Thứ Hai, 29 tháng 3, 2021

CHỈ TẠI EM MẤT NGỦ

 


( Chuyện vui cuối tuần)
Em là một phụ nữ đang vào độ tuổi: “trẻ chưa qua, già chưa tới”. Nói theo cách dân dã nhất thì là “độ tuổi sồn sồn”;Dẫu đã lên chức bà rồi nhưng vưỡn xuân thì lắm.Em có vóc dáng phương phi nhưng săn chắc; khuôn mặt không sắc sảo hay rờ rỡ xinh tươi mà đằm thắm mặn mòi. Tính tình hoạt bát,mạnh bạo, thích đùa, hay đùa và biết đùa một cách hài hước, hóm hỉnh, rất có duyên. Thơ văn cũng ra trò và quảng giao ra phết lắm. Đã thế Em lại có cơ ngơi, nghề nghiệp đàng hoàng,và nhất là đang rất rất tự do. Cho nên Em là niềm mơ của bao đấng tu mi nam tử.
Còn Chàng và Nàng cho dù “cái già đã nẫu thành dưa” cả rồi nhưng tính tình thì chẳng giống ai. Nghĩa là cũng chẳng ra cái đạo của người già, mà cũng không hẳn ra hồn bọn trẻ hay bậc trung niên; cứ nửa nạc nửa mỡ, biến hóa khôn lường,thay đổi thất thường như thời tiết làm cho người giao tiếp chẳng biết đâu mà lần vì chưa hết cái ngỡ ngàng này đã sang cái ngơ ngác khác. Nhưng vì vô hại đối với mọi người nên họ chỉ thấy buồn cười chứ không tức giận. Chàng, Nàng hợp thành một đôi, kẻ tung người hứng nhiều khi cũng ăn ý ra phết. Song lắm bận cũng chuệch choạc và căng thẳng ra trò. Dẫu chưa khi nào tới độ thượng cẳng chân, hạ cẳng tay nhưng khẩu chiến thường sắc lẹm, nảy lửa, tuy không dung tục thô thiển song cũng “sâu cay dày vỏ”; “đỏ mỏ thành đanh” đáo để. Đặc biệt là những cuộc chiến tranh lạnh cứ xảy ra thường xuyên như cơm bữa, tuy chẳng bao giờ kéo dài đến một ngày.
Trời xui đất khiến thế nào mà cả Chàng và Nàng đều kết giao với Em qua không gian mạng từ thời chơi blog đến nay lúc nào cũng khăng khít dù chưa gặp mặt Em bao giờ. Giữa ba người bọn họ tự dưng hợp thành một bộ, thơ phú tán tỉnh rôm đáo để. Nàng đóng vai “chị cả” bao dung. Em vào vai “tiểu tam” ngoan ngoãn khiêm nhường. Cố nhiên là Chàng trở thành đấng “quân vương” tối thượng giữa Nàng và Em nên cứ tự phát mà sung sướng rung râu chớ bộ.Nhưng ở đời có ai học hết chữ ngờ bao giờ đâu. Thế mới nên chuyện chứ. Ví như cái bộ ba kia đã bao năm thơ đi thơ lại trêu ghẹo nhau hoài có sao đâu. Lần này bỗng dưng sinh sự thành “bão táp cung nhà”. Mà cái căn nguyên sâu xa của cơn bão khủng khiếp này cũng chỉ từ việc em mất ngủ mà ra. Số là thế này, vì bị mất ngủ, Em mới làm bài thơ : “Đi tìm cái ngủ” rồi tung lên phây. Thế là bao nhiêu người vào com men. Chia sẻ, động viên và bày cách trị chứng mất ngủ thì ít mà tán tỉnh thì nhiều. Nàng mới vào đó viết hai câu dụ khách giúp em:
Em tôi lại mất ngủ rồi
