn lâu mới già
                             Cau anh vỏ đã chớm ngà
                             Đem phơi lấy hạt âu là còn may
                             Thương anh em nói câu này
                             Hai cau đổi lá trầu này chịu không?
     ( Những thành viên của CLB Vòng tay trianserco)
Cũng là một tay đáo để ra phết cho nên lời thơ rất quyết đoán và đầy tự tin về bản thân mình nhưng lại không thô cứng mà rất nũng nịu rất nữ tính: “Trầu em em ứ bán đâu/ Lá đang bánh tẻ còn lâu mới già”. Có lẽ chính từ “Ứ” và từ “CÒN LÂU” đã tạo nên nét duyên dáng mà cao giá trong lời thơ chăng? Chưa hết, cái cô gái đáo để này còn thẳng thừng bóc mẽ bác Thanh Dạ, mà lại bóc mẽ trúng phóc nữa mới gớm chứ: “Cau anh vỏ đã chớm ngà/ Đem phơi lấy hạt âu là còn may”. Đọc đến câu này, tôi cứ ngậm ngùi thương bác Thanh Dạ vì nghĩ rằng điệu này thì lời ngỏ ý của bác dứt khoát bị chối từ rồi. Thật tội thân ông lão đa tình. Nhưng không, con người đáo để kia đã hạ giọng thế này: “Thương anh em nói câu này/Hai cau đổi lá trầu này chịu không?” Thật tình tứ, thật dí dỏm và vì thế mà thật thú vị!
           “Đựoc lời như cởi tấm lòng”, bác Thanh Dạ nhà ta mới gật đầu cái rụp mà thốt lên rằng: “Hai cau đổi lấy một trầu/ Thế là ngang giá-Còn cầu gì hơn”
          Thưa xóm Tri ân, tôi đã trình bày xong nỗi niềm sung sướng rung rinh của tôi với xóm chẳng biết có được ai đó trong xóm chia sẻ không? Qua xóm tôi gửi lời cám ơn bác Thanh Dạ và người làm thơ trả lời bác, người mà tôi lờ mờ đoán rằng “có tâm hồn trẻ nhất làng” chẳng biết có đúng không? Mong các bác viết thêm thật nhiều bài thơ vui và đẹp như thế này để mọi người lãm thưởng.
                                      Sao Đỏ 2-11-2011
                                      Vũ Thị Song Thu
                            

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

LỜI YÊU

Lời yêu mình gửi cho nhau
Hòa vào trời đất một màu đắm say
Nồng nàn tay nắm chặt tay
Xôn xao thương mến dâng đầy con tim
Đường quê ngan ngát hương đêm
Hương hoa bưởi quyện hương rơm ngọt ngào
Bầu trời lóng lánh ngàn sao
Trăng ngà nghiêng xuống thơm vào hoa cau
Bồng bềnh mây gió rỡn nhau
Muôn cây ngàn lá rì rào thiết tha
Sáo diều vi vút ngân nga
Cả không gian cứ chan hòa niềm yêu
Tiếng ai cười nói trong veo
Chắc là đang ngỏ lời yêu như mình
                Sao Đỏ : 23-10-2011
               Vũ Thị Song Thu

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011


          TÌNH EM
         
          Khi mà em nhõng nhẽo
          Tựa đầu vào vai anh
          Là tin tưởng yên bình
          Trong tình anh vững chãi

          Khi mà em giận dỗi
          Đùng đùng đòi bỏ đi
          Là muốn anh tức thì
          Níu giữ em ở lại
         
          Khi em im lặng mãi
Là muốn anh làm lành
Để tình yêu chúng mình
Thêm một lần thi vị

Khi  gục đầu nức nở
Nước mắt chạy vòng quanh
Là muốn anh dỗ dành
Cho an lành bão tố

Đừng trách em rắc rối
Đừng chê em phiền hà
Tình em dẫu có là
Chua cay hay mặn nhạt
Ngọt bùi hay đắng chát
Vẫn trong lành nơi anh
Vẫn chỉ dành riêng anh

          Sao Đỏ 17-10-2011
          Vũ Thị Song Thu

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

HOÀI NIÊM


Chiều buông thả ánh thu vàng chuếnh choáng
Làm  xao lòng những kẻ xa quê
Bao kỉ niệm cứ chập chờn thấp thoáng
Giữa thực hư miền kí ức đi về

Ôi tuổi trẻ một thời mê mải thế
Nào học hành nào công việc ruộng nương
Và tối đến lại hát hò tập thể
Tan cuộc vui về mái tóc đẫm hơi sương

  Lúc trưởng thành mỗi đứa một phương
Lăn lộn mưu sinh ít khi hội tụ
Nhưng kỉ niệm của một thời lam lũ
Cứ trở về làm sống mũi cay cay
Nhớ những trưa hè nắng gắt, nắng gay
Vừa chăn trâu vừa tranh thủ kiếm thêm con cua con cá
Nắng cháy lưng, lá lúa cào rát má
Chân bết bùn, tay đen nhẻm, khẳng khiu
Vẫn  rộn ràng cười nói trong veo                           

Lại nhớ khi vượt núi băng đèo
Nhặt hạt dẻ hoặc lần măng, hái nấm
Kiếm quả trám và tìm trái gắm
Có chát chua đắng đót ở trong đời



Nhớ những lần vác nứa mệt đứt hơi
Đang sắp khóc bỗng có người vác đỡ
Ngước nhìn lên  má như bừng đỏ
Hai ánh nhìn có lửa chạm vào nhau...
Rồi lặng thầm chẳng biết nói chi đâu
Hai đứa bên nhau như đi vào cổ tích
Lại nhớ cảnh mùa đông giá rét
Sương muối như hoa tuyết bên đường
sáng tinh mơ mình cắp sách đến trường
Áo một manh, chân không giầy buốt thót
Đi quãng dài lại  đốt giấy để hơ
Vẫn là mình nhường giầy vải cho ta
Chân đỡ buốt lòng ta ấm mãi...

Nhưng thực tế đâu phải là huyền thoại
Mình ra đi rồi mãi mãi không về
Mảnh hồn quê lỗi một lời thề
Mọi con đường bỗng trở nên vắng vẻ
Mọi ngọn núi cũng  thành cô lẻ
Giữa bầu trời quạnh quẽ tới ngàn xa
Nơi quê nhà ta bỗng thấy bơ vơ
Lần tìm thẩn thơ
Bước chân đời năm ấy
Lối ngày xưa cỏ xóa tự bao giờ
Sương chiều rơi chậm rãi bơ thờ
Gió sớm lạnh hững hờ xao xác
Đêm ướt áo mưa rơi xào xạc
Trăng rụng
Sao sa
Tận phía chân trời
Nỗi đau chiến tranh còn lẩn khuất mãi trong đời

Sao Đỏ 14-10-2011
Vũ Thị Song Thu
                              
                            

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

TRẦN TÌNH

Một tuần qua hỏng đường truyền
Không vô thăm được bạn hiền "Tri ân"
Ra vào ngơ ngẩn bần thần
Ngó trời chỉ thấy mây vần vũ trôi
Hôm nay đường lại thông rồi
Tha hồ lên mạng thăm người mến thân
" Nỗi mừng biết lấy chi cân"*
Trời thu như bỗng trong ngần tiếng ca
                    Sao Đỏ2-10 -2011
                       Vũ Thị Song Thu

Chú thích:* Câu thơ trích trong Truyện Kiều của Đại thi hào Nguyễn Du