Ai ru em ngủ… xin mời giơ tay.
Chắc do mấy hôm bận việc, Nàng không vô mạng nên đến khi vào viết hai câu trên thì em đã đăng mấy bài khác chồng lên rồi. Vì thế, lời chiêu dụ của nàng như rơi tõm vào thinh không, chẳng ai đáp lời cả. Bởi có mấy ai dỗi hơi mà lần dở xem lại những bài cũ đâu. Nàng hơi thất vọng. Đột nhiên có thông báo Chàng vô đáp lời. Nàng vội nháy chuột mở ra xem, thấy Chàng viết:
Mình xin tình nguyện giơ tay
Vào ru em ngủ cả ngày lẫn đêm...
Dù có hơi gờn gợn cỗ lòng và Akay sống mũi bởi cái máu Hoạn Thư lẩn khuất trong người khi thấy Chàng muốn “ru em ngủ cả ngày lẫn đêm”, Nàng vẫn gõ bàn phím ra vẻ ta đây bao dung rộng lượng và bất cần lắm ấy. Gõ rằng:
Em ơi…xin hãy ghi tên
Nếu chàng trúng tuyển ( chị sẽ) cấp tiền cho vô
Vốn biết đùa lại rất nhanh nhạy nên “tiểu tam Em” mới khiêm nhường thưa lại:
Chị cả đã mở chốt cho
Tiếc chi em út không cho động…màn
Ái chà chà…thế này thì còn gì bằng nữa. Đọc hai lời còm của Nàng và em, mắt Chàng sáng lên, lòng chàng khấp khởi, mặt tươi hơn hớn, vui hơn bắt được vàng. Chàng hào hứng đáp lời
Cám ơn thiện chí hai nàng
Chuyến này anh phải lên đàng vô thôi
Chỉ mong sao chóng đến nơi
Để Em chuẩn bị cho tôi động…màn
Đã rộng lòng thì rộng lòng cho chót chứ té ngựa giữa chừng thì còn gì là oai phong “chị cả” mà em đã suy tôn Nàng nữa. Nàng mới dằn lòng cắn răng tiếp nối cuộc vui. Nhưng Nàng vẫn giữ thế thủ của riêng mình, Nàng ghi tiếp:
Ngày mai Chàng hãy lên đàng
Bay vô trong nớ động…màn với em
Cùng nhau lạc chốn đào nguyên
Ru Em tôi ngủ bình yên ngon lành.
Viết xong mấy lời này, Nàng nín thở chờ đợi phản ứng của Chàng. Nhưng Chàng mải làm vườn nên tối đó mới vào mạng. Đọc được lời com của Nàng, chàng hớn hở ra mặt. Lúc lúc lại huýt sáo vang nhà hay ngâm nga thơ của đại thi hào dân tộc Nguyễn Du viết về chàng Thúc: “ Được lời như cởi tấc son/ Vó câu ruổi thẳng nước non quê người”.
“Tức thật, thế này thì tức thật”. Mặt Nàng tím lại, mắt Nàng long lên sòng sọc. Nàng gõ bát, đập xoong, giậm chân bành bạch làm hiệu cho chàng biết điều mà hãm bớt cái phởn chí kia đi. Chàng vô tâm không biết hay vờ như không biết để chọc tức Nàng, nên cứ nhơn nhơn mà bộc lộ niềm sung sướng rung rinh. Thỉnh thoảng lại mủm mỉm cười nữa mới điên đầu Nàng chứ. Nàng phản pháo trước. Đầu tiên còn xa xôi bóng gió kiểu lấy chuyện này chuyện kia ra kể để nhắc khéo Chàng. Chàng vẫn phớt Ăng Lê. Điên tiết Nàng mới nói thẳng: “ Anh còn coi em ra gì không đấy?” Chàng làm mặt ngơ ngác, “Coi không ra gì là sao? Anh đã làm gì sai với em à?”. Nàng hậm hực “Anh cứ vui như sáo tắm ấy khi ngang nhiên tán gái trên mạng mà không hề nghĩ đến cảm giác của em . Em mà đi tán tỉnh đàn ông như vậy, anh có chịu được không?” Chàng mủm mỉm to hơn rồi nói : “Lại ghen à? Tán Em đó thì Nàng đã cho phép rồi còn gì. Anh chỉ làm theo lời Nàng xui thôi”. Nàng rơm rớm nước mắt cố nuốt cục tức nhưng cứng họng vì chưa nghĩ ra cách nào bác lại. Không lẽ lại tự thú, người ta nói vậy nhưng không phải vậy. Nàng ức lắm. Nàng giận dỗi, vùng vằng không thèm nói với Chàng nửa câu. Đêm đó, Nàng đùng đùng mang chăn gối ra ngủ riêng. Chàng cũng chẳng thèm kéo lại mà vùng dậy gọi điện thoại vẻ rất bí ẩn. Nàng dỏng tai lắng nghe để đoán xem, gọi cho ai và họ nói với nhau những gì? Chịu không nghe nổi, vì chàng đã đi ra xa lại nói nhỏ chứ không oang oang như mọi khi. Sau khi điện thoại xong, Chàng điềm nhiên sắp xếp quần áo cho vào va ly. Theo dõi mọi động tĩnh của Chàng, Nàng suy đoán: kiểu này khéo lại gọi điện cho Em đây và có khi mai Chàng đi thật cũng nên. Cả đêm đó Nàng không chợp mắt. Còn Chàng thì vẫn ngáy pho pho. Thật là không chịu nổi. Sáng hôm sau, Nàng nằm lỳ trên giường không thèm chuẩn bị bữa sáng như mọi khi. Chàng cũng chẳng đôi hồi, cứ bình thản làm vệ sinh cá nhân, tập thể dục như không có chuyện gì xảy ra. Sau đó, Chàng mở tủ lấy tiền ( vì vợ chồng Chàng vẫn quy định để tiền ở đó, ai tiêu gì chỉ việc thông báo và lấy đi thôi). Nàng liếc xéo một cái rõ lẹ rồi đắc chí cười một mình). Không thấy tiền đâu, Chàng cũng đoán là tối qua thấy mình gấp quần áo, Nàng đã cất đi, liền kéo valy ra và nói cụt lủn: “Đưa tiền đây”. Nàng coi như không nghe thấy. Chàng nhắc lại nguyên văn yêu cầu trên với giọng điệu gay gắt hơn. Nàng vẫn không nói gì. Chàng quát: “ Có đưa không thì bảo”. Kèm theo lời quát ấy là một vẻ mặt đầy nộ khí và thái độ giận dữ mà xưa nay Nàng chưa thấy bao giờ. Nàng hoảng hốt, không thể làm thinh được nữa đành tấm tức: “ Tiền làm gì?” “ Tiền để đi vào trong nớ chứ còn làm gì nữa”.Nàng dài giọng: “ Vào trong nớ…, ai cho đi mà ai chứa mà đi”. “ Ai chứa mặc tôi. Cứ đưa tiền đây, hôm qua viết trên mạng rồi, hôm nay cứ thế mà thực hiện”. Đã có ý đồ sẵn, Nàng bình thản“ Hôm qua viết gì nào?”. Chàng cộc cằn: “Viết gì thì tự biết”. Nàng càng điềm tĩnh hơn, viết rằng “ngày mai” cơ mà có phải hôm nay đâu. Rồi nàng dịu giọng hơn, không lẽ anh chưa đọc truyện : Ngày mai tới quán ăn phở không mất tiền à?. Chàng ngớ ra, chợt hiểu là Nàng đã chuẩn bị cả rồi. Nhưng vì sĩ diện nam nhân, Chàng cứ kéo va ly đi và ném lại một câu đầy tức tối: “ Đồ lắt léo”.
Nàng càng tức giận và ngơ ngác hơn. Nhưng tự trọng nữ nhi không cho Nàng kéo Chàng trở lại. Nàng vẫn nằm im trên giường, không thèm ngó nhìn Chàng ra đi. Chàng đi khuất rồi, Nàng trào nước mắt . Nàng đặt ra bao nhiêu câu hỏi: Chàng đi đâu, nhỡ họ hẹn hò rồi vào trong nớ hoặc đi đâu đó với nhau thì sao. Rồi Nàng lại tự phủ định, gớm Chàng làm gì có tiền, đi sao được. Nhưng Nàng lại đặt ra giả thiết khác. Có khi Chàng giấu mình lập quỹ đen chăng? Rồi lại tự nhủ lòng chẳng có lý nào. Xưa nay, Chàng có giữ tiền bao giờ đâu. Lương thì Nàng lĩnh hết. Mọi việc chi tiêu trong nhà, ngoài họ đều một tay Nàng lo. Thỉnh thoảng cần cắt cái tóc hay mua can rượu, chàng vô tủ lấy, thậm chí lười mở tủ, Chàng lại bảo Nàng đưa, thừa đồng nào là trả lại ngay. Chàng vẫn nói với bạn bè. Mình chẳng dính dáng đến tiền nong và cũng chẳng cần tiền nên hoàn toàn thanh thản kia mà.
Hay là các con làm thẻ ATM cho Chàng? Không, không thể. Nghĩ đến đây Nàng lại nhớ chuyện, có lần lên mạng, vào trang của Em, đọc một hồi, Chàng quay ra tâm sự với Nàng đầy vẻ ngạc nhiên : “ này, em đã đọc truyện ngắn : “ Chuyện tình của Nàng và hắn” của Em ấy chưa?”. Em đọc rồi, có gì sao anh? Khiếp,Em ý viết táo bạo quá. Bạo gì đâu? Lại còn không à, phụ nữ gì mà dám viết: “Khi tôi dí cái ngàn vàng vào hắn, mặt hắn sáng lên, nói lời cám ơn và nhanh chóng cho tôi lên đỉnh”.Lần đó Nàng vừa cười rũ rượi vừa nói : “ Ông tồ ơi…Em ý tả việc rút tiền ở cây ATM đấy”. Lúc ấy chàng mới ngớ mặt ra. Nàng thấy thương thương vì chàng có bao giờ đi rút tiền kiểu đó đâu mà biết.
Vì vậy Nàng càng tin chắc rằng Chàng không thể có thẻ ATM. Nàng nghĩ chắc Chàng lại dọa Nàng và kéo va ly đi đâu đó chút thôi. Nhưng rồi, 1 giờ, 2 giờ trôi qua vẫn không thấy Chàng trở lại, Nàng đâm lo. Nàng gọi điện thoại cho chú em, người hay tâm sự và rủ rê Chàng đi chơi nhất dò hỏi. Chú em nói mình đang đi làm bình thường. Nàng lại gọi tới một vài người bạn thân với Chàng, cũng tuyệt nhiên không biết thêm được thông tin gì. Nửa ngày trôi qua, Nàng gọi điện lên cho các con bằng cách chặn trước: “ bố còn chơi ở đó lâu không?” Các con đều ngớ ra, “ Bố có lên đây đâu, sao mẹ hỏi vậy?” Nàng hoảng hốt, đang định kể chuyện bố mẹ giận nhau, rồi bảo các con gọi điện hỏi xem bố ở đâu hoặc tìm cách nào đấy gửi cho bố ít tiền thì chợt nghe thấy tiếng cô cháu gái chào ông nội rõ to vọng vào điện thoại. Nàng tắt máy. Yên trí rồi, Chàng muốn chơi với các con bao lâu thì tùy. Nàng chẳng thèm hỏi han chi nữa.
Không biết chuyến này Nàng và Chàng giận nhau bao lâu đây?!
Sao Đỏ: 27-3-2021
Song Thu

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2021

BÊN HOA BAN

Người ta đi đó đi đây
Tôi ghi hình với cỏ cây quanh nhà












"Ta muốn ôm cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn"
( Xuân Diệu)

Sao Đỏ: 17-3-2021
Song Thu





 

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2021

TẢN MẠN ĐẦU XUÂN

 






“ Mùa xuân năm nay lạ thật đấy”. Đó là câu nói cửa miệng của nhiều người dân nơi đây về những ngày đầu xuân Tân Sửu, 2021 này. Mà đúng là lạ thật. Có thể nói từ nhỏ đến bây giờ, đã gần vào tuổi “ xưa nay hiếm” rồi mà Thị chưa thấy tết nguyên đán với đầu giêng năm nào giống như năm nay.
Đã gần đến rằm tháng giêng âm lịch mà trời vẫn nắng chứ không hề có chút mưa bụi lây phây mang nét đặc trưng đầu xuân xứ Bắc. Công bằng mà nói, cái nắng đầu xuân năm nay đẹp một cách ấn tượng. Nó không hề khó chịu như nắng tháng ba khiến người ta mệt lử. Cũng hoàn toàn không oi nồng như nắng mùa hè. Nó lại càng khác xa với nắng mùa thu. Nếu nắng thu khô và xao xác heo may, đẩy trời lên cao tít và xanh ngắt thì nắng đầu xuân năm nay nhẹ nhàng và thanh nhã lạ lùng.Nắng vừa đủ làm cho không gian sáng sủa thanh tân; đất trời như giao hòa cùng nhau trong cái không gian tinh khôi và thanh sạch ấy. Dù thiếu vắng mưa xuân nhưng không khí vẫn đủ ấm để cây tách vỏ đâm chồi và muôn hoa đua nở. Có thể nói, thời tiết này thật là lý tưởng cho những ai ưa hoạt động, du lịch, làm vườn. Nhất là những ai hay buồn trước ẩm ướt của mưa xuân và lười lau nhà khi trời nồm thì sự khô ráo ấm áp của xuân này thật thú vị vô cùng.
Nhưng, vốn là một kẻ khác người hay sao ấy nên Thị cứ thấy nhớ quay, nhớ quắt những hạt “mưa xuân phơi phới bay”, với cái khí trời lành lạnh và ẩm ướt của mùa xuân mọi năm. Mặc dù năm nay, hoa vẫn nở đầy vườn nhà Thị. Nào hoa trà, hoa giấy, hoa đồng tiền, hoa cúc, hoa hồng,hoa bưởi rồi còn thiết mộc lan, đào phai, đào bích và cả mai vàng nữa cứ ngời ngợi, rực rỡ đua tươi, khoe thắm, tỏa hương. Nhưng thiếu đi những giọt mưa xuân đọng trên cánh hoa Thị thấy hoa bớt hẳn vẻ long lanh, quyến rũ và nồng căng nhựa sống. Kể cả mùi hương của hoa, do không thấm đượm mưa xuân nên hình như cũng tan loang ra mà bay đi rất nhẹ chứ không đằm lại, nồng nàn như thuở nào. Ngay cả những cánh hoa lúc tàn rụng xuống cũng xao xác, nhạt nhòa chứ không có nét đẹp đằm thắm, lấp lánh và trĩu nặng như dầm mình xuống lòng đất mẹ của những cánh hoa được ướp mưa xuân.
Thị càng nhớ hơn cái màn xuân giăng mắc bởi những hạt mưa bé li ti như có như không làm cho không gian mờ mờ huyền ảo thật nên thơ. Nếu bước đi trong không gian đó, dù là có đôi hay lặng lẽ một mình, Thị vẫn thấy như đi trong chốn bồng lai. Thị hay sà xuống, nâng một nhành cây, một cánh hoa lên mà say sưa ngắm nhìn cái loang ướt, mướt mềm của chúng rồi hít hà tận hưởng mùi thơm dịu ngọt, mơ hồ hay nồng nàn của lá, của hoa.
Vì nhớ nhung mưa xuân như thế, nên giữa những ngày xuân tạnh ráo này, Thị bỗng thấy thiếu vắng và buồn mênh mông. Thị cầu Trời hãy đem mưa xuân đến. Và may sao, hôm nay khi vừa tỉnh dậy, chưa ra khỏi chăn, Thị đã mơ hồ nghe thấy những giọt rơi tí tách rất nhẹ nhàng trên mái tôn. Thị nghiêng tai lắng nghe chăm chú hơn rồi ồ lên; “đúng là mưa xuân rồi”. Thị vùng dậy, mở cửa bước ra sân rồi hân hoan đưa tay ra hứng những giọt mưa li ti, li ti và tròn mắt nhìn màn mưa mờ ảo của sớm xuân trong một niềm hứng khởi khôn cùng như trẻ nhỏ được nhận quà của mẹ.
Sao Đỏ: 25-02-2021
Song Thu

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2021

XUÂN ĐẾN NHÀ TA

 




Xuân về gõ cửa nhà ta
Hai bồn Dạ Yến nở xòa trước hiên
Xuân đi những bước êm đềm
Giục cây tách vỏ bung mềm chồi tơ
Chim chuyền cành hót líu lo
Chiều xuân giăng mắc mờ mờ mưa bay
Hình như có chút men say
Lòng xuân dìu dịu dâng đầy tình xuân

Sao Đỏ: 09-02-2021
Song Thu

LÃO BA VỪA



Tôi đây vốn "giỏi" nấu ăn
Quanh năm mặn, nhạt nhì nhằng thế thôi
May sao vớ được một người
Suốt đời lại cứ khen tôi, nấu vừa
Tôi cười gọi: " lão Ba Vưa "( Vừa)
Gật gù lão bảo: " Tớ ưa tên này"
Sự đời càng ngẫm càng hay
Ngọt bùi
mặn nhạt
cũng tại lòng này mà ra
Sao Đỏ: 7-02-2021

Song Thu 

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2021

NỖI LÒNG NGƯỜI VÙNG DỊCH

 


           Những ngày giáp tết Tân Sửu này, vùng Chí Linh của chúng tôi bị phong tỏa vì dịch Cô vít hoành hành nên không khí tết thật trầm lắng. Đường phố vắng vẻ, chợ búa im ắng. Chẳng thấy những gian hàng đào, mai, hoa, quất tưng bừng khởi sắc như mọi năm. Càng không thấy người người tấp nập đi sắm tết, sao mà buồn đến vậy hả giời?
           Thỉnh thoảng có việc cần kíp phải ra đường mua thuốc men hay lương thực, thực phẩm, tôi chỉ thấy ở cổng bệnh viện đa khoa thành phố có những người mặc bộ quần áo chống dịch kín mít, di chuyển lặng lẽ mỗi khi nhận hàng tiếp tế từ người nhà bệnh nhân Cô vít; hoặc những người cũng với trang phục trên đang phun thuốc khử trùng chống dịch, hay những anh bộ đội vai khoác ba lô đi sơ tán vào rừng xa để nhường doanh trại cho những người F1 tới cách ly tập trung . Nhà nhà đóng kín cổng chẳng ai giao lưu với ai. Cái im lìm, nặng nề đè xuống chốn này làm lòng tôi tự nhiên trĩu nặng  một cảm giác khó tả, vừa như buồn lặng âu lo, vừa như hoang mang, trống trải đến não nề.
            Quẩn quanh trong nhà, chỉ có hai ông bà già với ngày mấy bữa ăn, lại nghĩ tết này,con gái cả thì bị cách ly tập trung do trước khi dich bùng phát, có đi dự đám cưới ở nhà hàng Việt Tiên Sơn, mà sau này mới phát hiện ra trong đám cưới đó có vài người đã dương tính với vi rút cô rô na. Con trai thứ về thăm nhà trước dịch, khi đến cơ quan, phải cách ly tại phòng riêng tận Phú Quốc xa xôi chẳng biết thế nào. Lại còn gia đình con gái thứ cũng về thăm nhà, lên Hà Nội công tác lại phải cách ly tại gia. Thương nhất là thằng cháu ngoại mới hai tuổi rưỡi, đang đi mẫu giáo, vui vẻ cùng cô cùng bạn với bao nhiêu trò chơi, bài học lý thú cuốn hút tuổi ấu thơ; về đến nhà là chạy nhảy, hoặc đạp chiếc xe bé tí xíu đi dọc hành lang vào hết nhà nọ đến nhà kia trong tầng của khu chung cư để chơi đùa, hò hét cùng các bạn; giờ bị nhốt ở trong căn phòng mấy chục mét vuông, chỉ hí húi với vài trò chơi xếp hình hoặc chiếc ô tô, hay quả bóng mà đá vào đâu cũng chạm phải đồ đạc trong nhà. Mỗi lần bố mẹ  gọi điện về, cho nói chuyện với ông bà chỉ biết khoe cháu có ô tô, có quả bóng rồi lại bảo ; bà ơi…cháu nhớ bà lắm. Thế là nước mắt bà lại ứa ra. Rồi lại thương gia đình thằng út, tết này là tết đầu tiên phải ăn tết xa nhà. Hai cháu nội đáng yêu không được về quê để ríu rít bên ông bà, tung tăng quần áo đẹp, háo hức xem gói bánh chưng, chờ bắn pháo hoa, đón giao thừa và nhận tiền mừng tuổi. Cứ nghĩ đến thế mà nẫu hết cả ruột gan, bần thần cả người, chẳng còn thiết làm ăn với tết nhất gì nữa. Lần nào con cháu gọi điện về cũng rơm rớm nước mắt. Mà cứ gì các con gọi về mới thế; dẫu là anh em, bầu bạn hay trò cũ gần xa, gọi điện tới hỏi thăm, an ủi động viên, dù cũng cảm động và ấm lòng thật đấy nhưng vẫn rưng rưng buồn tủi trĩu lòng tưởng như chẳng thể nào mà thoát ra khỏi nỗi buồn thời cô vít này.
             Nhưng nghĩ đi rồi nghĩ lại, thấy mình thật chẳng ra làm sao cả. Tuy sống trong vùng dịch , dẫu con cháu có người phải cách ly, có người không phải cách ly vẫn không được về ăn tết cùng gia đình thật nhưng vẫn còn may mắn chán vì mọi người vẫn an toàn. Mình thì già rồi,lại có lương hưu, không phải bươn chải kiếm sống nữa. Cứ việc đóng cổng ở nhà cách ly, yên tâm mà sống thôi, có gì mà buồn não buồn nề như thế? Ngoài kia còn bao nhiêu người lao động trồng cây cảnh, rau quả...phục vụ tết ;những người buôn bán,đã đặt cọc mua hàng, mua chỗ bán hàng tết mà nay không bán được vì dịch biết làm sao mà kiếm kế sinh nhai ? Lại còn  những người đang nhiễm cô vít phải điều trị chưa biết sống chết ra sao; những người phải cách ly vì đại dịch, trong đó có cả những học sinh mầm non, tiểu học chưa một lần phải rời vòng tay chăm bẵm của cha, mẹ, ông, bà nay cũng phải đi sống tập trung kia kìa.  Hay những y, bác sĩ phải trực tết điều trị cho bệnh nhân cô vít, không những không thể về ăn tết với gia đình mà còn nguy cơ lây nhiễm bệnh bất cứ lúc nào kia  thì họ phải làm sao? Còn bao nhiêu bộ đội biên phòng phải chịu rét mướt, gió mưa, ngày đêm tuần tra canh phòng để ngăn chặn những trường hợp vượt biên trái phép nhằm tránh lây nhiễm cô vít cho mọi người kia, họ cũng có được về vui tết với gia đình đâu, họ mà cũng cứ lo lắng, bồn chồn, buồn đau ủ rũ như mình thì đất nước này sẽ ra sao? Khi mở rộng tầm mắt để nhìn và nghĩ tới mọi người như vậy, tôi thấy mình bình tâm và tin tưởng hơn hẳn trong công cuộc chống chọi với đại dịch này.
            Tôi tìm hiểu và lắng nghe để biết rõ rằng mọi người đã chung tay chống dịch ra sao. Từ các cấp chính quyền trong thành phố Chí Linh đến các cán bộ chủ chốt của tỉnh Hải Dương đều vào cuộc chống dịch. Họ tổ chức thực hiện  truy quét, khoanh vùng, đi từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng đối tượng xác định các trường hợp F0 để đưa đi điều trị ngay tức khắc; rà soát các đối tượng F1, F2, F3, F4 để lấy mẫu xét nghiệm, đưa đi cách ly tập trung hay yêu cầu tự cách ly tại chỗ. Mọi việc  được tiến hành thật khẩn trương mau lẹ. Từ việc lập các chốt phong tỏa, phun thuốc sát trùng  đến việc tuyên truyền hướng dẫn nhân dân giữ khoảng cách, đeo khẩu trang, không tụ tập đông người đều làm rất bài bản  giúp cho mọi người vừa không chủ quan lơ là phòng chống dịch vừa không rơi vào trạng thái hoang mang, hoảng loạn, âu lo quá đáng. Đâu chỉ có các cán bộ địa phương, mà cả nước cùng chung tay với Chí Linh chống dịch. Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam về tận nơi chỉ đạo cán bộ các cấp các ngành vào cuộc. Các bác sĩ đầu ngành của bệnh viện Bạch Mai, bệnh viện nhiệt đới trung ương, các sinh viên ngành y được điều về; các bệnh viện dã chiến được xây dựng cấp tốc; các trang thiết bị y tế như máy thở, thuốc men đều được huy động khẩn trương phục vụ cho vùng dịch.
           Tôi càng cảm động hơn khi chứng kiến những tấm lòng thiện nguyện của mọi người dân Chí Linh nói riêng và nhân dân cả nước nói chung đối với vùng dịch chúng tôi. Bao nhiêu chiếc chăn ấm, những bịch khẩu trang y tế, găng tay, đồ ăn, nước uống, tiền mặt và thuốc men được gửi về cho những người bị cách ly, những gia đình có người nhiễm cô vít. Trong đó phải kể đến các nhóm, các lớp cựu  học sinh cấp 3 Chí Linh, các doanh nhân và nhất là Hội Những người Chí Linh tại Thủ Đô, họ đã không chỉ quyên góp vật chất mà còn thường xuyên đưa tin, đăng bài để chia sẻ tình yêu, niềm quan tâm tới những người dân quê hương đang gồng mình chống dịch. Tất cả những tình cảm nồng nàn đó làm chúng tôi thêm ấm lòng và tăng nghị lực để kiên cường chống dịch
            Chúng tôi tin rằng, dịch cô vít sẽ bị dập tắt sớm nhất có thể bởi sự đồng tâm hiệp lực của mọi người. Chí Linh nói riêng và Việt Nam nói chung sẽ chiến thắng đại dịch bằng tinh thần khí phách và tình cảm yêu thương đùm bọc vốn có của người Việt Nam. Cuộc sống an lành và thịnh vượng sẽ đến với chúng ta!Tết năm nay nhiều nhà không được đón tết hoan hỉ sum vầy vì đại dịch, nhưng trong lòng chúng ta vẫn có tết. Bởi cái tết cổ truyền này đã gắn bó từ bao đời nay với dân ta. Tôi xin đưa bài thơ XUÂN NGÀY ẤY của thi sĩ Trần Đoàn Lâm lên để mọi người đọc và thưởng thức cái tết nguyên đán như thưởng thức một nét đẹp trong truyền thống văn hóa tết của nước mình

Xuân ngày ấy

Trần Đoàn Lâm

Xuân ơi, Tết cũ có còn không?

Ngày ấy, lung linh bếp lửa hồng

Mẹ gói bánh chưng xanh mướt lá

Bố trông nồi bánh đến hừng đông


Ngày ấy xuân về mưa bụi bay

Mẹ ngồi sên mứt vị gừng cay

Có người hàng xóm sang xin nước

Nhấp chén rượu đào chấp chới say


Ngày ấy xuân về phố chợ đông

Đào phai ươm nụ sắc tươi hồng

Cúc vàng thắp sáng ban thờ Phật

Vương vấn mùi nhang tịnh cõi lòng


Ngày ấy xuân về tiếng pháo thưa

Giao thừa mẹ dắt cháu ra chùa

Hái nhành lộc biếc về treo Tết

Mẹ bảo "Năm nay sẽ được mùa"


Lũ trẻ xông xênh quần áo mới

Đợi quà mừng tuổi sớm đầu năm

Giấy hồng xếp nếp chờ khai bút

Mẹ nhủ con ngoan gắng học chăm


Rong ruổi đời con lấm bụi trần

Tha hương chẳng biết mấy mùa xuân

Mẹ không còn nữa xuân hiu hắt

Xuân lỗi hẹn người chậm bước chân


Nhưng khi xuân tới con hằng mong

Khắc khoải giao thừa phút ngóng trông

Quê mẹ ngày nào ran tiếng pháo

Xuân ơi Tết cũ có về không?

Tháng 1 năm 2018.

T.Đ.L

Sao Đỏ: 04/02/2021
Song Thu

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2020

GIẤU ANH VÀO NỖI NHỚ CỦA EM

( Một bạn nào đó đã gửi cho Song Thu bài thơ này. Song Thu thấy hay, nên mang về đây. Rất tiếc là bạn ý cũng không biết tác giả thi phẩm này là ai. Nếu ai biết xin mách giùm Song Thu nhé)

Có một ngày anh thôi đi về phía em
Ánh mắt, bờ môi không còn da diết cháy
Em sẽ không trách anh đâu. Anh hãy tin là vậy
Chỉ xin một điều được giấu anh vào nỗi nhớ của em.
Chỉ xin một điều được giấu anh vào nỗi nhớ của em
Khi cơn mưa nửa đêm chợt ào qua ngõ
Khoé mắt em cay cay nỗi niềm vô cớ
Con dế trở mình run rẩy gọi người thương.
Sẽ giấu anh vào trăm ngả vấn vương
Rằng gừng cay sao vẫn còn muối mặn
Nơi hạnh phúc bỗng mọc nhành cay đắng
Những ngậm ngùi lại khe khẽ cất lên.
Giấu anh vào khắc khoải trái tim em
Thoảng một cái tên cũng giật mình thổn thức
Nghe tiếng cười quen đã nhói đau lồng ngực
Giấu anh vào nơi không thể nguôi quên,
Cho anh chạm vào thăm thẳm của đêm
Lạnh giá của băng. Cháy lòng của lửa
Buốt nhói sương khuya. Mịt mù giấc ngủ
Cho anh chạm vào nức nở gió mùa đông.
Có những con thuyền không cùng neo đậu một dòng sông
Những hàng cây không chung mùa lá rụng
Những chiếc giường không cùng chung giấc mộng
Chẳng thể chạm vào da diết cõi lòng nhau.
Chẳng thể chạm vào. Nên lặng lẽ mà đau
Xin được giấu anh vào tận cùng nỗi nhớ.
Em vẫn cứ yêu anh dù chỉ còn một hơi thở,
Nhắc suốt đời này cũng chỉ bấy nhiêu thôi...
(Sưu tầm, không rõ tên tác giả)